không chút tức giận, anh khom lưng, nắm lấy cổ áo nhóc con kéo nó lên, đầu Dạ Dạ tựa trên cánh tay anh, vui mừng cọ đầu vào ngực anh.
Dung Ân nghe được động tĩnh, khi đã đuổi kịp tới bên này thì nhìn thấy cửa thang máy đóng lại, giữa khe hở đang lúc đóng lại, còn nhìn thấy có một người đang ôm Dạ Dạ trong lòng.
“Này, đó là chó của tôi…”
Thang máy đã khởi động, khi Dung Ân chạy tới chỉ còn thấy nó dừng ở tầng 1. Cô vội vàng nhấn thang máy, đi theo đến lầu một, khi cửa mở ra, cô tưởng là bãi đậu xe hay gì đó, lại không nghĩ rằng… Nơi đây, rõ ràng là nơi ở tư nhân của người ta.
Dung Ân tin chắc là mình không nhìn lầm, cô men theo đường nhỏ đến vườn hoa trung tâm, nơi rộng lớn thế này, lại không nhìn thấy một người nào cả.
Nơi này bố cục rất giống với Ngự Cảnh Uyển, phong cách kiến trúc của Châu Âu, Dung Ân thầm nghĩ, nhất định là hiển thị trong thang máy có vấn đề ……
Nhưng cô một đường đi theo mà đến đây, nên không thể sai được.
“Dạ Dạ…” Dung Ân nhỏ tiếng khẽ gọi, trước kia chỉ cần cô vẫy gọi, nhóc con đã lập tức sải chân chạy tới.
Cô không dám đi vào trong căn nhà, chỉ có thể do dự đứng bên ngoài. Dung Ân kêu lên mấy tiếng, lập tức đã cảm thấy có gì đó không đúng, đằng sau luôn có cảm giác lành lạnh, giống như bị người ta nhìn chằm chằm vào.
Cô xoay người lại, vườn rộng như vậy, lại vẫn như cũ không nhìn thấy bóng người nào.
Cô thuận đường, đi đến trước một hồ bơi.
Cô đứng bên bờ hồ, có thể nhìn thấy nước bên trong đang phun ra từng vòng nước mờ nhạt, sóng nước lăn tăn, mặt nước màu xanh da trời dường như cũng không thấy được sự bình yên, Dung Ân ngẩng đầu nhìn khắp bốn phía xung quanh.
Trong phòng người đàn ông đứng ở trước cửa sổ sát đất, Dạ Dạ dưới chân đang hăng say chơi đùa, khi thì cắn lấy ống quần, khi thì ôm chặt lấy chân anh.
Đứng ở trong vườn lạ lẫm như vậy, tâm lý Dung Ân không khỏi sợ sệt, hai tay cô để trên bờ môi, ép tiếng nói mình xuống rất nhẹ, “Dạ Dạ, Dạ Dạ…”
Sau lưng, đột nhiên có một ngọn gió vô hình tiến tới thổi tới cổ cô lạnh rờn rợn, Dung Ân trong vô thức, vừa muốn quay đầu, đã bị một lực mạnh từ đằng sau mạnh bạo đẩy tới, cô kinh sợ kêu lên một tiếng, đột ngột không kịp phòng bị té vào trong bể bơi.
Bọt nước văng tung tóe, cơn lạnh lẽo đến nghẹt thở không ngừng bao vây cô, đầu Dung Ân vẫn chưa chìm dưới nước lạnh, cũng chỉ có những sợi tóc đen thả ra nổi lềnh bềnh trên mặt nước, như đó tảo biển xinh đẹp đang nở rộ.
Chương 122
Chương 122: Sự tra tấn của ác ma
“Cứu mạng…..”
Cô chìm xuống ,lại nổi lên, hai tay vùng vẫy trên không.
Dung Ân không biết bơi, lúc rơi xuống thì bị sặc vài ngụm nước, lỗ mũi cay cay,tay chân lạnh như băng,khi chân cô giãy giụa,chân phải co rút, cư nhiên ở trong nước lạnh bị chuột rút.
Mặt nước nhanh chóng ngập tới miệng Dung Ân, cái mũi, ngập qua mặt cô, cơn lạnh đến ngạt thở xuyên qua tế bào yếu ớt thẳng vào tim, cảm giác rớt xuống nước, giống như bị người ta bịt mũi,không chỉ có khó chịu,nhiều hơn nữa là hoảng hốt.
Một chân Dung Ân kéo căng,thân thể sắp chìm xuống dưới nước, cô liều mạng muốn mở mắt trong nước, bọt nước theo khóe miệng cô sủi lên, cô dường như thấy đôi chân của người đàn ông đứng trên đỉnh đầu mình. Bên cạnh, còn có Dạ Dạ sủa tán loạn.
“Gâu gâu,gâu gâu——” Dạ Dạ hoảng loạn sủa to, muốn chạy ra ngoài,lại bị người đàn ông xách lên.
Ở chỗ Dung Ân chìm xuống một chuỗi bọt nước dài nổi lên,người đàn ông đứng trên thành hồ, đôi mắt phượng hẹp dài lạnh lùng,làm người ta không dám nhìn.
Dung Ân bất lực nhắm mắt lại, da mặt yếu ớt giống như bị dao nhọn đâm vào,cô thầm nghĩ, khi Nam Dạ Tước bị người ta bắn trúng tim rơi xuống sông,có lẽ cũng là loại cảm giác này?
Không, sẽ càng tuyệt vọng, càng đau.
Dung Ân ngừng giãy giụa, thân thể như là khúc gỗ chìm xuống đáy hồ, tốc độ rất nhanh,nước mắt nóng bỏng hòa lẫn vào trong hồ, cái rét bao bọc lấy cô dường như dần dần tan biến.
Người đàn ông đứng dưới bóng đêm, viên kim cương trên tai trái ánh lên thứ ánh sáng kỳ quái lạnh lẽo.
Mặt nước khôi phục tĩnh lặng, gió thổi qua cũng không lên gợn sóng, xuyên thấu qua nước hồ trong suốt, có thể thấy Dung Ân đã hôn mê dưới đáy hồ. Cổ họng người đàn ông nhẹ nuốt xuống, cuối cùng vẫn phát ra âm thanh đau khổ, bỏ con chó nhỏ trong tay xuống, nhảy vào bể bơi.
Anh từng nói, Dung Ân là số kiếp của anh, cho dù anh có lòng dạ sắt đá, nhưng không thể bước qua được, trừ khi anh đổi tim.
Dung Ân thật sự nghĩ là mình đã chết, cái hồ bơi lớn như vậy, xung quanh không có ai,nhưng khi cô tỉnh lại cảm thấy bên tai thật ồn ào,giống như có người nói chuyện, lại giống như có người đang khóc.
Tứ chi cô lạnh ngắt, thân thể dường như bi ngàn cân đè nặng, Dung Ân dùng sức hít thở vài cái,đột nhiên mở to mắt,đập vào mắt chính là trần nhà.
Trong phòng mở máy sưởi, lọt vào tầm mắt, đều là màu đen đậm, tia sáng khó có thể lọt qua màn cửa, cùng với cái chăn màu đen đắp trên vai. Dung Ân nâng cánh tay lên, lấy mu bàn tay xoa xoa mắt, cô xoay người, đôi mắt nhập nhèm đột nhiên theo trực giác nhạy bén trợn lên, Dung Ân ngồi lên, hai tay gắt gao níu chặt góc chăn.
