Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211230

Bình chọn: 8.5.00/10/1123 lượt.

Tâm Du rầu rĩ, thoát ra từ lồng ngực của hắn.

Nhâm Mục Diệu lại “vô tâm vô lo” cười to lên, “Chỉ cần có thể gặp anh là được!”

“Tại anh hết!” Kiều Tâm Du giơ lên quả đấm, đánh đánh vào lồng ngực hắn, “Giờ thì hay rồi, bị hai người bọn họ cười nhạo đến chết.”

Một tay Nhâm Mục Diệu nắm lấy bàn tay mềm có chút xanh vì tái của cô, tay kia vén lọn tóc rối bị gió thổi bay trên trán của cô, “Yên tâm đi, bọn họ rất mau quên.”

Giọng nói trầm thấp chậm rãi bay vào tai Kiều Tâm Du, như mang theo một loại ma lực thần kỳ, dần dần làm tim Kiều Tâm Du đập rộn lên, hô hấp tăng nhanh. Cô sững sờ ngẩng đầu nhìn hắn, “Thật không?”

“Ừ!” Nhâm Mục Diệu cúi đầu, phút chốc, hắn nhắm trúng mục tiêu, hôn lên cánh môi mềm mại của cô, xúc giác mềm mại trơn mềm, dường như hoa anh túc làm hắn nghiện, một khi hôn, đề không muốn buông tha.

“Ư …..” Kiều Tâm Du theo bản năng muốn phản kháng, nhưng cô dần dần trầm mê trong hơi thở nóng bỏng dịu dàng cùng chiếm đoạt.

Hô hấp nóng bỏng của hai người quấn quít nhau, dần dần khiến Nhâm Mục Diệu mê say, vén áo Kiều Tâm Du lên ——

Bất ngờ, không khí tràn vào da thịt lộ ra của Kiều Tâm Du, cô kinh hãi, “Anh đang làm gì?” Một tay cô ngăn cản hắn.

Chiếc lưỡi êm ái ẩm ướt của hắn liếm qua vành tai của cô, “Đáp ứng đề nghị của Đinh Hạo Hiên?”

“Anh ta đề nghị cái gì?” Kiều Tâm Du vừa giận vừa hờn. Cảm giác Nhâm Mục Diệu thuần túy là vì muốn trêu đùa cô, mới cố ý khiêu khích cô.

“Adam và Eva?” Khóe miệng Nhâm Mục Diệu hiện lên một nụ cười đầy hàm ý, kéo bàn tay ngăn trở của Kiều Tâm Du ra, tay hắn thoáng dùng lực, nút cài trên áo sơ mị, từng viên một rơi xuống sàn nhà.

Một mảnh da thịt trắng muốt hệt như ngọc Dương Chi thượng đẳng, toát ra thứ ánh sáng mê người. Phía trên còn được điểm xuyết bởi một hai dấu vết do Nhâm Mục Diệu trước đó tạo thành, bộ ngực đẫy đà mềm mại bị chiếc áo ngực Lace màu da chặt chẽ bao lấy, kèm theo mỗi nhịp hô hấp của Kiều Tâm Du mà phập phồng, dường như tùy thời có thể xông phá, thoát khỏi trói buộc.

“Không được!” Kiều Tâm Du vội vàng xấu hổ kéo áo sơ mi, bọc lại thân thể đã bị phơi bày ra ngoài, “Bây giờ là ban ngày! Hơn nữa, sắp tới giờ em đi làm rồi, đã trễ như vậy.”

Mặc dù khoảng thời gian chỉ có hơn 10 ngày ngắn ngủi, nhưng rất dễ nhận thấy Kiều Tâm Du đã sớm hình thành thói quen bận rộn này trong cuộc sống, bởi vì chỉ có như thế, mới có thể giúp cô không có thời gian nhớ tới hắn.

