XtGem Forum catalog
Gặp lại(Nếu em không phải một giấc mơ 2) – Marc Levy

Gặp lại(Nếu em không phải một giấc mơ 2) – Marc Levy

Tác giả: Marc Levy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323451

Bình chọn: 9.00/10/345 lượt.

u Marina.

Chương 13

Quán bar gần như vắng ngắt. Ở góc phòng, 1 nhạc công piano đang chơi một giai điệu của Duke. Onega đẩy cái ly rỗng của mình ra và yêu cầu người phục vụ rót thêm cho cô một ly Dry Martini.

– Hãy còn hơi sớm để uống đến ly thứ 3 nhỉ,!- người bồi bàn hỏi khi rót đồ uống cho cô

– Anh có giờ giấc nào dành cho các nỗi khổ không?

– Các khách hàng của tôi thường hay đến trút buồn phiền vào lúc cuối ngày.

– Nhưng tôi là người Ukcraina.- Onega nói và nâng cốc- và chúng tôi có thói quen coi trọng sự hoài cổ mà không một người phương tây nào có thể sánh được. Cần phải có một thứ tài năng cho cái tâm hồn mà các anh kô có!

Onega rời quầy bar đến ngồi chống khuỷu tay vào cây đàn piano, nơi nhạc công đang bắt đầu 1 bài hát của Nar King Cole. Cô nâng ly rượu lên và nôc cạn. Nhạc công piano ra hiệu cho bồi bàn rót thêm cho cô, và chơi lại đoạn điệp khúc. Thời gian trôi qua, quán đông dần. Đêm đã buông xuống khi Paul bước vào quán. Anh đến gần Onega, làm ra vẻ không biết là cô đã say.

– Có một con vật ăn năn cụp đuôi đi đến- cô nói.

– Anh cứ tưởng là dân đông âu uống rượu khá hơn chứ.

– Anh đã thường xuyên nhầm về em rồi, vậy nhầm thêm 1 tý hay bớt thêm 1 tý thì có khác gì đâu.

– Anh tìm em khắp nơi- anh nói tiếp và giữ vai cô khi người cô lảo đảo trên ghế

– Và anh đã tìm thấy em rồi đấy, anh đánh hơi tài lắm!

– Đi thôi, anh đưa em về.

– Anh chưa chán chê cảm giác nên anh bèn đến chơi với con búp bê Nga của anh; tiện nhỉ, anh chỉ việc mở 1 con matrioska và lấy con nhỏ hơn ra, phải kô?

– Em nói linh tinh cái gì thế? Anh đã tạt qua nhà em, anh gọi vào máy di động của em, anh đi đến tất cả các nhà hàng mà em đã nói với anh và rồi anh nhớ ra chỗ này.

Onega dựa vào quầy, đứng dậy.

– Để làm gì hả Paul? Lúc nãy em đã thấy anh ở Marina với cái cô ấy. Em xin anh, đừng có nói với em là chuyện đó kô phải như em tưởng, nghe vậy tầm thường kinh khủng và gây thất vọng lắm.

– Chuyện đó kô phải như em tưởng! cái cô ấy là người mà Arthur yêu từ mấy năm nay.

Onega chòng chọc nhìn Paul. Mắt cô lấp lánh tuyệt vọng.

– Thế còn anh, anh yêu ai?- cô hỏi, kiêu kì, đầu ngẩng lên.

Paul đặt 1 ít tiền lên quầy bar và khoác vai cô

– Em nghĩ là em sắp ốm rồi- Onega nói khi đi được vài mét từ vỉa hè ra chỗ đỗ ô tô.

