“Ba mẹ anh đi ra nước ngoài rồi, nếu có thể, anh cũng sẽ đi qua đó.”
Dung Ân uống một ngụm nước, “có phải định cư không?”
“Đúng vậy.” Gương mặt tuấn tú của Diêm Minh không giấu đi được vẻ u buồn, “Anh bây giờ ngay cả tập đoàn Viễn Thiệp cũng không giữ nổi, Diêm Việt lại đi rồi, nơi này không còn gì để lưu luyến nữa.”
“Vậy khi nào anh đi?” Dung Ân ngẩng đầu lên nhìn gương mặt này, đã từng có lúc nào đó, cô đã xem anh là Diêm Việt, đến cuối cùng, lại bị người đàn ông này làm cho thương tích đầy mình.
“Vẫn còn một số chuyện cần phải giải quyết.”
“Vậy, còn Tư Mạn?”
Gương mặt Diêm Minh tối sầm lại, anh uống ngụm rượu, “Nếu anh có đi, nhất định sẽ dẫn cô ấy theo, dù sao cô ấy cũng là vì anh mà mới trở nên ngày hôm nay.” Người đàn ông uống rượu, mi mắt Dung Ân rủ xuống, xem ra chuyện tấm hình, Tư Mạn vẫn còn chưa nói ra sự thật. Nhưng thành thật mà nói, có người phụ nữ nào gặp phải chuyện như vậy mà thẳng thắn được chứ. Có những lúc, lời nói dối cũng không đến nổi khó chấp nhận như trong tưởng tượng, “Sức khỏe anh, hiện giờ tốt chứ?”
“Anh đã cai thuốc rồi.” Diêm Minh bâng quơ cho qua, “Tư Mạn đã nói với anh rồi, mấy thứ thuốc đó là do Trần Kiều đưa tới, hiện thời tập đoàn Viễn Thiệp đã đổi chủ, chuyện lúc đó, rõ ràng chính là một cái bẫy.”
“Em cũng không ngờ, Trần Kiều lại trở nên như vậy.” Dung Ân nghĩ lại chuyện lúc đó, có thật là tiếp xúc với xã hội như vậy sẽ làm thay đổi lòng người không? Lúc còn ở trường, cô, Diêm Việt, Trần Kiều, thường như hình với bóng vậy. Cô không có cách nào đem Trần Kiều liên hệ với loại người không từ thủ đoạn để đạt được tập đoàn Viễn Thiệp.
“Dung Ân, từ giờ em phải tự bảo trọng, chăm sóc tốt cho bản thân.” Ánh mắt của Diêm Minh đối diện với đôi mắt vô hồn của cô, “Anh biết cái chết của anh trai anh đã đã kích em rất lớn, nhưng em hãy kiên cường lên, em sẽ tốt lên thôi.”
Dung Ân đang cầm ly nước lạnh, “Nói thật, khi đó nếu không có nổi hận thù đối với Nam Dạ Tước chống đỡ em, em thật sự không qua được cú sốc này. Tới hôm nay em cũng không thể nào chấp nhận được sự thật rằng anh ấy chỉ tỉnh lại được có một ngày rồi lại ra đi.”
“Có lẽ”, người đàn ông kéo dài ngữ điệu, “là do em chưa kịp chỉnh đốn rõ lòng mình thôi, ở tình huống em chưa kịp trở tay, thì Việt đã ra đi rồi.”
Dung Ân không hiểu ý trong câu nói đó “Lòng em?”
Diêm Minh châm điếu thuốc, anh từng chu toàn cho người phụ nữ này lâu như vậy, Diêm Việt không biết, nhưng anh ta biết, cô ta đối với Nam Dạ Tước không thể không có tình cảm.
Diêm Minh không tiếp tục đề tài này, “Chỗ Cám Dỗ, anh cũng sẽ dừng tay, không tiếp tục làm nữa.”
Cảnh còn người mất.
Hiện thời, người nhà của Diêm gia đều đi hết, ngôi nhà chứa đựng toàn bộ kỷ niệm của cô và Diêm Việt cũng theo sự ra đi của anh mãi mãi bị lớp bụi phủ lên. Có đôi lúc Dung Ân nghĩ đến Diêm Việt nhưng không còn đau như trước kia nữa.
Chỉ là, tận sâu trong đáy lòng cô luôn có một nơi mà cô không đụng vào được. Cô ép buộc bản thân mình không nghĩ tới, càng bắt mình phải quên, thì lại càng hiện rõ ràng lên trí óc cô.
Khi mơ cô thường mơ thấy Nam Dạ Tước, anh nói, Ân Ân, nước biển rất lạnh, địa ngục rất lạnh, anh đợi em ở dưới đó, sao em còn chưa chịu xuống?
Cuộc sống của Ân Ân, bình thản như nước.
Nghiêm Tước bắt đầu bị đấu giá, nghe nói người mua là một người đàn ông trẻ. Mọi người đổ xô đi khai thác tin tức riêng về người đàn ông này. Nhưng đều vô dụng, ngoài cái tên của anh ta ra, không đào ra được một tin tức nào có giá trị.
Anh ta giống như Nam Dạ Tước trước kia, lấy thân phận thần bí ra xuất hiện trước công chúng. Tên của Nghiêm Tước không đổi, người đàn ông hào hoa đó, tên là Duật Tôn.
Công ty có một phương án là hợp tác cùng tập đoàn Viễn Thiệp, ông chủ chỉ điểm Dung Ân đi đàm phán, nói là nếu có thể lấy được hợp đồng thì sự nghiệp tiếp theo của Thịnh Quý có thể sẽ tiến được vài bước.
Sau khi Dung Ân về nhà, Trần Kiều có đến tìm cô mấy lần, thái độ rất tốt. Rất nhiều việc cô không vạch ra, cũng cảm thấy là không cần thiết, dù gì thì cũng là sự tranh đấu thủ đoạn của Trần gia và Diêm gia.
Khi đi vào tập đoàn Viễn Thiệp, sau khi cô thư kí thông báo, liền dẫn cô đi lên.
Văn phòng của Trần Kiều nằm tầng trên cùng, khi Dung Ân đi vào, anh ta đang phê duyệt văn kiện, nhìn thấy cô đi vào liền tỏ ra vui mừng thái quá, “Ân Ân, sao hôm nay em có thời gian rãnh tới đây vậy.”
“Phương án em đã làm xong rồi, chỉ là muốn anh phê duyệt qua một chút, nếu có chỗ nào không ưng ý thì em đem về sửa.”
Trần Kiều đứng dậy đi đến trước sofa, tỏ ý kêu Dung Ân ngồi xuống, “Ân Ân, em không cần phải dùng những lời khách sáo vậy nói chuyện với anh.” Trần Kiều nhận lấy phương án cô đưa, nhưng lại không coi, chỉ tùy tiện để trên bàn, “Anh biết