đổi, bình tĩnh nhìn trực diện anh ta, khuôn mặt lãnh đạm, “Duật tổng tự nhiên còn tin vào những lời này? Nếu có rãnh, anh phải thờ cúng thần linh nhiều một chút.”
“Dung Ân, nói chuyện kiểu gì vậy?” Ông chủ vội vàng quát bảo ngưng lại.
“Ông chủ, bây giờ công ty nào mà không cần thần tài chứ, tôi đây là chúc Duật tổng kinh doanh thịnh vượng mà.”
“Đúng, đúng. Nha đầu này nói chuyện, Duật tổng nghe đừng cười.” Ông chủ sợ đắc tội Duật Tôn, nói chuyện từng câu từng chữ châm chước, đều phải nhìn sắc mặt của người ta.
Người đàn ông cười khẩy, khóe mắt kéo ra, “Miệng lưỡi sắc bén.”
Dung Ân nhướng mày nhìn về phía người đàn ông, bốn chữ này rất quen thuộc, nhớ mang máng, Nam Dạ Tước cũng đã từng nói qua câu này, còn cười nói rằng cô rất biết cắn người, muốn đem từng chiếc răng nanh của cô nhổ ra hết. Ánh mắt lạnh lùng của Dung Ân dần dần trở nên dịu hơn, ánh nhìn tuy là dừng lại trên gương mặt của Duật Tôn, nhưng lại rõ ràng là đang nhìn rất xa xăm… … “Chúng ta chơi một trò chơi thì thế nào?” chiếc cằm cương nghị của người đàn ông đối diện Dung Ân.
“Được, Duật tổng nói xem chơi như thế nào?” đại diện lên tiếng nói, vẫn là ông chủ.
Duật Tôn đem vỏ chai rượu không đặt trên bàn, xoay một vòng, “bình rượu nhắm ngay ai, thì người đó uống rượu, nếu không, cởi quần áo cũng được.”
Trong vòng này* đây là một cách chơi rất phổ biến , lúc ông chủ đi ra ngoài xã giao cũng gặp nhiều rồi, “Được, nữ tướng của công ty chúng ta ai ai cũng có tửu lượng kinh người, Duật tổng anh cần phải để ý.”
*(ý của tác giả là trong vòng làm ăn.)
“Thật không?” người đàn ông cười khẩy, khóe miệng phác họa ra độ cong làm cho người ta có cảm giác, không tiến gần một phân, cũng không xa ra một bước.
Dung Ân cười lạnh nhạt, “Tôi không biết uống rượu, mọi người chơi đi.”
Sắc mặt ông chủ lại chảy xuống, “Dung Ân…”
Đây chính là sự bi ai của xã hội hiện nay, muốn thắt chặt quan hệ, đều phải dựa vào cấp dưới để lấy lòng cấp trên, chẳng trách khi vào phỏng vấn, nhan sắc cũng chiếm một tỉ lệ lớn như vậy.
“Không biết uống rượu cũng không quan trọng, cô cũng không phải là không mặc quần áo, cô đã tự tin là hôm nay sẽ bị cởi sạch đến vậy sao?” Ánh mắt của người đàn ông giống như kính nhìn xuyên thấu quét về phía Dung Ân.
Cô mở miệng vừa muốn đứng dậy, đã bị Lý Hủy dùng sức kéo lại, “Được, chơi thì chơi, nếu đến lúc Ân Ân không nổi nữa, tôi sẽ uống thay cô ấy.”
Duật Tôn nhìn hai người, không làm khó, ngược lại chỉ gật đầu.
Người đàn ông đẩy bình rượu tới trước mặt Dung Ân, “Các cô bắt đầu trước đi.”
“Không không, việc bắt đầu này đương nhiên là để Duật tổng.” Ông chủ đem bình rượu cầm lại, nhất mực cung kính để tới trước mặt người đàn ông.
Duật Tôn dùng mắt ra hiệu Dung Ân, cô nhìn sắc mặt của ông chủ một cái, “Anh trước đi.”
Ngón tay thon dài của người đàn ông nắm lấy bình rượu, nhẹ nhàng chuyển động, bình thủy tinh trong suốt xoay vòng vòng, khi đã cố định, miệng bình thình lình hướng về phía Dung Ân.
Lý Hủy cũng không nghĩ tới số cô sẽ đen đủi như vậy, cô biết là Dung Ân không biết uống rượu, “để tôi.”
Lý Hủy không chút do dự nâng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch, sắc mặt ông chủ chảy xuống, dù sao đó cũng là cháu gái ruột bên ngoại của mình.
Liên tục mấy lần, cứ cho là tửu lượng khá thì cũng không chịu nổi.
Đúng lúc Duật Tôn chuẩn bị quay, Dung Ân đưa tay lấy lại bình rượu, “Không phiền Duật tổng phải ra tay .”
“Người đàn ông đứng thẳng hạ bả vai, thần sắc vô vị, mở hai tay ra.
Dung Ân hôm nay đúng là xui xẻo, mặc dù Duật Tôn lâu lâu cũng uống một ly, nhưng vẫn là cô uống nhiều nhất.
Rượu này không phải là rất mạnh, nhưng lúc sau vẫn có ngấm vào, chính vào lúc ngay sau khi cô uống xong rượu, con nhóc vốn dĩ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh cô lại nhanh chóng nhảy ra ngoài, Dung Ân vội vàng bỏ ly rượu xuống đuổi theo, “Dạ Dạ.”
Khi người đàn ông nghe thấy tên này, khóe miệng rõ ràng là tùy ý giương cao.
Dung Ân nhớ được là nhóc con quẹo phải chạy ra ngoài, nhưng khi cô đi đến hành lang, lại không nhìn thấy bóng dáng nó nữa.
Dạ Dạ sải chân ra đuổi theo không buông, chiếc đuôi ngắn nhỏ xíu lắc lư không ngừng, khi ở trước cửa thang máy, người vệ sĩ mặc” đồ đen dùng chân chắn đường con nhóc, “Cậu chủ, có một con chó.”
Người đàn ông đã bước vào thang máy, anh mặc bộ tây phục màu trắng bạc, hai chân thon dài bên trong được bao bọc bởi quần tây thẳng tấp, anh nghiêng người dựa vào vách tường, vòng hai tay trước ngực, đôi mắt phượng hẹp dài ẩn chứa đầy âm lệ, điều quan trọng nhất là, anh có một mái tóc ngắn màu tím nho, loại màu sắc tối tăm này được nhuộm highlight giữa màu đen của tóc, lại càng làm nổi bậc thêm khí chất mê hoặc của cả con người anh.
Nghe được tiếng kêu của người vệ sĩ, anh đứng thẳng dậy đi đến cửa thang máy.
Dạ Dạ nhìn thấy đối phương, cặp chân liền đứng thẳng lên, chân trước múa máy, nhóc con kêu gâu gâu, chạy thẳng vô trong thang máy cắn lấy ống quần của người đàn ông không buông.
“Gâu gâu …”
Bộ dạng đó, thân mật cực kỳ.
Vệ sĩ đứng giữ ngoài cửa thì hoảng sợ, “Cậu chủ, chuyện này…”
“Không có gì đáng ngại,” người đàn ông
