XtGem Forum catalog
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213481

Bình chọn: 10.00/10/1348 lượt.



Cô đã đoán được tình hình trong chăn là như thế nào, Dung Ân chầm chậm nhìn xuống, đầu tiên nhìn thấy hai vai trơn bóng, cô khẽ kéo chăn, hơi lạnh đi vào khe hở, quả nhiên, bên trong là hoàn toàn khỏa thân, ngay cả nội y cũng không có.

Ánh mắt cô vội vàng quét về bốn phía, cũng không phát hiện ra quần áo của mình.

“Gâu gâu…..”

“Dạ Dạ…..” Dung Ân quấn chăn xuống giường,đem con nhóc đang ngồi bên cạnh ẵm lên,”Làm thế nào em chạy vào được?”

Dạ Dạ kêu to, cái đầu vui vẻ không ngừng cọ trên người Dung Ân.

Trong căn phòng lớn, chỉ có cái tivi còn phát ra âm thanh máy móc, mắt Dung Ân xem xét, trên màn ảnh hiện lên quá trình phôi thai trưởng thành trên bụng mẹ. Trong máy siêu âm, có thể trông thấy rõ ràng đứa bé cuộn tròn tứ chi lại, khi thì, còn có thể thấy nó đá đá cái chân nhỏ,vung vung cánh tay nhỏ.

Dung Ân rất chuyên chú, cô ngồi ở mép giường, cách tivi rất gần.

Tay mẹ phủ lên da bụng bóng láng, Dung Ân nhích gần một chút, sự căng thẳng trước đó vì xem nội dung của tivi mà thư giãn ra, cô yên lặng xem.

“Mẹ ơi, mẹ ơi…..” trong màn hình, bỗng nhiên xuất hiện hình ảnh của một đứa bé, đầu rối bù, hai cánh tay giơ lên phía trước,”Mẹ ơi, sao mẹ không cần con,sao mẹ không cần con?”

Dung Ân mở tròn đôi mắt hạnh lên, sau lưng toát ra mồ hôi lạnh, cô không biết làm sao đột nhiên xuất hiện hình ảnh như vậy,càng không biết đây được lấy ra từ phân đoạn của bộ phim kinh dị nào đó. Bốn phía đều đen như mực, nếu có ánh sáng thì cũng là từ trong tivi chiếu ra, hai tay của đứa bé toàn bê bết máu, mười ngón tay mở ra, ấn mạnh trên màn hình.

Mười dấu ngón tay trông thấy ghê người, Dung Ân vội đưa mắt đi, nhưng giọng nói của đứa bé vẫn như cũ không buông tha cô,” Mẹ ơi, mẹ ơi,con lạnh quá…..mẹ ơi…..”

“Aahh…..”cô sợ hãi kêu lên liên tục, dùng sức ấn vào ti vi, nhưng căn bản là không tắt được, Dung Ân cuộn mình trên giường,nhưng âm thanh kia vẫn như cũ lọt vào khe hở,”Aahh…..”

“Cộc cộc, cộc cộc!” Đột nhiên vang lên tiếng đập cửa.

Chốt cửa vặn ra, một người phụ nữ bốn mươi mấy tuổi bước vào,trên tay bà cầm một bộ quần áo mới,” Cô tỉnh rồi à, thay vào đi.”

Dung Ân đem thân thể rút vào trong chăn,”Cho hỏi,ở đây là ở đâu?” thấy có người đi vào, cô cuối cùng thở phào.

” Cô suýt chết đuối trong hồ bơi, là cậu chủ cứu cô, thay quần áo rồi hãy trở về đi.”

Bà đi vào, đem quần áo để bên cạnh chân Dung Ân, từ đầu đến cuối thái độ của bà rất nghiêm nghị, bộ dạng lạnh nhạt.

“Vậy, cậu chủ của bác ở đâu?”