Phía bên trái họ, 1 ngõ nhỏ chìm trong bóng tối. Paul dẫn Onega vào đó. Những vạt đường sứt sẹo ánh lên 1 vết sẫm màu; xa hơn 1 chút, mấy chiếc thùng gỗ che chở cho họ khỏi những con mắt tọc mạch. Đứng trên 1 tấm lưới sắt đậy miệng cống, Paul đỡ cho Onega thốc tháo tuôn ra những nỗi phiền muộn ứ tràn. Sauk hi thân mình cô giật lên 1 lần cuối cùng, anh lấy từ túi quần ra 1 chiếc khăn mùi soa và lau miệng cho cô. Onega đứng thẳng dậy, kiêu kì và xa cách.

– Đưa em về nhà em!

Chiếc xe mui trần đi lên O’Farell. Tóc bay trong gió, Onega đã có lại sắc hồng trên mặt. Paul lái xe 1 lúc lâu rồi dừng lại trước 1 tòa nhà nhỏ, nơi cô bạn gái của anh sống. Anh tắt máy và nhìn cô.

– Anh kô nói dối em đâu – Paul nói, phá vỡ sự im lặng.

– Em biết!- cô gái trẻ thì thầm.

– Tất cả những cái đó có thật cần thiết kô?

– Có thể sẽ có ngày anh học được cách hiểu em. Em kô mời anh lên nhà đâu, lúc này em kô đủ sức tiếp anh.

Cô xuống khỏi ô tô và đi về phía cửa vào tòa nhà. Đến ngưỡng cửa, cô quay lại, giơ chiếc mùi xoa của Paul lên.

– Em có thể giữ lại cái này được kô?

– Đừng quan tâm đến chuyện đó, em cứ vứt nó đi!

– ở xứ em, người ta kô bao giờ vứt bỏ bức thư tình đầu tiên.

Onega bước vào hành lang và trèo lên cầu thang. Paul dợi cho đến lúc cửa sổ phòng cô sáng ánh đèn, ô tô đi xa dần trên đường phố vắng ngắt.

Thanh tra Pilguez cài lại cúc áo pyjama, ông nhìn vào chiếc gương dài trong phòng ngủ.

– Anh mặc hợp lắm,- Nathalia nói,- em đã biết ngay thế rồi khi nhìn thấy bộ này ở cửa hàng.

– Cám ơn.- George nói và hôn vào mũi chị.

Nathalia mở ngăn kéo bàn đầu giường và lấy ra 1 cái lọ thủy tinh nhỏ cùng với 1 chiếc thìa.

– George!- chị nói bằng 1 giọng kiên quyết.

– ồ, kô!- ông van xin.

– Anh đã hứa rồi – chị nói tiếp và ấn thìa vào mồm ông

Vị mù tạc cay xè ngấm vào đầu lưỡi ông, mắt viên thanh tra lập tức đỏ lên. Ông giận dữ đập chân và hít 1 hơi thật sâu bằng mũi.

– Giời ơi, cái của này sao mà cay thế!

– Em rất tiếc, cưng ạ, nhưng nếu kô thì anh sẽ ngáy suốt đêm. – Nathalia nói khi đã nằm trong chăn.- Thôi, nằm xuống đi nào!

Ở tầng ba của ngôi nhà kiểu Victoria nằm phía trên cao của Pacific Heights, 1 nữ bác sĩ nội trú trẻ đang nằm đọc trên giường. Con chó Kali của cô ngủ trên thảm trong điệu ru của tiếng mưa gõ vào ô cửa kính. Lần đầu tiên kể từ lâu nay, Lauren bỏ những cuốn chuyên luận quen thuộc về thần kinh học của mình để đọc 1 luận án mà cô mượn ở thư viện trường đại học. Đề tài luận án là hôn mê.

Pablo đến nằm ép mình vào chân chiếc ghế bành, nơi bà Morrison đang ngủ thiếp đi. Con rồng của Fu Man Chu đã mất công thực hiện 1 trong những cú ngoạn mục nhất của mình, tối nay thần Morphee đã chiến thắng.

Cúi người xuống bồn rửa mặt, Onega hứng nước chảy vào lòng bàn tay. Cô rửa mặt và ngẩng đầu lên,