Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329041

Bình chọn: 7.00/10/904 lượt.

a lần nào. Thế là mọi người trong cung lại càng bàn luận xôn xao, nói Quý nhân mới vào này thực là kiêu căng quá.

Hoa Nghi bước đến, khẽ nói với tôi: “Vị Quỳnh Quý nhân đó đúng là chẳng được lòng người, vừa mới vào cung mà đã gây ra nhiều chuyện thị phi như vậy, lại còn kiêu ngạo nữa, các vị nương nương đều không ưa cô ta chút nào.”

Tôi vừa lần tràng hạt trong tay vừa chậm rãi nói: “Không ưa thì sao chứ, chỉ cần là người được Hoàng thượng sủng hạnh, có mấy ai mà bọn họ ưa đây? Kỳ thực cô ta cứ không qua lại với ai ngay từ đầu thế này cũng tốt, đỡ phải mất công giả vờ giả vịt thân mật với người ta. Huống chi chỉ cần được Hoàng thượng thích, tạm thời không có ai dám động đến cô ta đâu.”

Thế nhưng tối đến, khi tôi đang tẩy trang, Tiểu Doãn Tử lại đi vào bẩm báo: “Hân Phi nương nương mới sai người đưa tặng mấy sấp vải qua cho Quỳnh Quý nhân, ai ngờ Quỳnh Quý nhân lại không biết cảm kích, còn nói là hoa văn trên mấy sấp vải ấy quá tầm thường, làm Hân Phi tức phát điên lên.”

Hoa Nghi “hừ” lạnh, nói: “Còn chưa được ân sủng mà đã ngang ngược như thế rồi, đắc tội với toàn thể lục cung thì có gì là tốt chứ? Cô ta cứ chỗ này không vừa lòng, chỗ kia không hợp ý, chẳng biết đồ mà nương nương đưa tặng sẽ bị nói thế nào đây?”

Tôi chậm rãi chải đầu, đồng thời hờ hững nói: “Bản cung chẳng qua chỉ ban thưởng chút đồ theo quy củ, ai ai cũng như nhau. Vả lại dù sao thì đồ cũng đã tặng cho cô ta rồi, cô ta muốn nói gì thì cứ mặc kệ cô ta, chớ nên tức giận làm gì cho uổng sức.”

Thế nhưng lời còn chưa dứt thì đã có một cung nữ bước nhanh vào, cung kính bẩm: “Quỳnh Quý nhân ở Kháp Xuân đường tới bái kiến nương nương, nương nương có gặp không ạ?”

Tôi cảm thấy khá bất ngờ, cung tần mới vào cung còn chưa gặp Hoàng hậu mà đã đi bái kiến phi tần trước, điều này vốn không hợp với quy củ, hơn nữa bây giờ đang là nửa đêm, nàng ta lại là nhân vật nơi đầu sóng ngọn gió được bao người để ý, tốt nhất vẫn nên cẩn thận thì hơn. Tôi hơi trầm ngâm một chút rồi nói: “Nói với cô ta là bản cung đã lên giường nghỉ ngơi rồi, ba ngày sau tự nhiên sẽ có thể gặp mặt thôi, không cần phải nôn nóng nhất thời.”

Cung nữ đó vâng lời rời đi. Sang ngày hôm sau, Huyền Lăng tới dùng bữa với tôi, giữa bữa ăn y buông đũa xuống, hỏi: “Quỳnh Quý nhân có hài lòng với nơi ở mới không thế?”

Tôi mím môi cười, nói: “Những thứ khác nàng ta đều không thích, duy có Kháp Xuân đường Hoàng thượng chọn cho là không có dị nghị gì.”

Huyền Lăng cười khì một tiếng. “Trẫm chẳng qua chỉ nói miệng một tiếng là ban Kháp Xuân đường cho nàng ta, còn về đồ đạc với mọi sự bố trí ở đó đều do nàng phụ trách, chẳng ngờ cuối cùng người được cảm kích lại là trẫm.” Dứt lời lại hỏi tôi: “Nghe nói tính khí Quỳnh Quý nhân không được tốt lắm thì phải?” Tôi đang định kể cho y hay nỗi căm phẫn của mọi người trong hậu cung thì y đã mỉm cười, nói tiếp: “Phàm là mỹ nhân thường đều như vậy cả. Quỳnh Quý nhân hãy còn trẻ tuổi, có hơi huênh hoang một chút cũng là lẽ thường, không sao hết. Nàng hãy dạy dỗ nàng ta cho cẩn thận, nhân tiện nhớ khuyên nhủ mọi người trong cung một chút, đừng vì trẫm thích nàng ta mà gây chuyện lung tung.”

Tôi thầm ngạc nhiên về sự thiên vị của y, song cũng chỉ đành khẽ mỉm cười. “Xét về nhan sắc thì Quỳnh Quý nhân quả thực rất xinh đẹp, nhưng Hoàng thượng không phải chưa từng thấy mỹ nhân, cớ gì lại thích Quỳnh Quý nhân như thế?”

Tôi chỉ buột miệng hỏi vậy mà không ngờ y lại lộ vẻ trầm tư. “Xét về dịu dàng, nàng ta không so được với nàng, xét về lạnh lùng, nàng ta không so được với Lan Y, xét về xinh đẹp, nàng ta cũng không thể so với Thế Lan ngày trước. Có điều, trong vẻ đẹp của nàng ta có mấy phần kiêu ngạo, lại có đôi nét u sầu, từ đó hình thành nên một thứ khí chất vô cùng đặc biệt.”

Tôi gắp một miếng thịt ngỗng lên bỏ vào trong đĩa của y, cười, nói: “Mỹ nhân dù đẹp đến mấy cũng chẳng thể thay cơm, Hoàng thượng vẫn nên ăn nhiều một chút. Mà Hoàng thượng đã thích Quỳnh Quý nhân như vậy, chắc hẳn lần này người thị tẩm đầu tiên sẽ là nàng ta rồi.”

Y khẽ gật đầu, chậm rãi thu lại nụ cười. “Hoàn Hoàn, trẫm khen nàng ta như vậy mà nàng không ghen chút nào ư?”

Tôi thầm ngạc nhiên, tôi thật sự không ghen chút nào ư? Hóa ra tôi đã trở nên rộng lượng như vậy rồi, hoặc có lẽ tôi đã không còn yêu nữa, có điều, như thế thì y lại không vui. Thế là tôi liền cố ý cau mày lại, buông đũa xuống, khẽ nói: “Dù thần thiếp có ghen thì Hoàng thượng cũng vẫn thích nàng ta, thần thiếp và nàng ta kiểu gì cũng có ngày phải cùng hầu hạ Hoàng thượng, hà tất phải thù ghét nhau làm gì. Nhưng nghe Hoàng thượng nói thế thì hóa ra thần thiếp bây giờ không được rộng lượng, ghen thì lại mắc tội đố kỵ, thực là khó xử lắm thay.”

Y thấy tôi lộ vẻ buồn bã không vui thì vội vàng nắm chặt lấy bàn tay tôi, dịu dàng nói: “Trẫm cũng biết là nàng bây giờ không vui. Thật ra trẫm rất mâu thuẫn, vừa mong nàng không để ý lại vừa sợ rằng nàng vì không yêu trẫm nên mới không để ý.”

Đôi hàng lông mày như bị sương mù bao phủ, tôi thấp giọng nói: “Hoàn Hoàn tin rằng trong lòng tứ lang sẽ mãi mãi có Hoàn Hoàn, không


Disneyland 1972 Love the old s