Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3229595

Bình chọn: 8.5.00/10/2959 lượt.

ng?

Cô trả lời… Mình đau lòng, nhưng tốt hơn là để anh ấy đau lòng. Hai người nếu sống cạnh nhau thì cũng chỉ dằn vặt đôi bên cả đời.

Bây giờ ngẫm lại đáp án này dường như đã trở thành điềm báo trước.

Cô và Lệ Minh Vũ bắt đầu từ bế tắc, bốn năm trước cô và anh đã không còn vui vẻ hạnh phúc.

Trong xe, chỉ loáng thoáng tiếng hít thở nhè nhẹ của hai người, tựa như nỗi đau nào đó đang lớn dần giữa anh và cô. Tô Nhiễm tựa vào lòng anh, đau đớn hít thở mùi hương thuộc riêng anh, mùi hương thanh khiết này khiến cô khắc ghi suốt cuộc đời. Hồi lâu sau, cô cất giọng khe khẽ như gió thoảng, “Để tôi xuống xe được chứ?”

Lệ Minh Vũ bật thẳng người, ánh mắt chứa đầy vẻ lưu luyến nhìn cô, nhưng anh vẫn thả tay, nhẹ nhàng nói, “Hứa với anh, không đến biệt thự đó nữa.”

“Trừ phi anh nói tôi biết nguồn gốc của biệt thự đó.” Cô không muốn nghe lời khuyên kiểu này, cô chỉ muốn biết chuyện gì xảy ra.

“Không đời nào.” Lệ Minh Vũ trả lời hết sức kiên quyết.

“Anh…”

“Cho nên em hãy bỏ ngay ý nghĩa đó trong đầu, anh sẽ không để em đến đó một lần nào nữa.” Anh bình thản cắt ngang cô.

Tô Nhiễm nổi cáu, không muốn tiếp tục đôi co, cô kiềm nén cơn giận, lạnh lùng nói, “Mở cửa, tôi muốn xuống xe!”

Lệ Minh Vũ bất động.

“Tôi kêu anh mở…” Giọng cô vừa gắt lên, điện thoại bỗng dưng đổ chuông.

Nhạc chuông bất ngờ như nhạc đệm, hòa hoãn bầu không khí căng thẳng trong xe.

Tô Nhiễm không phí thêm thời gian với Lệ Minh Vũ, cô nghe điện thoại, nhưng nào ngờ lại là điện thoại của Mộ Thừa, anh dùng số điện thoại của bệnh viện.

“Tiểu Nhiễm, anh vừa xuống ca, đi ăn khuya với anh được không em?”

Thanh âm Mộ Thừa dịu dàng ấm áp, như lời nói thì thầm ngọt ngào của tình nhân, nhưng vì hiệu quả cách âm trong xe cực kỳ tốt với bên ngoài nên Lệ Minh Vũ nghe hết sức rõ ràng. Tô Nhiễm cũng cảm thấy điều này, sắc mặc cô lúng túng, hơi nhích người ra xa, nhưng vẫn trông thấy ánh mắt thoáng chốc trở nên băng giá của Lệ Minh Vũ.

“Hôm nay không tiện, để hôm khác.” Cô cự tuyệt.

Cô dợm cúp điện thoại, giọng Mộ Thừa vang lên lần nữa…

“Anh xin lỗi. Tiểu Nhiễm, anh không cách nào yêu Tiểu Đóa, cô ấy là một cô gái tốt, anh không thể hại cô ấy.”

“Mộ Thừa, hôm nào chúng ta nói chuyện tiếp được không?” Tô Nhiễm chỉ muốn cúp máy lập tức. Thứ nhất vì nơi này không tiện nói nhiều với Mộ Thừa, thứ hai vì cô không có tâm trạng bàn bạc chuyện khác.

Mộ Thừa cảm thấy kỳ lạ, bèn hỏi ngay, “Tiểu Nhiễm, có chuyện gì vậy em?”

“Em…”

Tô Nhiễm vừa muốn trả lời, Lệ Minh Vũ ngồi cạnh giật lấy điện thoại tức thì, đôi mắt cô ngỡ ngàng, vươn tay toan giành lại, tay kia của anh liền túm mạnh hai cổ tay cô.

