Snack's 1967
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219012

Bình chọn: 7.5.00/10/1901 lượt.

là ba ngoại tình với Bạch Sơ Điệp! Bao nhiêu năm qua, cuối cùng cô cũng tìm được nguyên nhân tạo thành bóng mờ trong tâm lý mình, nhưng đáp án này khiến cô thất vọng, đau đớn đến tận cùng.

“Bạch Sơ Điệp trước giờ luôn dòm ngó nhà họ Hòa, ban đầu chị muốn dùng Minh Vũ đối phó Bạch Sơ Điệp. Nhưng rồi chị phát hiện rằng Minh Vũ còn đáng sợ hơn Bạch Sơ Điệp.” Hòa Vy nói giọng buồn buồn, “Tiểu Nhiễm, em rất may mắn, ít nhất em cũng giành được sự quan tâm của Lệ Minh Vũ, nhưng còn chị… Bây giờ chị chỉ muốn đoạt lại nhà họ Hòa trong tay anh ta.”

“Chị định đấu với anh ta?” Tô Nhiễm sững người.

“Chị không còn năng lực tranh đấu với anh ta nữa rồi, nhưng em có.” Hòa Vy nhìn cô, “Các cổ đông mất hết niềm tin với chị, nếu chị đấu với anh ta thì chỉ như trứng chọi đá. Nhưng em thì ngược lại. Em thừa hưởng khứu giác nhạy bén của nhà họ Tô, các cổ đông tự nhiên sẽ nhìn em bằng con mắt khác. Nếu em có thể thâu tóm phần nào cổ phần công ty từ tay họ, vậy em cũng có thể ngồi trên hàng ghế ban giám đốc, ít ra là đồng vai vế với Lệ Minh Vũ. Có sự trợ giúp từ các cổ đông, ý kiến của em sẽ được tiếp nhận, Lệ Minh Vũ không thể một tay che trời.”

Tô Nhiễm chẳng nói chẳng rằng, dõi mắt ngắm hạt trái cây di chuyển trong ly nước, trầm lặng suy tư.

***

Tô Nhiễm về đến phòng làm việc thì trời đã tối đen.

Cô mệt mỏi lấy chìa khóa, vừa định mở cửa, liền vô tình bắt gặp một bóng dáng đứng dưới tàng cây, vẻ mặt cô chuyển lạnh lùng, lại là Lệ Minh Vũ!

Dưới ánh trăng, Lệ Minh Vũ tiến đến gần, dừng trước mặt cô, ánh mắt trầm tĩnh lộ vẻ quan tâm không dễ nhận biết, “Em đến sở cảnh sát?”

Cô hơi ngẩn người, im thin thít mở cửa phòng.

Vốn dĩ cô chẳng muốn đoái hoài đến anh, nhưng vừa định đóng cửa, anh liền vươn tay chắn cửa, sức lực của cô không địch lại, đành phải thôi, buông thõng tay.

Lệ Minh Vũ đi vào, quay người đóng cửa.

“Anh muốn gì?” Tô Nhiễm điềm nhiên nhìn anh, đặt giỏ xách sang bên.

Lệ Minh Vũ nhìn cô chằm chằm, khuôn mặt điển trai ẩn hiện nỗi niềm khó tả. Một lúc lâu sau, giọng anh nhàn nhạt nhưng chất chứa uy nghiêm không cho phép xem thường cất lên, “Đừng tới số 45 đường Hoa Đôn nữa.”

Q.7 – Chương 15: Mất Khống Chế

Tô Nhiễm thất kinh, đứng chôn chân tại chỗ dò xét anh. Một lúc sâu, ánh mắt dần lạnh lùng…

“Sao anh biết tôi đến số 45 đường Hoa Đôn? Sao anh biết hôm nay tôi đến sở cảnh sát?”

