, anh tiếp quản tập đoàn Viễn Thiệp, em ít nhiều gì cũng sẽ có thành kiến với anh. Nhưng Ân Ân, em phải biết được là, đó đều là ý của ba anh, anh không thể làm cách nào khác, càng không thể phản đối ông ấy.”
“Trần Kiều, anh nghĩ nhiều rồi.” Cô thư kí đưa trà tới, Dung Ân cảm ơn một tiếng, lúc cô ấy đi ra ngoài cũng liền đóng cửa lại.
“Nếu là do anh nghĩ nhiều quá, Ân Ân,” người đàn ông cầm lấy tay cô, “Tại sao đến bây giờ em vẫn không chịu chấp nhận anh? Chẳng lẽ anh thật sự không so sánh được với Diêm Việt sao? Trước kia bên em còn có Nam Dạ Tước, nhưng bây giờ, em không có lý do nào để từ chối anh cả.”
Dung Ân dùng sức muốn rút tay về, nhưng Trần Kiều nắm chặt lấy, nhất quyết không cho cô có cơ hội rút tay lại. Ngón tay Dung Ân bị nắm đến đau hết lên, mặt có vẻ giận dữ, “Trần Kiều, đã mấy năm rồi? Nếu như em thích anh thì đã thích từ lâu rồi. Trước kia em chỉ là bạn anh, anh đừng như vậy, nếu không chúng ta ngay cả làm bạn cũng rất khó.”
“Ân Ân, bọn họ chết hết cả rồi, em còn nhớ người đã chết làm gì?” Trần Kiều đứng dậy, ngồi bên cạnh Dung Ân, cánh tay anh ta quàng qua vai Dung Ân, “Anh bây giờ là Tổng giám đốc của tập đoàn Viễn Thiệp, anh cũng không cần kiêng kị bất cứ ai, Ân Ân, em đồng ý với anh đi, chúng ta thử quen nhau xem sao?”
“Trần Kiều,” Khuỷu tay Dung Ân để trên ngực anh để kháng cự , “Em nói rồi, chuyện đó là không thể, đừng như vậy, anh đã thay đổi đến nổi em sắp không nhận ra được rồi.”
Bọn họ ngồi rất sát nhau, vốn dĩ mùa hè mặc đồ mỏng đơn giản, Dung Ân có thể cảm thấy được hơi thở của anh ta phả xuống bên tai cô, “Những hành vi anh làm với Diêm Minh, em đều biết cả rồi, Trần Kiều, anh thực sự cho rằng em có thể chấp nhận sao?”
Động tác người đàn ông lập tức dừng lại, “Em đều biết cả sao?”
“Đúng, việc Diêm Minh nghiện thuốc, là do một tay anh bày ra dúng không?” Dung Ân nhìn chằm vào người đàn ông này, anh ta là Trần Kiều của trước kia sao? “Anh vì để chiếm được tập đoàn Viễn Thiệp, ngay cả việc như vậy anh cũng làm được, Trần Kiều, anh buông ra.”
Người đàn ông nghe vậy, chẳng những không buông tay, ngược lại càng ôm chặt cô, “Nếu em đã biết hết, Ân Ân, anh càng sẽ không buông tay, trước khi là vì anh không đủ dũng khí mới để lỡ mất em hết lần này đến lần khác. Nam Dạ Tước là dựa vào cái gì để có được em, không phải là dựa vào thủ đoạn ép buộc đó sao?”
“Trần Kiều,” Dung Ân giận đến hai vai run lên, “Những lời này anh cũng nói ra được.”
“Anh ta có thể được, sao anh lại không được…” Hai tay Trần Kiều đưa qua bả vai Dung Ân, “Ân Ân, anh thực sự yêu em, anh sẽ chăm sóc tốt cho em và mẹ Dung.”
“Phải không?” Dung Ân nhất quyết không buông thả bản thân mình, “Nếu như em không nghe lầm, thì anh có lẽ là sẽ đính hôn với thiên kim tiểu thư của tập đoàn Khương Thịnh, Trần Kiều, anh dựa vào cái gì mà nói yêu tôi?”
Tập giấy tờ ngăn cách hai người đều đổ ập xuống, Trần Kiều hơi run sợ, nhưng cũng không biểu hiện nhiều sự kinh ngạc, “Đó là do gia đình ta sắp xếp, Ân Ân, anh không yêu cô ta, anh chỉ yêu em…”
“Trần Kiều,” ánh mắt cô lạnh lùng, “Nếu bây giờ anh để tôi đi về, thì tôi sẽ xem như chưa từng xảy ta chuyện gì, nếu như anh thực sự muốn tiếp tục như vậy, thì tôi sẽ xem thường anh.”
“Ân Ân, em cứ giống như với Nam Dạ Tước vậy, anh sẽ cho em cuộc sống tốt hơn, anh sẽ chiều em, sẽ nuôi em. Chúng ta có thể làm như người phụ nữ đó không hề tồn tại…”
Dung Ân vung tay ra, hung hăng tát anh ta một bạt tay.
Trần Kiều một bên mặt trắng bệch, một bên kia bắt đầu sưng đỏ. Hắn trợn mắt há hốc mồm. Dung Ân thừa cơ hội đẩy hắn ra, vừa muốn đứng dậy, đã bị một lực từ phía sau kéo trở về, mắt cá chân cô bị trật, lại té xuống sofa.
Người đàn ông thẹn quá thành giận, “Anh không tin người khác thì được, anh thì không…”
Ở trong mắt Dung Ân, hắn thực sự biến thành cầm thú. Một Trần Kiều vui vẻ chói sáng lúc trước, đã không thể tìm thấy một nửa bóng dáng trên người đàn ông này.
Văn phòng đột nhiên có tiếng kêu vang, “Tổng giám đốc.”
Là giọng của thư kí, Trần Kiều không muốn quan tâm, nhưng giọng điệu cô rất vội, “Tổng giám đốc, anh đã hẹn trước với Duật tổng của Nghiêm Tước, bây giờ anh ấy sắp lên đến lầu rồi.”
Trần Kiều sực nhớ ra, vẫn còn phải hầu hạ ông thần tài này. Hắn ảo não vuốt lại tóc, sau khi đứng dậy một cách không cam lòng, lại tỏ ra giọng điệu áy náy, “Ân Ân, anh…”
Quần áo Dung Ân bị làm cho nhăn nhúm. Cô đẩy Trần Kiều ra, vội vàng đứng dậy, từ trên bàn cầm lấy bản phương án thiết kế, “Tôi nghĩ là Trần tổng không còn hứng thú xem nữa, cáo từ.” Đôi môi cô run run, mắt cá chân đã bị trật, đau đến đi không nổi. Trần Kiều thu dọn một chút, Dung Ân vừa đi được mấy bước, cửa lớn của văn phòng bất ngờ bật ra.
Người đàn ông dẫn đầu chính là Duật Tôn, người bị giới truyền thông làm cho ồn ào huyên náo mấy tháng này. Anh mặc bộ tây phục màu đen tuyền quý phái. Dáng người đàn ông này cũng không thua Nam Dạ Tước là bao. Khóe miệng anh hơi nhếch lên, nhưng mang lại một cảm giác xa cách. Đôi mắt đen lạnh lùng rơi vào gương mặt của Trần Kiều, “Tr