Teya Salat
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211104

Bình chọn: 7.5.00/10/1110 lượt.

g phòng ngủ chỉ còn là một khung cảnh mờ mờ cùng với một chiếc đèn ngủ màu da cam che khuất đi thứ ánh sáng chói mắt bên ngoài. Y – www.

Trên sàn nhà quần áo tán loạn cùng với đồ lót, trên chiếc giường xốc xếch, đôi trai gái vẫn như cũ chồng lên nhau, giọng nói thở dốc, cùng với tiếng gầm nhẹ khàn đục trong căn phòng lẳng lặng vang vọng, giường phát ra âm thanh như tiếng nhạc đệm “lộc cộc, lệch kệch” không theo quy luật.

Trên vai Nhâm Dịch Tuấn đầy mồ hôi, bắp thịt nhô ra trên cánh tay kèm theo đó là những đường gân màu đỏ, ngang hông hắn được đôi chân ngọc thon dài của cô gái vòng quanh.

Lương Tử Ngưng nhắm chặt hai mắt, yêu kiều cực hạn, đón nhận thứ mạnh mẽ của hắn đánh thẳng vào. Tóc của cô từng sợi một tán loạn ở trên gối, toàn thân căng thẳng, bị hắn định đoạt tới mức thần chí không rõ.

“Em… A… A, Dịch Tuấn, không được, em không được ——” Tiếng nói duyên dáng kêu to liên tục từ trong miệng cô bật ra, đôi tay cùng với hai chân dây dưa ôm lấy hắn chặt hơn.

“Khẩu thị tâm phi! Đáng bị phạt…” Lời vừa ra, đôi mắt đen u mị lập tức như lóe lên thứ ánh sáng lạnh, hắn ra sức chạy nước rút, mồ hôi bắn ra bốn phía, rơi lên trên bộ ngực sữa của Lương Tử Ngưng, cảnh tượng cực kỳ tuyệt hảo mê người…

Nhâm Dịch Tuấn gầm nhẹ một tiếng, dục vọng của hắn căng đầy giữa hoa kính của cô, thoải mái buông thả tinh hoa đầy lửa nóng. Cô run giọng kêu lên, nhắm chặt đôi mắt lại.

Thân thể người đàn ông ướt đẫm mồ hôi, dần rút lui ra khỏi người của cô, xoay người nghiêng qua môt bên, lạnh lùng mà nói: “Kế hoạch nên bắt đầu rồi.”

Lương Tử Ngưng vốn vẫn còn đắm chìm trong làn sóng tình dục chưa lui, gò má màu hồng thoáng chốc trở nên tái nhợt, ngày này vẫn phải tới, mặc kệ cô cố gắng cầu nguyện cho ngày này vĩnh viễn đừng bao giờ tới, nhưng…

Cô trở mình một cái, rúc vào trong ngực hắn, gối đầu lên trái tim của hắn, có thể do thân thể mát mẻ của cô mà lòng hắn đột nhiên có lực nhảy mạnh, “Dịch Tuấn, không cần vội, chúng ta có thể chậm một chút nữa rồi hãy triển khai kế hoạch không?”

Đôi mắt hắn trở nên tà mị cùng với tức giận, hắn giận dữ lạnh lùng hỏi: “Sao em lại nói vậy? Chẳng phải chúng ta đã thương lượng với nhau rồi ư, lẽ nào bây giờ em chưa lâm trận đã muốn rút lui?”

“Không có… Em không có ý đó, chẳng qua là…” Cô đặt tay lên bụng của mình, cắn răng một cái, nói: “Em có thai.”

“Cái gì?!!” Nhâm Dịch Tuấn nổi giận gầm lên một tiếng, ánh mắt hắn tức giận nhiều hơn là kinh ngạc, gân xanh trên trán nổi lên, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Có phải cô cố ý không? Cô cố ý mang thai đứa nhỏ của tôi, muốn phá hư kế hoạch của tôi?” Hắn dùng một tay bóp chặt chiếc cổ mảnh khảnh của Lương Tử Ngưng.

“Không… Khụ, khụ! Không phải vậy…”



Chương 109: BỊ BUỘC SINH NON

Đôi mắt Nhâm Dịch Tuấn đọng lại một tầng sương lạnh, tay hắn dùng sức bấu chặt lại, xương ngón tay hắn trắng bệch, lạnh như băng hỏi: “Mỗi lần rõ ràng tôi đều dùng bao, cô đừng có đem lý do việc ngoài ý muốn đáng chết gì đó! Có phải là cô động tay động chân không?”

“Không… Không phải vậy! Khụ, khụ…” Lương Tử Ngưng cảm giác cổ họng có một luồng hơi nóng xông lên cay cay, một loại cảm giác hít thở không thông đánh tới, “Anh có nhớ lần đó đi đảo Mick Nors ở trên thuyền…” Hai tay của cô dùng sức nắm chặt lấy tay hắn, sức của hắn quá lớn, căn bản cô không thể làm nên chuyện gì.

Thì ra trong mắt hắn, tính mạng của cô giống như chuyện vặt, cô yêu hắn như thế, nhưng hoàn toàn không có ý nghĩa…

Trong đôi mắt đẫm lệ của cô phản xạ ra nhàn nhạt ánh mắt bi thương. Cô không giãy dụa nữa, chậm rãi nhắm hai mắt lại…

“Phịch ——” Nhâm Dịch Tuấn buông lỏng, tiện tay vung mạnh, giống như đang vứt đi một con búp bê. Cô thuận thế té lăn trên đất.

Toàn thân cô không còn chút sức, sàn nhà lạnh như băng truyền đến hơi lạnh thấu xương, “Khụ, khụ…” Một tràng ho sặc sụa, cô như đang muốn đem phổi ho ra ngoài luôn, cuối cùng hô hấp cũng có thể truyền đến bầu không khí trong sạch.

“Đứa bé này bao lớn?” Hắn lạnh lùng nhìn cô một cái.

Lương Tử Ngưng cảm thấy còn có hi vọng, kích động nói: “Đã hơn hai tháng, bác sĩ nói đứa nhỏ rất khỏe mạnh.”

“Cũng may, lấy ra rất dễ!” Đôi mắt đen của Nhâm Dịch Tuấn níu lại, lời nói lạnh lùng của hắn đánh tới bên tai cô.

Trong hốc mắt của Lương Tử Ngưng tràn đầy nước mắt, cô bò đến bên giường, nắm lấy chân của Nhâm Dịch Tuấn, cầu khẩn nói: “Dịch Tuấn, van xin anh đừng làm vậy, đây là con của … Nó có sinh mạng… Chúng ta không cần Tập đoàn Nhâm thị đó cũng được mà, em sẽ sinh đứa bé, một nhà ba người vui vẻ cùng nhau sống có được hay không?”

“A ——” Lương Tử Ngưng kêu lên một tiếng sợ hãi, cô lập tức bị Nhâm Dịch Tuấn lôi dậy, ném vào trên giường, “Tập đoàn Nhâm thị vốn nên thuộc về tôi, là do tình thế bắt buộc!”

Chợt đặt mình đè lên trên người cô, đôi đồng tử trong mắt hắn thiêu đốt nên ngọn lửa khát máu, “Đứa bé này phải chết, bao nhiêu viên đá cản đường, tôi sẽ lấy xuống từng viên một.”

Lương Tử Ngưng liều mạng giãy giụa, khốn khổ cầu khẩn, nước mắt như thác nước mà trút xuống, “Đừng như vậy… Đây là con của anh mà, em muốn đứa con này…”

Vẻ mặt của Nhâm