“Ra ngoài rồi,còn nữa, quần áo cũ của cô bị cậu chủ vứt rồi, bộ này coi như là đền cho cô.” Bà nói xong, đi ra không quay đầu lại.

Dung Ân cũng không dám ở lâu, vội vàng mặc quần áo vào ôm Dạ Dạ chuẩn bị rời khỏi, thật trùng hợp là, bộ quần áo này,thậm chí đến cả đồ lót đều là hợp số đo của cô.

Cô ra khỏi phòng, đóng cửa phòng lại.

Căn nhà này rất lớn, lại rất giống Ngự Cảnh Uyển, có vẻ trống rỗng.

Lúc đi ngang qua một căn phòng khác, Dạ Dạ bỗng nhiên nhảy ra khỏi hai tay của Dung Ân,vọt nhanh tới cạnh cửa,dùng móng vuốt sắc nhọn cào trên ván cửa,”Gâu gâu,gâu gâu—–”

“Dạ Dạ!” Dung Ân vội ngăn lại,”Lại đây.”

Con nhóc không thèm nhìn cô,thậm chí còn làm hơn thế nữa, mở miệng gặm, cắn, đôi vuốt cọ soạt soạt,trên ván cửa có mấy vết cào dài.

“Dạ Dạ—–” Dung Ân vội ôm lấy nó, đem tay đỡ mông nó, không biết từ lúc nào người phụ nữ lại xuất hiện trước mặt Dung Ân,”Đi mau đi.”

“Nhưng mà…..” Dung Ân xấu hổ, hiện lên vẻ ái ngại,”Cánh cửa này bao nhiêu tiền, để con đền cho ạ.”

“Cô về đi, cậu chủ sắp về rồi, cậu ấy không thích nhìn thấy người lạ.”

“Thật xin lỗi.” Dung Ân chỉ đành nói xin lỗi.

Ánh mắt người phụ nữ nhìn cô từ trên xuống dưới một lần, lại trưng ra bộ mặt lạnh nhạt rời khỏi.

Dung Ân theo sát sau đó, chỉ có con nhóc trong lòng là không cam tâm, hướng về phía cửa sủa một cái,”Gâu gâu—–”

“Em còn không nghe lời, xem chị về nhà xử lý em như thế nào, đem em nhốt ở ngoài cửa.” Dung Ân hù dọa, trước đây Nam Dạ Tước quen dùng chiêu này nhất, đối với con nhóc nghịch ngợm này rất hiệu quả. Dạ Dạ nhíu da mắt, toàn bộ tinh thần hơi giận, trong đôi mắt đen long lanh có sự uất ức, đúng là chó nói với người, nói không hiểu, ưm ưm.

Dung Ân dùng sức ôm chó con trong lòng, sợ nó lại chạy lung tung, lại gây ra tai họa.

Lúc đi ra tới cửa lớn, cô đứng tại chỗ cũ, cô nhìn bốn phía, mới vừa rồi người đàn bà ở phía trước dẫn đường lại biến mất không thấy bóng dáng đâu. Cô càng dùng sức ôm Dạ Dạ, cảm giác từng đợt âm hàn, bất luận căn nhà này hay là người ở bên trong, đều lộ ra cảm giác làm người ta run rẩy kinh sợ và quái dị.

Dung Ân rụt cổ, không khỏi nổi cả da gà, cô vội vàng nhanh chân tìm được lối vào trước đó,đi như chạy hướng về phía thang máy.

Phía sau, thân hình cao to của người đàn ông bước ra cửa, hai tay anh để trong túi, mái tóc ngắn màu nho tím rất hợp với khuôn mặt tuấn tú âm nhu mà tà mị, anh đi đến cạnh hồ bơi, ánh mắt trông về phía xa hướng Dung Ân rời khỏi.

Lúc cô đuổi ra ngoài không có mang theo di động,không biết bây giờ là mấy giờ, Dung Ân đi thang máy lên lầu, âm nhạc đinh tai nhức óc vẫn còn tiếp tục ồn ào, cũng