các cung tần mới vào cung, cuộc sống của mấy người bọn họ ắt sẽ chẳng khác ở trong lãnh cung là mấy.”
Tôi vội đưa mắt liếc Đức phi một cái, cười, nói: “Đức phi tỷ tỷ chỉ nói đùa đấy thôi, muội muội đừng để vào lòng. Huống chi chuyện như vậy tuy năm nào cũng xảy ra trong cung nhưng ắt sẽ không rơi vào người một vị tiểu thư quý tộc như muội đâu.”
Hứa Di Nhân chậm rãi ngồi xuống hàng lan can gần đó, một nét sầu khổ dần lộ ra bên khóe môi, lại chăm chú nhìn vào một bụi mẫu đơn bên cạnh Trầm Hương đình mà trầm tư suy nghĩ.
Đức phi tự biết là đã lỡ lời, vội vàng kéo tay tôi, nói: “Ra ngoài đã lâu quá rồi, Hoàng hậu nhất định là đang tìm chúng ta đấy. Ta cũng muốn quay lại Phượng Nghi cung xem xem hôm nay Hoàng trưởng tử nhìn trúng vị thiên kim tiểu thư của nhà nào.”
Tôi đón lấy chiếc khăn choàng từ tay Đức phi khoác lên người như cũ, lắc đầu, nói: “Kỳ thực cũng có gì đâu, đám thiên kim tiểu thư đó đều tự thị thân phận cao quý, kiêu ngạo vô cùng, mà Hoàng trưởng tử lại thích những người dịu dàng, hiền thục, chỉ e chẳng vừa mắt ai đâu.”
Tôi và Đức phi vừa đi vừa nói, chẳng mấy chốc đã đi xa. Chừng một tuần hương sau, tôi và Đức phi quay ngược trở về theo đường cũ, khi còn cách Trầm Hương đình một đoạn khá xa thì dừng chân lại. Lúc này, những vị nhạc sư kia đều đã tản đi không còn bóng dáng, trước đình, mấy khóm mẫu đơn vẫn khoe sắc vui tươi, lại càng làm tôn lên vẻ diễm lệ của Hứa Di Nhân trong bộ váy áo màu đỏ.
Đứng phía sau một bụi cây um tùm, Đức phi nhìn về phía xa, đột nhiên nở nụ cười tươi. “Lung Nguyệt đúng là một đứa bé ngoan.”
Chỉ thấy dưới làn nắng mùa xuân ấm áp, hai bóng người một lớn một nhỏ chậm rãi đi về phía Trầm Hương đình, cuối cùng dừng chân trước một khóm mẫu đơn.
Lung Nguyệt cất giọng tò mò: “Sao màu sắc của mấy bông hoa này không giống hồi sáng lúc mẫu phi dẫn muội tới nhỉ?” Dư Ly nhất thời không thể trả lời, bất giác có chút lúng túng. Hứa Di Nhân đi tới, nắm lấy bàn tay Lung Nguyệt, dịu dàng nói: “Giống hoa này tên gọi Mỹ Nhân Diện[29'>, buổi sáng thì đỏ sậm, buổi chiều hóa xanh biếc, đến chiều tối sẽ chuyển vàng, đêm về hóa thành màu trắng, mùi hương cũng mỗi lúc một khác, giống hệt như khuôn mặt của một mỹ nhân vậy, trong một ngày cũng biến đổi không ngừng, lúc thì vui vẻ, lúc lại hờn giận.”
[29'> Có nghĩa là khuôn mặt mỹ nhân.
Lung Nguyệt biết là Hứa Di Nhân thích mình, liền đưa tay chỉ vào mặt nàng ta mà cười, nói: “Đây chính là khuôn mặt của một mỹ nhân chứ còn gì nữa.” Hứa Di Nhân thẹn đến đỏ bừng mặt, Lung Nguyệt lại càng không chịu buông tha. “Đại hoàng huynh nói xem có đúng thế không?”