Đôi mắt tĩnh mịch của Nhâm Mục Diệu hừng hực thiêu đốt lửa nóng, dục vọng chất chứa hơn mười ngày, không thể lập tức buông thả hết, hắn tự mình cản cô lại ——

“A ——” Khi Kiều Tâm Du kêu lên, cô đã ngã xuống trên ghế sa lon.

“Anh mới hạ sốt không lâu, nghỉ ngơi thật tốt đi, được không?” Kiều Tâm Du bất đắc dĩ nói với hắn.

“Em hoài nghi anh không có thể lực sao?” Nhâm Mục Diệu bắt đầu cúi người, êm ái hôn lên vết thương trên cổ cô.

Hoài nghi? Ngày hôm qua, hắn còn đang phát sốt, mà đã hành hạ Kiều Tâm Du đến eo mỏi lưng đau rồi, Kiều Tâm Du đối với loại chuyện này, một chút nghi ngờ cũng không có, rất tin tưởng, hoàn toàn không nghi ngờ.

“Anh có thể không cần nghỉ ngơi, nhưng …… Anh suy nghĩ cho em một chút có được không?” Kiều Tâm Du bĩu môi ngượng ngùng nói.

“Thật xin lỗi…… Hôm qua, anh có chút không khống chế được mình, bởi vì đã lâu không gặp em cho nên quá khát vọng rồi, có chút mất khống chế.”

“Nhưng giờ sẽ không, anh sẽ rất dịu dàng……” Hơi thở ấm áp tinh mịn nhào vào vùng nhạy cảm giữa cô và gáy của Kiều Tâm Du, hắn nhấc váy cô lên, dọc theo đường cong mềm mại của chân mà tuần tra ……

“Cộc, Cộc……” Cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.

Kiều Tâm Du hai mắt tỏa sáng, đẩy đẩy hắn, “Có người gõ cửa kìa!”

“Không phải gõ cửa nhà chúng ta.” Nhâm Mục Diệu nặng nề nói, sau đó tiếp tục đốt lửa trên người Kiều Tâm Du.

Lúc nào thì nơi này biến thành nhà anh? Kiều Tâm Du trong lòng thầm thì.

“Tâm Du, Tâm Du, cháu có nhà không?” Ngoài cửa truyền đến tiếng kêu gào.

Cô kéo váy mình xuống, “Có người tìm em! Anh mau xuống đi!”

“Tâm Du không rảnh!” Nhâm Mục Diệu hướng về cửa quát.

Ông chủ và bà chủ quán ăn vừa nghe thấy tiếng đàn ông bên trong lập tức cả kinh. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất:

Ông chủ càng lớn tiếng kêu hơn, “Có trộm!”

“Không đúng! Không chừng là sắc lang!” Bà chủ ở bên cạnh nhắc nhở.

“Hì hì……” Kiều Tâm Du nhẹ giọng cười trộm, “Còn không buông em ra, anh thật sẽ trở thành sắc lang trong mắt mọi người!”

Chương 198: BỊ ÉP VỀ NHÀ

“Shit!” Nhâm Mục Diệu lạnh lùng khẽ nguyền rủa một tiếng, tại sao muốn cùng Kiều Tâm Du thân thiết một phen lại gian nan như thế, hồi nãy bị Đinh Hạo Hiên và Ám Dạ Tuyệt cắt đứt, giờ là ai đây? Tự nhiên thay nhau quấy rầy, xem ra chỗ này phi thường không tốt, việc khẩn cấp trước mắt là phải nhanh chóng mang Kiều Tâm Du về nhà, khá ư là quan trọng đây.

“Đến ngay!” Kiều Tâm Du đứng dậy, dùng ngón tay nhanh chóng chải mái tóc dài xốc xếch. Vì nút cài trên áo sơ mi bị hắn giật ra, nên cô cầm lấy cái áo khoác mỏng treo trên tường mặc thêm vào, kéo khóa, che kín da thịt bị lộ ra ngoài.

Kiều Tâm Du mở cửa, hỏi: “Ông chủ, bà chủ, sao hai bác đế


pacman, rainbows, and roller s