Lệ Minh Vũ tiến lên, giơ tay giữ chặt vai cô, vầng trán rộng ẩn hiện vẻ ngấm ngầm chịu đựng, “Tô Nhiễm, sự việc không đơn giản giống em tưởng tượng, nên em đừng tiếp tục hỏi được không? Anh chỉ có một yêu cầu, em đừng bao giờ đến đường Hoa Đôn nữa.”

“Đinh Minh Khải do anh sai người giết, phải không?” Tô Nhiễm gằn giọng, tim cô lạnh buốt.

“Không phải!” Lệ Minh Vũ sẵn giọng, cau mày trả lời.

Tô Nhiễm cười khẩy, “Nhưng anh vẫn nắm rõ chuyện xảy ra thế nào đúng không? Giống chuyện Trình Nhật Đông, anh biết rõ họ sẽ làm gì đấy thôi.”

“Anh không biết, chuyện Đinh Minh Khải bị giết anh chỉ vừa biết mà thôi. Còn Trình Nhật Đông…” Lệ Minh Vũ dằn lòng, nói với cô: “Lúc đó đi nước cờ như vậy chỉ để đối phó với Hạ Minh Hà. Anh biết chuyện này, người sắp xếp khi ấy là của bên bọn anh, nhưng không ngờ xảy ra sơ suất, vừa dịp gặp em đi vào ngõ nhỏ đó, đến lúc anh biết thì đã muộn.”

Tô Nhiễm nhìn anh chằm chặp, nụ cười trên môi càng lạnh lẽo, “Lệ Minh Vũ, anh tẩy gột bản thân mình sạch sẽ thật, cũng như việc anh khống chế nhà họ Hòa, bản thân anh chẳng bao giờ dính dấu vết gì cả.”

“Em muốn anh làm thế nào mới tin tưởng, anh không muốn tổn thương em!” Lệ Minh Vũ gắt giọng.

“Chứng cứ!” Tô Nhiễm nhấn mạnh, “Chứng cứ chứng minh anh vô tội.”

Vòm ngực Lệ Minh Vũ phập phồng, anh lặng thinh.

Tô Nhiễm cũng chẳng nói tiếng nói, đôi mắt sáng không hề rời khỏi anh.

Phòng khách sa vào tĩnh lặng vô bờ, chỉ chừa lại âm thanh tích tắc của đồng hồ.

Hồi lâu sau, anh lên tiếng, giọng anh trầm trầm nặng nề như tảng đá rơi vào lòng cô, “Em muốn thấy chứng cứ phải không? Được, đi theo anh!” Nói dứt lời, anh liền kéo cô đi.

Tô Nhiễm vùng vẫy, nhưng thoát không khỏi anh.

***

Từng dãy đèn đường vút qua bên cạnh, xe lao nhanh lên cầu vượt, phóng như bay về phía trước.

Tô Nhiễm túm chặt tay nắm cửa, dạ dày không ngừng co rút, nhưng cô vẫn gắng kiềm nén cảm giác buồn nôn, cô kinh hãi dòm người đàn ông chạy xe ngồi cạnh.

Sắc mặt anh nghiêm túc lạnh lẽo, làn môi mỏng mím chặt, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm phía trước, tia sáng mờ mờ phản chiếu vẻ cơ trí và nhẫn nhịn trong mắt, bàn tay anh nắm chắc tay lái như đang nắm sự sống chết của người khác.

Tô Nhiễm nghĩ, nói chính xác phải là sự sống chết của cô đang nằm gọn trong tay anh.

Cô cảm thấy cả người mình như bay vút lên trời cao, đầu óc cô váng vất, không chịu đựng nổi nữa, cô quay nhìn anh…

“Rốt cuộc anh muốn chở tôi đi đâu?”

Phía trước là đường ra khỏi nội thành, anh muốn chở cô đến ngoại thành?

Lệ Minh Vũ không trả lời, ánh mắt anh thâm trầm đáng sợ.

Tô Nhiễm vô cớ sợ hãi, tay còn lại đặt lên bụng theo bản năng. Cô chỉ lo bất cẩn đụng đến bụng mình, còn chưa nghĩ ra cách khiến anh