. Thậm chí anh còn nói cô cái gì “Thủy tính dương hoa, chiêu phong dẫn điệp” (Thủy tính dương hoa: Đa tình; chiêu phong dẫn điệp: Dễ thu hút anh bướm.) Cho cô xin, cô làm sao thủy tính dương hoa? Làm sao chiêu phong dẫn điệp? Cứ coi như vậy đi, liên quan gì tới anh chứ?
“Cậu nhóc?” Lệ Minh Vũ lạnh lùng nói, đủ tuổi làm ba trẻ con mà còn gọi là nhóc ư.
“Tôi nhấn mạnh với anh lần nữa, anh không có bất cứ tư cách gì xua đuổi độc giả của tôi.” Tô Nhiễm thấy thái độ của anh vẫn lạnh lùng, ngang ngược, cô bỗng không thấy sợ anh nữa, cô vốn không tán thành cách làm của anh, một con người quá kiêu căng ngạo mạn.
Lệ Minh Vũ thán nhiên nói, “Nếu họ là độc giả nữ, tôi chẳng cần quản em làm gì.”
“Anh…” Con người thần kinh mất cân bằng rồi.
“Đôi khi ngẫm nghĩ, cưới một người vợ đam mê công việc rất đáng thương.” Lệ Minh vũ đột nhiên nói.
Tô Nhiễm ngây ngẩn nhìn anh. Anh nói cái gì vậy?
Có lẽ bầu không khí trong xe hơi tù túng, anh hắng giọng, giọng anh trầm thấp đầy bắt buộc, “Vì vậy, tốt nhất em nên an phận thủ thường. Nếu để tôi biết tôi bị em cắm sừng, tôi nhất định không tha cho em.”
“Đồ điên.” Tô Nhiễm thở hồng hộc xoay đầu, mặc kệ anh.
Anh cũng im lặng, trầm ngâm nhìn phía trước.
Một lúc sau, nhạc chuông điện thoại bất ngờ vang lên, phá vỡ không gian yên lặng trong xe. Là điện thoại của Tô Nhiễm. Cô nghe máy, nói được mấy câu, sắc mặt cô bỗng thay đổi. Đến khi đầu dây điện thoại bên kia đã ngắt, cô vẫn kinh ngạc giữ nguyên động tác ban đầu.
Lệ Minh Vũ thấy vạy, vội tắp xe vào lề đường, cầm lấy điện thoại cô, hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”
Tô Nhiễm há hốc, nói không nên lời.
Trần Trung đã chết.
Thi thể Trần Trung được đưa thẳng vào nhà xác. Khi Tô Nhiễm chạy tới, bất ngờ trông thấy Bạch Sơ Điệp và Bạch Lâm cũng có mặt. Lệ Minh Vũ ra ngoài mua nước, chưa về.
Sự việc Trần Trung ăn cắp đồ nhà họ Hòa đã giải quyết ổn thỏa, Trần Trung cũng được thả sau đó. Chuyện tiếp theo thế nào cô không biết, nhưng không ngờ mới vài ngày mà Trần Trung đã chết.
Thấy sắc mặt Bạch Sơ Điệp trắng bợt, Tô Nhiễm bước lại gần hỏi nhỏ: ” Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy dì?”
Bạch Sơ Diệp hoang mang lắc đầu, như vừa tỉnh dậy, bà ta run rẩy bắt lấy tay Tô Nhiễm, “Đáng sợ, thực ra rất đáng sợ. Trần Trung bị đuổi, dì niệm tình ông ta chăm sóc hoa lâu nay cho nhà họ Hòa nên gì cho ông ta một số tiền. Nào ngờ ông ta nói chưa đủ, nửa đêm thường gọi điện quấy rối nhà họ Hòa. Kể từ lúc Hòa Vy báo cảnh sát, dì rất lo lắng cho con bé, nhưng cũng may thời gian này con bé vừa đi nước ngoài. Trưa nay, không biết thế nào Trần Trung xông vào nhà, cầm dao uy hiếp quản gia. Lúc đó, dì không ở nhà, ông ta bắt quản gia gọi điện cho dì, muốn dì đưa ông ta tiền. Nếu dì không chịu, ông ta sẽ bêu rếu khắp nơi, nhà họ Hòa chúng ta bắt nạt người làm. Quản gia giằng co, đánh nhau với ông ta. Trần Trung đâm quản gia bị thương, quản gia tự vệ nên đẩy ông ta ra, không ngờ dao nhỏ lại…lại đâm trúng tim ông ta…”
Giọng bà ta run rẩy không nói được nữa, Bạch Lâm vội nói thêm, “đúng vậy, tình cảnh lúc này rất đáng sợ. Cậu và dì Điệp con vừa bước vào nhà thì thấy cảnh này. Khi đó, Trần Trung đã tắt thở. Haiz, con nói Trần Trung…”
Tô Nhiễm kinh hồn bạt vía, “Không ai khuyên can sao?”
Trần Trung lôi quản gia vào phòng khách. Khi đó, những người làm khác đều đang nghỉ trưa, không nghe tiếng đánh nhau.” Bạch Lâm lắc đầu, khinh thường cất giọng, “Con người, chết tiệt thật, lòng tham không đáy mà.”
Tô Nhiễm vô thức cau mày. Nói thật, cô chưa thấy mặt Trần Trung bao giờ, có thấy thì chỉ thấy con trai của ông ta. Tuy rằng cậu bé bị bệnh, nhưng rất hiểu chuyện. Con người đã chết không nên lời ong tiếng ve sau lưng họ, như vậy là bất kính với người chết. Hiện tại, lo lắng duy nhất của cô chính là con trai ông ta, từ giờ cậu bé phải sống thế nào.
“Quản gia đâu? Bị thương có nặng không?”
“Cũng may không phải vết thương chí mạng. Cảnh sát Đinh đang lấy khẩu cung. Người bên pháp chứng đến nhà lục xét lung tung. Trần Trung không có người thân, không cứu được nên đành đưa ông ta tới đây, cảnh sát Đinh cũng theo cùng.” Bạch Sơ Điệp khẽ thở dài một hơi.
Tô Nhiễm gật đầu, thấy Bạch Lâm móc hạt xí ngầu ra định chơi cô không vui, “Cậu lại cờ bạc?”
Bạch Lâm vội cất xí ngầu, cười cười: “Không có, không có, cậu nào dám chơi nữa? Bài học lần trước còn chưa đủ sao?” Nụ cười của ông trĩu xuống, “Tiểu Nhiễm à, lần trước phải cảm ơn con giúp cậu. Con yên tâm, số tiền đó, cậu nhất định sẽ trả lại con.”
Tô Nhiễm nghĩ tới Mộ Thừa, tâm tình cô thoáng nặng nề. Bây giờ sao để bớt lo từng chuyện đây.
“Về…” Bạch Lâm khoa trương, đến gần Tô Nhiễm: ” Con đang sống chung với Lệ Minh Vũ? Đừng nói cậu nhắc nhở con, chuyện lần trước chắc chắn có liên quan đến cậu ta. Con người cậu ta bụng dạ thâm sâu, muốn hại một người cũng như dẫm chết kiến. Con nên cẩn thận. Hơn nữa, có điều con không biết, cậu nghe nội bộ đồn thổi, cậu ta đang lén lút thu mua cổ phần Hòa Thị. Các công thần trong công ty đều bị phe cậu ta chèn ép, cậu thấy nhà họ Hòa cứ như có thù với cậu ta. Còn nữa, hôm qua Hòa Vy đã về, con bé
