nhất định sẽ tìm con. Con nên…”
Nói được một nửa, ông ta bỗng khựng lại, ánh mắt mất tự nhiên nhìn phía sau Tô Nhiễm, giọng nói kiên định dần ấp úng pha lẫn kiêng dè.
Q.4 – Chương 21: Mùi Hương Kỳ Lạ
Tô Nhiễm cảm thấy kỳ lạ, cô quay đầu nhìn, không biết Lệ Minh Vũ đã đến từ lúc nào, anh xách theo một túi với ba chai nước bên trong. Sắc mặt Bạch Lâm khó coi, Bạch Sơ Điệp cũng có vẻ lúng túng.
Anh tiến lên, cầm hai chai nước đưa cho họ, Bạch Sơ Điệp nhận lấy, cười gượng, “Cảm ơn”.
Ánh mắt Lệ Minh Vũ lướt từ khuôn mặt Bạch Lâm đến Tô Nhiễm, mở nắp chai nước đưa cho cô, thản nhiên hỏi, “Nói gì vậy em?”
Bạch Lâm khẩn trương nhìn Tô Nhiễm.
Cô cầm chai nước anh đưa uống một hớp, ngẩng đầu nhìn anh. Vẻ mặt anh yên ổn, nhìn không biết anh có nghe hay không, cô chột dạ trả lời một câu lấy lệ, ngay cả cô còn không biết mình nói gì cơ mà.
Bạch Sơ Diệp vội càng xoa dịu, “À, không có gì, chỉ nói chuyện phiếm thôi.” Bà ta rõ ràng kiêng kị Lệ Minh Vũ.
Lệ Minh Vũ hơi nhếch miệng, không nói gì, Tô Nhiễm uống xong, anh vô cùng tự nhiên cầm chai nước của cô, uống một hớp. Tô Nhiễm vô thức nhìn động tác của anh. Trái tim cô thoáng rung động. Hành động này chỉ có giữa người yêu.
Bầu không khí bỗng trở nên kỳ lạ.
Đến tận khi cảnh sát Đinh đi ra, theo sau anh là thần sắc phờ phạc của quản gia, đằng sau nữa là hai cảnh sát. Thấy Tô Nhiễm đứng cạnh Lệ Minh Vũ, vẻ mặt anh hơi sa sầm, anh rõ ràng vẫn không vừa mắt Lệ Minh Vũ.
Cảnh sát Đinh gặt đầu chào Tô Nhiễm, rồi nhìn Bạch Sơ Điệp, “Tạm thời quản gia phải theo cấp dưới tôi về sở cảnh sát, lấy khẩu cung thêm lần nữa. Hai người có thể về, nhưng khi nào gọi thì phải đến, chúng tôi sẽ thông báo sau.”
Bạch Lâm nhìn quản gia, rồi lại nhìn cảnh sát Đinh, chần chờ: “Vậy thi thể của Trần Trung…”
“Pháp y cần khám nghiệm thêm. Mọi người tự ý đem thi thể đến nhà xác là sai lầm, không lẽ một điều cơ bản cũng không biết?” Giọng Đinh Minh Khải nghiêm túc.
Bạch Sơ Điệp vội nhận lỗi, còn Bạch Lâm tỏ ra khó chịu.
“Nếu vậy chúng tôi đi trước.”
Bạch Sơ Điệp kéo Bạch Lâm rời đi, gần tới ngoài cửa, bà ta ngờ vực quay đầu lia mắt qua Tô Nhiễm vẫn đang đứng yên tại chỗ. Quái lạ, Trần Trung đã chết, Tô Nhiễm tới đây làm gì?
Đợi hai người đi khuất, Đinh Minh Khải mới nhìn Tô Nhiễm, giọng anh lại bình thường, “Cô Tô có thể ra đây một chút không?” Anh vẫn không có thiện cảm với Lệ Minh Vũ.
