Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213560

Bình chọn: 7.5.00/10/1356 lượt.

hiệt nha,” Lý Hủy sờ đến vòng cổ trên cổ con nhóc, “Bạch kim đó à, bây giờ chó con cũng được đối đãi khác rồi nhỉ.”

Sợi dây chuyền đó là của Nam Dạ Tước tặng cho cô, Dung Ân cũng muốn tháo nó xuống, nhưng cô luôn cảm thấy nếu tháo ra thì hình như thiếu đi một chút gì đó, “Nếu cậu thích như vậy, đợi sau này khi Dạ Dạ sinh con, tớ sẽ cho cậu một con.”

“Được, cậu nói rồi đấy nhé!”

Vốn dĩ Dung Ân định làm xong việc sẽ về nhà, nhưng ông chủ đích thân thông báo, nói vì sự nổ lực hợp tác của các cô trong những ngày qua, Nghiêm Tước sẽ khao toàn bộ người của công ty tới Nữ Sắc. Cô vừa định từ chối, ông chủ liền đảo ánh mắt đến, “Ai cũng không được phép vắng mặt, cơ hội ngàn năm có một, phải tự nhận thức tình hình.”

Dung Ân nói vòng vo trong cổ họng, “Ông chủ, nhưng mà hôm nay tôi có mang chó con theo nữa.”

“Chuyện đó đơn giản thôi, ôm con chó theo, đâu có ai quy định không được mang chó vào chứ.”

Dung Ân và Lý Hủy cùng nhìn nhau, ai cũng nhìn thấy hôm nay tâm trạng của ông chủ rất tốt, gương mặt đen sạm đó, bởi nụ cười làm cho ngũ quan như dồn vào nhau, “Mau thu dọn chút đi, đợi xe tới rồi đi.” Không ai dám làm ông ta mất hứng, nếu không chắc chắn sau này sẽ rất khổ sở.

Dung Ân bất đắt dĩ, thật sự là phải ôm Dạ Dạ cùng đi. Rất may là con nhóc hôm nay rất ngoan, nằm trong lòng cô không hề quậy phá.

Xe taxi dừng trước cửa Nữ Sắc, so với Cám Dỗ, cái sau hơn hẳn cái trước thể hiện sự hào hoa và tinh tế, nơi này so ra dường như cũng to gấp đôi. Đèn nê ông lóng lánh bao phủ xuống, hai chữ “Nữ Sắc” lớn đủ để ánh sáng của nó có thể lan ra tới mặt đường. Đứng ở lối vào nơi sa đọa này, bóng người bị thu nhỏ như một chấm đen nhỏ dưới ánh đèn.

Kẻ vào người ra, sắc mặt của mỗi người đều không giống nhau. Các đồng nghiệp tranh nhau đi vào, chỉ có Dung Ân ôm lấy Dạ Dạ đứng ở cửa, hai chân cô vẫn còn nặng như chì, làm sao cũng không nhức chân lên được. Hai mắt Dung Ân nhìn vào sảnh trước của Nữ Sắc, cánh cửa rộng mở kia giống như bồn máu to dang rộng cửa, tim cô bất an đập loạn nhịp, cảm thấy bồi hồi như đang đứng trước của thiên đường và địa ngục.

“Ân Ân, còn đứng thất thần ở đó làm gì?” Lý Hủy đã đi vào trước một bước liền quay lại, nắm chặt tay Dung Ân dẫn cô vào. Con nhóc mở to cặp mắt đen láy, chân trước của nó vì bất an mà cào vào ngực Dung Ân mấy lần.

Thiết kế bên trong của Nữ Sắc gần như đều thay đổi, hẳn là mời chuyên gia thiết kế. Bên trong rộng lớn như đi vào mê cung. Lên đến lầu hai, sàn nhà dưới đất không phải là sàn quay, mà là một loại chất liệu thủy tinh đặt biệt, có thể nhìn thấy đầu người đang chuyển động. Dung Ân và Lý Hủy theo ông chủ đi đến chỗ rẽ, đó là phòng bar hạng nhất, là phòng cao cấp nhất của Nữ Sắc.

Lúc đi vào, trừ người của công ty, tuyệt nhiên chỉ có một mình Duật Tôn.

Ông chủ ân cần kính rượu, người phục vụ ở đây vẫn duy trì quy tắc cũ của Cám Dỗ, khi rót rượu đều phải quỳ trên thảm.

Dung Ân nhìn khắp nơi, phòng vip của bar, lại không thay đổi bao nhiêu. Ánh mắt cô rơi xuống bàn trà, không khỏi nhớ đến Tư Cần.

“Hình như em đối với nơi này rất thân thuộc.”

“Dung Ân mãi lo suy nghĩ, hoàn toàn không nghe thấy tiếng bọn họ nói chuyện, cho đến khi Lý Hủy đụng cánh tay cô, cô mới phản ứng lại, “Sao?”

“Tôi nói,” Duật Tôn nhận lấy rượu trong tay cô gái kia, ly rượu bán trong suốt áp giữa đôi môi mỏng của anh, người đàn ông nhâm nhi một ngụm, bờ môi phủ sơn bóng thấm một ít rượu, “Trước đây em đã đến đây?”

“Đúng, trước đây chúng tôi chính là nhân viên của Nghiêm Tước, ông chủ chúng tôi thường hay tổ chức một số hoạt động…” Lý Hủy thấy tinh thần cô không tốt, liền lên tiếng đáp lại.

Người đàn ông gật nhẹ đầu, “Thì ra mấy cô trước đây là nhân viên của Nghiêm Tước, vậy tại sao lại không làm nữa?”

“Bởi vì,” giọng điệu Lý Hủy yếu đi, “Ông chủ của chúng tôi qua đời rồi.”

“Ai nói anh ta đã chết?” một bên chân mày người đàn ông nhếch lên, khóe miệng cong lên, có một bộ dáng giỡn đời bất cần.

“Hả?” Lý Hủy giật mình, ngay cả Dung Ân cũng theo đó mà tốc độ nhịp tim tăng lên đập dữ dội, “Anh ta chưa chết sao?”

Trong mắt Duật Tôn hàm chứa thâm ý, con ngươi đen láy nhìn chằm chằm vào gương mặt Dung Ân. Căn phòng vip cũng vì câu nói vừa rồi của người đàn ông mà tràn ngập yên tĩnh cùng quỷ dị. Bàn tay bỏ trên đầu gối của Dung Ân không khỏi nắm chặt lấy,đáy mắt tròn long lanh, giống như là tràn ra một hy vọng nào đó. Khóe miệng người đàn ông khẽ đưa xuống, nặng nề đem ly rượu bỏ lên bàn, “không phải là vẫn chưa tìm được thi thể sao? Tục ngữ nói, chết phải thấy xác.”

“Đúng, đúng. Duật tổng nói rất đúng.” Ông chủ phụ họa liên tục, vội vàng kính rượu.

“Cô gọi là… Dung Ân đúng không?”

Những đồng nghiệp tốp năm tốp ba bắt đầu đưa ánh mắt hiếu kỳ hướng đến người Dung Ân, vị thần tài này, có vẻ như luôn luôn có chủ ý vô tình nhắc đến cô ta.

“Đúng, cô ấy tên là Dung Ân, cô ấy là thành phần chủ chốt trong công ty chúng tôi đó…” Ông chủ vui tươi hớn hở nói.

“Dung tiểu thư, cô có tin câu nói người sau khi chết sẽ có hồn ma không?” Đôi mắt dài hẹp của người đàn ông sáng lên.

Thần sắc của Dung Ân không thay


XtGem Forum catalog