h ổn thỏa thì nàng ta với Huyền Lăng sẽ thân càng thêm thân, ngôi hoàng hậu cũng được vững chãi hơn phần nào.
Tiểu Doãn Tử nói: “Nương nương không đi cũng được mà, có phải việc gì quan trọng đâu chứ. Bất kể Hoàng hậu vừa ý ai thì đến ngày tuyển tú Hoàng thượng cũng vẫn sẽ nghe theo ý của nương nương thôi.”
Tôi chậm rãi đứng dậy, hờ hững nói: “Gọi Cận Tịch vào đây hầu hạ ta chải đầu, trang điểm đi.” Sau đó lại đưa mắt liếc hắn. “Hoàng hậu là chủ nhân của hậu cung, là người chí thân của Thái hậu. Nhớ kĩ, ăn nói phải cẩn thận.” Tiểu Doãn Tử vội cúi đầu, không dám nói gì thêm.
Còn chưa bước vào Phượng Nghi cung, tôi đã nghe thấy tiếng nói cười rôm rả bên trong, vô cùng náo nhiệt, bèn cất tiếng hỏi: “Hoàng trưởng tử đã tới chưa?”
Một gã tiểu thái giám giữ cửa đáp: “Bẩm Thục phi nương nương, Hoàng trưởng tử đã tới rồi.”
Hoàng hậu đang ốm cần được yên tĩnh, quãng thời gian vừa qua Phượng Nghi cung vẫn luôn hết sức thanh tịnh, tình hình náo nhiệt thế này thực là hiếm có vô cùng. Chỉ thấy lúc này khắp nơi đều là những bóng nữ tử yểu điệu, thướt tha, tiếng nói cười nghe như oanh kêu yến hót, êm tai vô cùng. Giữa cảnh xuân tươi đẹp ấy, Hoàng trưởng tử lại chỉ ngồi cứng đờ bên cạnh Hoàng hậu, khuôn mặt đầy vẻ cung kính, vậy nhưng lại chẳng ngước mắt lên ngắm nhìn ai. Hoàng hậu mỉm cười, nhìn mười mấy mỹ nhân trước mặt, lại ngó qua Hoàng trưởng tử, không kìm được hơi cau mày, nhưng rất nhanh sau đó đã khôi phục vẻ thản nhiên. “Hoàng nhi đã tìm được nữ tử nào vừa ý chưa?”
Hoàng trưởng tử ngẩng đầu nhìn quanh một chút, sau đó lại vội vã cúi đầu. “Mẫu hậu anh minh, có mẫu hậu làm chủ là được rồi.”
Hoàng hậu đưa tay khẽ vuốt ve hình thêu giao long trên vạt áo Hoàng trưởng tử, ôn tồn nói: “Con cứ thoải mái lựa chọn đi, nếu nhìn trúng ai thì hãy tự đi cầu xin phụ hoàng. Bây giờ con lớn rồi, mẫu hậu chỉ có thể an bài giúp con một số việc thôi, không thể chuyện gì cũng làm chủ thay con được.”
Hoàng trưởng tử lại càng cúi đầu thấp hơn, chợt ngoảnh mặt qua nhìn thấy tôi thì liền đứng bật dậy như được đại xá. “Thục mẫu phi vạn an!”
Mọi người nghe thấy thế thì đều dừng nói cười, nhất loạt quỳ xuống sau lưng Hoàng trưởng tử, ai cũng lộ vẻ hoang mang. “Thục phi nương nương vạn phúc kim an!” Trong số đó có một người đứng mãi phía xa, không hề quỳ xuống hành đại lễ như những người khác, chỉ hơi nhún gối coi như chào hỏi. Tôi thấy thần sắc nàng ta đầy vẻ cao ngạo, ăn vận cũng quý phái hơn hẳn những người khác, trong lòng đã lờ mờ đoán được là ai, nhưng chỉ làm bộ như không nhìn thấy.
Hoàng hậu cầm chén trà lên nhấp một ngụm, hờ hững nói: “Chỉ là gặp mặt bình thường mà thôi, không cần phải hành đại lễ như vậy.”
Tôi ôn tồn nói: “Đều đứng dậy cả đi, hôm nay chúng ta chỉ là lần đầu gặp mặt, sau này khi tuyển tú ở Vân Ý điện, bản cung và các vị tiểu thư sẽ còn gặp lại nhau nữa.” Dứt lời lại mỉm cười, nhìn Hoàng trưởng tử. “Hoàng trưởng tử hình như lại cao hơn rồi.”
Hoàng hậu hôm nay có lòng muốn chọn chính phi cho Hoàng trưởng tử, chỉ mời tôi và Đức phi tới gọi là cho có.
Chẳng bao lâu sau, Đức phi cũng đã tới nơi, thừa dịp Hoàng hậu không nhìn thấy liền lén cười, nói: “Hôm nay cô ta kéo chúng ta tới đây như thế quả là một nước cờ hay, sau này có nói là Hoàng trưởng tử chọn trúng ai cũng tiện bề bảo rằng đó là do y tự mình lựa chọn, không phải hoàn toàn do cô ta quyết định, vả lại người được chọn ngay đến chúng ta cũng vừa lòng.”
Tôi chỉ cười tủm tỉm, khẽ lắc đầu không nói gì.
Lúc này một hậu hai phi đều đã an tọa, Hoàng hậu lại kêu mười mấy nữ tử kia hãy ngồi xuống luôn. “Mùa xuân năm nay, hoa mẫu đơn ở Phượng Nghi cung nở sớm, lại gặp đúng năm có dịp tuyển tú, thật là một điềm may. Hôm nay bản cung mời các vị tới đây, thứ nhất là để ngắm hoa, thứ hai là để mọi người thêm phần gần gũi.” Nói rồi lại nhìn tôi và Đức phi. “Các vị tiểu thư tới đây hôm nay không ai là không xuất thân từ gia đình công khanh quý tộc, hơn nữa còn thuộc hàng xuất sắc trong số các tú nữ lần này, người nào cũng có dung nhan xinh đẹp, thông hiểu thi thư, cử chỉ tao nhã. Hoàng thượng từng nói với bản cung, cuộc tuyển tú năm nay cốt yếu là để chọn chính phi cho Hoàng trưởng tử, mà Thục phi bây giờ đang đắc sủng nhất hậu cung, bản thân lại có hoàng tử, hãy cứ coi đây như một lần thử nghiệm đi, sau này còn tiện chọn chính phi cho tam điện hạ.”
Ý tứ của nàng ta hết sức rõ ràng, lần tuyển tú này là chọn chính phi cho Hoàng trưởng tử trước rồi mới chọn cung tần vào cung, hơn nữa trong cung đã có phi tần đắc sủng như Thục phi rồi, những người mới vào tiền đồ ra sao quả thực rất khó nói, tất nhiên không thể so sánh với chính phi của Hoàng tử.
Lời còn chưa dứt, các nữ tử đã đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Hoàng trưởng tử, ai cũng lộ vẻ khát khao. Hoàng hậu khẽ nở nụ cười, làm bộ như không phát hiện, lần lượt giới thiệu từng người một, người nào được xướng tên đều thẹn thùng bước ra hành lễ, tranh thủ lúc ấy còn lén liếc mắt đưa tình với Hoàng trưởng tử. Khi nói tới người cuối cùng, giọng nói của Hoàng hậu lộ ra một tia trịnh trọng không dễ gì phát giác: “Đây là