“Cậu, lần này cậu sai rồi nhé? Lẽ nào cậu không biết ‘một khắc đêm xuân đáng giá ngàn vàng’ ư?” Lệ Minh Vũ nhếch miệng cười, nhưng sắc mặt rúm ró khó coi cực kỳ, giọng anh u ám nói chuyện điện thoại.

“Lệ Minh Vũ, anh nói bậy bạ gì đó?” Tô Nhiễm ngẩn người, rít to với Lệ Minh Vũ.

Lệ Minh Vũ kéo cô qua, mũi hít hà mái tóc Tô Nhiễm, ghé miệng sát tai cô, nhỏ nhẹ nhắc nhở, “Nếu không muốn Mộ Thừa của em lo lắng, em phải biết ngoan ngoãn chứ.”

Tô Nhiễm sững ra.

Thấy cô cứng đờ người, Lệ Minh Vũ cười thỏa mãn, giọng lo lắng của Mộ Thừa truyền qua điện thoại…

“Minh Vũ, cậu làm gì Tiểu Nhiễm?”

“Làm gì?” Anh tiếp điện thoại, một bàn tay vẫn đang giữ chặt Tô Nhiễm, làn môi lan tràn ý lạnh, “Cậu cần phải biết rõ ràng à. Cô ấy là vợ của cháu, cháu muốn làm cái gì thì làm cái đó với cô ấy.”

Tô Nhiễm giận dữ trố mắt nhìn anh.

Người đàn ông đáng xấu hổ!

“Cậu và cô ấy đã chấm dứt! Minh Vũ, nếu cậu không cho cô ấy được hạnh phúc, vậy thì từ bỏ ngay đi! Đừng tiếp tục giày vò cô ấy!” Thanh âm của Mộ Thừa lạnh lẽo như tảng băng.

“Ai nói bọn cháu chấm dứt?” Lệ Minh Vũ từ tốn đáp, vẻ mặt lóe lên một tia ác ý quan sát Tô Nhiễm.

Tô Nhiễm trông thấy, lòng trào dâng một nỗi sợ hãi không tên.

“Bây giờ Tô Nhiễm còn đang nằm dưới người cháu, cậu nói thử xem, một đôi nam nữ cùng lên giường thì có quan hệ gì với nhau?”

Mộ Thừa hiểu tính cách Lệ Minh Vũ, nói giọng lãnh đạm, “Cậu ép buộc cô ấy!”

“Mấy chuyện kiểu này có đúng là ép buộc hay không, chỉ người trong cuộc mới biết. Cậu thân yêu à, xem ra đêm nay cậu phải đi ăn khuya một mình rồi. À, đúng rồi, dĩ nhiên…” Anh ngừng giây lát, ánh mắt càng lạnh lẽo, “Nếu hiếu kỳ, cậu có thể đến thẳng Bán Sơn tìm cháu, cháu cũng không ngại có người đến làm khán giả theo dõi trực tiếp!” Dứt lời, anh tắt ngay điện thoại.

Tô Nhiễm tức giận nghẹn ngào, lồng ngực phập phồng. Lệ Minh Vũ cười nhạt, mở cửa sổ, không nói tiếng nào ném điện thoại ra ngoài.

“Anh bị điên à?” Cô thất kinh.

“Thì sao? Em thương người hay tiếc điện thoại?” Anh khóa chặt cửa xe, cười lạnh lùng, dồn cô vào sát ghế, dằn giọng: “Hẳn em biết anh rất ghét em dính dáng đến anh ta. Điện thoại anh ta đưa em, em định dùng đến chừng nào, muốn nhìn vật nhớ người?”

Tô Nhiễm giật mình, hóa ra anh đã biết điện thoại này do Mộ Thừa tặng cô, nhớ đến chiếc điện thoại rơi khỏi cặp xách của anh, lòng cô trĩu nặng.

“Anh ta nắm rất rõ chuyện của chúng ta.” Anh cười điềm nhiên, nhưng đôi mắt lộ vẻ qu


XtGem Forum catalog