Dư Ly khẽ mỉm cười, cất tiếng ngâm: “Hoa trời sắc nước thảy đều vui.”
Bên Trầm Hương đình, những bông mẫu đơn, thược dược đua nhau khoe sắc, xiêm y phớt qua đều lưu lại hương thơm. Tôi với Đức phi dù đứng ở mãi xa cũng vẫn có thể ngửi thấy đôi làn hương ngọt ngào, thanh tân bay lại.
Giữa thảm cỏ xanh biếc, một cây thoa cài đầu đính trân châu nằm lọt thỏm bên trên, hẳn là do Hứa Di Nhân đánh rơi hồi nãy khi tập múa. Dư Ly khom người nhặt nó lên, hỏi: “Có phải của nàng không vậy?”
Hứa Di Nhân thẹn thùng gật đầu, đưa tay đón lấy. Dư Ly nói: “Cây thoa này có thể coi là trân quý, tiếc rằng kiểu dáng lại khá cũ rồi. Ai đã tặng nó cho nàng vậy?”
“Là Trang Mẫn Phu nhân.” Hứa Di Nhân lại càng đỏ mặt, rụt rè đáp. “Thần nữ vốn xấu xí, thô kệch, cài cái gì cũng vậy cả thôi.”
Dư Ly tiện tay hái lấy một bông Mỹ Nhân Diện cài lên búi tóc cho nàng ta. “Người trong cung sẽ chẳng đặt cho hoa mẫu đơn một cái tên tao nhã như Mỹ Nhân Diện đâu, nhưng vì nàng, ta sẽ nhớ giống hoa này tên gọi là Mỹ Nhân Diện.” Sau đó lại dịu giọng hỏi: “Nàng tên gì vậy?”
Hứa Di Nhân ngẩng đầu lên, e thẹn đáp: “Dạ bẩm điện hạ, thần nữ là Hứa Di Nhân, tú nữ trong dịp tuyển tú năm nay.”
Từ phía đằng xa nhìn thấy cảnh này, tôi hơi nhếch khóe môi, quay sang nói với Đức phi cũng vừa hé nở nụ cười. “Hứa Di Nhân đúng là không tệ chút nào.”
Mấy hôm nay trời đổ mưa rả rích, trong không khí ngợp đầy mùi hương thanh tân của hoa cỏ mùa xuân. Tôi tới Nghi Nguyên điện đưa canh hoa đào câu kỷ cho Huyền Lăng rồi quay trở về, trên đường bỗng ngửi thấy một làn hương thơm ngào ngạt bay tới, không kìm được nhắm mắt lại đắm mình vào trong đó, chợt nghe có một tiếng gọi khe khẽ vang lên: “Thục mẫu phi.”
Tôi mở mắt ra nhìn, thấy người vừa cất tiếng là Dư Ly lúc này đang cầm ô đứng một mình bên cạnh Trầm Hương đình.
Tôi ôn tồn cười, nói: “Điện hạ ngắm cảnh trong mưa thế này quả là có nhã hứng.”
Y lộ vẻ trù trừ, dường như có điều gì muốn nói nhưng một lát sau lại chỉ hỏi: “Mẫu phi vừa từ chỗ phụ hoàng về đúng không? Chẳng hay phụ hoàng hôm nay tâm trạng thế nào?” “Trời mưa vốn đã dễ làm lòng người phiền muộn, huống chi bây giờ tấu sớ đang chất cao như núi.”
Y gượng cười một tiếng, lo lắng nói: “Có mẫu phi giúp đỡ xem tấu chương, chắc phụ hoàng sẽ không phiền não đâu.”
Tôi thấy y có vẻ muốn nói mà lại thôi, không kìm được nhớ đến những lời của Huyền Lăng vừa rồi: “Mấy ngày nay đứa bé Dư Ly đó rất ân cần tới thỉnh an, hình như có lời gì đó muốn n
