ế nào? Cô còn có thể đi theo kẻ nghèo rớt mồng tơi như tôi sao?” Tay Nhâm Dịch Tuấn ra sức đẩy cô ra, Lương Tử Ngưng vốn đang nằm trên bả vai hắn, lập tức ngã nhào trên mặt đất.
“Chẳng lẽ anh cho là em vì tiền mới theo anh sao?” Khóe môi Lương Tử Ngưng nhếch lên thành một nụ cười thê lương, thì ra dù cô thật lòng bỏ ra nhiều chân ý như vậy, quay đầu lại, địa vị của cô ở trong lòng Nhâm Dịch Tuấn lại thấp và mỏng manh đến thế, thấp mỏng đến nỗi giống như những hạng gái vì tiền mà lên giường!
Một thực tế thật bi thương.
Hai tay Lương Tử Ngưng vòng qua hông của hắn, thật chặt, bất kể hắn lại dùng sức đẩy ra thế nào, cô vẫn không buông tay, “Em yêu anh…… Dù là anh trước kia, hay là anh hiện giờ không đáng giá một đồng, em vẫn yêu anh…… Từ trước đến giờ, em mãi mãi chỉ có mình anh không đổi.” Giọng điệu nghẹn ngào lộ ra ý vị lạnh lẽo.
Nhâm Dịch Tuấn dừng lại một chút, dường như có chút động lòng, “Làm sao bây giờ? Dù tôi biết cô si tình, nhưng tôi lại không có ý với cô!” Hắn giơ lên nụ cười lạnh châm biếm, “Ác ma như tôi, cô nên tránh xa thì tốt hơn.”
“Em biết rõ, tất cả em đều biết. Trong lòng anh căn bản không hề có em, anh chỉ muốn lợi dụng em đến gần Nhâm Mục Diệu mà thôi. Nhưng, em cam tâm tình nguyện bị anh lợi dụng, làm con cờ của anh. Điều em sợ nhất, chính là vào một ngày, giá trị lợi dụng của em hoàn toàn không còn, sau đó anh sẽ vô tình đẩy em ra……”
“Xem ra cô không đến nỗi quá ngu xuẩn!” Nhâm Dịch Tuấn uống một hớp rượu mạnh. “Cô bây giờ đối với tôi mà nói hoàn toàn không có giá trị lợi dụng rồi! Cho nên nhanh chóng cút đi giùm tôi đi!” Giọng nói lạnh lùng của hắn bắn tán loạn vào bầu không khí băng giá, ngay lập tức nhiệt độ hạ xuống mức 0.
“Đừng! Dịch Tuấn, anh đừng vứt bỏ em được không, em không cần danh phận, chỉ cầu anh có thế để em ở bên cạnh anh, làm một ả tình nhân là tốt rồi……” Lương Tử Ngưng đau khổ cầu xin hắn, nhưng Nhâm Dịch Tuấn không chút cử động, đôi mắt đen của hắn không liếc nhìn cô lấy một cái, tiếp tục uống rượu.
“Dịch Tuấn, em đối với anh mà nói, vẫn có giá trị lợi dụng .” Lương Tử Ngưng nhanh chóng cởi áo quần trên người mình, “Anh không yêu thích em, thì anh vẫn có thể yêu thích thân thể của em? Thân thể của em mãi mãi đều là của anh ……” Lương Tử Ngưng cầm tay hắn lên, dán vào bộ ngực cao vút của mình.
Nhâm Dịch Tuấn mạnh bạo rút tay ra, “Xin lỗi! Thân thể cô tôi chơi chán rồi, căn bản không có hứng thú.”
Toàn thân không mặc gì cả, Lương Tử Ngưng té lăn trên đất, sàn nhà lạnh như băng cùng với khí lạnh làm toàn thân cô nổi da gà, giờ phút này lòng của cô đang rỉ máu, vì ngỡ ngàng, vì quyết không tử bỏ, cô đã dày xéo tự ái của mình, đau khổ cầu khẩn hắn.
Cô không biết mình phải làm gì mới có thể khiến Nhâm Dịch Tuấn hồi tâm chuyển ý? Cô còn có thể làm gì đây?
Chương 200: THỦ ĐOẠN HẠ LƯU
“Không phải anh hận Nhâm Mục Diệu sao, được! Em giúp anh giết hắn!” Lương Tử Ngưng bỗng dưng đứng lên, nhặt quần áo trên đất, nhanh chóng mặc lên người, sau đó lảo đảo chạy ra ngoài.
“Ha ha……” Trên gương mặt lạnh lùng của Nhâm Dịch Tuấn bí mật mang theo vài tia cười lạnh, hắn căn bản cũng không quan tâm. Hắn căn bản cũng không tin tưởng Lương Tử Ngưng có lá gan kia, cũng không tin tưởng Lương Tử Ngưng sẽ vì hắn làm.
“Yêu? Hừ…… là cái thứ lừa mình dối người nhất ……” Hắn căn bản cũng không tin tưởng cái gì gọi là yêu, tất cả đều là lời nói dối! Vì hành vi phóng đãng của bản thân mà đội lên trên nó một cái mũ hoa lệ.
Nhâm Dịch Tuấn tiếp tục uống rượu, vị rượu cay lướt qua cổ họng của hắn không mang đến chút kích thích nào, chỉ như nước lã mà thôi.
“Xoảng ——” Nhâm Dịch Tuấn tiện tay ném, chai rượu bay tới vách tường, phát ra âm thanh gai nhọn, rồi bể thành mảnh vụn.
“Tất cả đều là giả dối! Đều đang gạt người…… Gạt người……” Nhâm Dịch Tuấn lớn tiếng kêu la.
Hắn căn bản không có cách nào tiếp nhận sự thật này, người hắn gọi là “ba” mấy chục năm thế nhưng lại không phải là “ba” của hắn, mà kẻ gọi là “ba” chân chính của hắn vẫn đang lợi dụng hắn, coi hắn như hòn đá kê chân nhằm mở rộng bản doanh, còn hắn thì chẳng hay biết gì.
Đích thực! Thế giới của hắn thật giả dối, thật sự rất giả dối.
Cứ tưởng là đồ của mình, mơ ước tranh đoạt bấy lâu nay, thì ra nó nguyên bản đã không thuộc về hắn. Mà, kẻ hắn vẫn tưởng là người tốt nhất với hắn, chẳng qua chỉ là đang lợi dụng hắn mà thôi……
Tất cả mọi thứ đều đảo lộn hết rồi, hoàn toàn đảo lộn rồi……
————
Úc Thường Kiện say khướt đi đến nhà trọ nơi tình nhân ông bao nuôi, đập cửa, “Mở cửa! Mở cửa nhanh!”
“Honey! Anh đến rồi à!” Cửa mở ra, truyền đến giọng điệu hoa ngữ cứng đơ. Một cô gái nước ngoài với mái tóc đỏ xõa vai, mặc trên người chiếc áo ngủ khêu ngợi, lộ ra da thịt sáng bóng, nhìn không sót từng đường cong lồi lõm bên trong.
Thật ra thì Úc Thường Kiện bao nuôi rất nhiều tình nhân, tới nơi nào thì tùy tâm tình của ông ta. Đàn bà trong mắt ông ta chỉ là thứ đồ lệ thuộc mà thôi, không có ý nghĩa. Nếu quả thật phải nói về tác dụng của nó, vậy thì đó chỉ là công cụ để đàn ông vui đùa và sinh con, nếu lợi dụng tốt, lợi ích thu được cũng