Tô Nhiễm quay đầu nhìn lướt qua Lệ Minh Vũ. Không ngờ anh lại trưng ra bộ dáng chẳng màng đoái hoài, biếng nhác ngồi thẳng xuống ghế dài ngay hành lang.
Đi theo Đinh Minh Khải tới trước một cánh cửa khác, anh mới lên tiếng, “Xin lỗi cô, hôm nay cực chẳng đã, chúng tôi mới gọi điện cho cô.”
“Cảnh sát Đinh tôi cũng vừa biết tin Trần Trung đã chết.”
“Cô hiểu lầm ý tôi rồi. Tôi tìm cô không phỉ để lấy khẩu cung.” Đinh Minh KHải giơ tay vo tóc, hơi cau mày, có vẻ anh đang gặp vấn đề khó gải quyết, “Tôi biết cô thuộc mọi mùi hương, nước hoa như lòng bàn tay. Vừa rồi tôi nhận được điện thoại của bên pháp chứng, họ phát hiện trên hung khí gây ra cái chết cho Trần Trung có một chất lạ với phân lượng cực nhỏ tan lẫn vào máu. Nói thẳng ra là một loại hương thơm hòa tan trong máu. Do có thời gian quá ngắn, bên pháp y và pháp chứng đều chưa đưa ra được kết luận cụ thể. Tôi chợt nhớ tới cô, vừa lúc thi thể của Trần Trung còn ở bên trong, tôi hi vọng cô có thể giúp đỡ.”
“Tôi?” Tô Nhiễm kinh ngạc, chỉ vào mũi của mình. Mũi của cô ngửi được mùi nước hoa, còn máu người chết…
“Cảnh sát Đinh, có thể tôi sẽ khiến anh thất vọng. Dẫu sao tôi cũng chưa từng thử chuyện này.”
“Nhà họ Tô nổi tiếng với nghề điều chế hương, lại nghe nói khứu giác của cô chỉ hơn chứ không kém thế hệ trước trong gia đình. Tôi biết chuyện hôm nay làm cô khó xử, nhưng tôi chỉ hi vọng có thể phá án nhanh.”
Tô Nhiễm cảm thấy khó hiểu với lý do của anh, “Sự việc không phải rất đơn giản sao? Quản gia vì tự vệ nên đẩy Trần Trung, rồi con dao vô tình đâm trúng tim ông ta. Lẽ nào, còn có uẩn khúc?”
Đinh Minh Khải chần chờ một lát,
“Xin lỗi cảnh sát Đinh, tôi không nên hỏi về tình tiết vụ án.” Tô Nhiễm bỗng hiểu ra, thầm buồn phiền.
Đinh Minh Khải nhìn cô, cười cười, “Không sao. Cô biết cũng không gây trở ngại gì, cô không phải đối tượng nằm trong phạm vi bị tình nghi. Chuyện là thế này, tôi vừa hỏi sơ qua quản gia nhà họ Hòa, thì thấy ông ta âp a ấp úng. Xuất phát từ thái độ trách nhiệm với người chết, tôi muốn xác nhận chính xác.”
Tô Nhiễm thấu hiểu tâm trạng nôn nóng phá án của anh, đành gật đầu đồng ý, “Được rồi, tôi sẽ thử.”
Nhà xác chẳng phải nơi tốt lành bước vào, ít ra cũng không ai dám đến căn phòng toàn thi thể. Đặc biệt là khi đối mặt với thi thể đầm đìa máu me. May mà bốn năm trước Tô Nhiễm từng thấy bộ dạng ba nhảy lầu. Vì vậy, cô điềm nhiên đối diện với thi thể chưa xử lý của Trần Trung.
Có điều vì thời tiết oi bức, nên dù nhiệt độ trong phòng thấp hơn môi trường bên ngoài rất nhiều, cô vẫn ngửi thấy mùi xác thối rửa buốn nôn. Phút chốc, Tô Nhiễm muốn tông cửa chạy ra ngoài, nhưng vì vụ án cô chỉ có thể chịu đựng. Cô cầm găng tay