Insane
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328810

Bình chọn: 9.00/10/881 lượt.

loại rượu mạnh thế này được, huống chi nàng còn là nữ tử Trung Nguyên!”

Tôi nghe ra cái ý khinh miệt trong lời nói của hắn, bèn không nói nhiều, nâng chiếc túi lên uống luôn. Mùi sữa xen lẫn với mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào trong cổ họng, cay đến nỗi làm đầu óc tôi choáng váng, cảm giác bỏng rát nhanh chóng lan tỏa đi khắp lục phủ ngũ tạng. Tôi nhất thời không kìm nén được, cứ thế ho sặc sụa không ngừng.

Y bất giác mỉm cười, đưa tay vỗ nhẹ bờ vai tôi. “Nàng uống sai cách rồi, lần đầu tiên uống rượu sữa ngựa phải nhấp từng ngụm nhỏ, chờ tới khi đã quen với vị cay và vị tanh của nó rồi mới có thể nhận ra được vị ngọt bên trong. Cứ uống như nàng thế này thì nhất định sẽ bị sặc.”

Dứt lời, y liền đưa tay tới định cầm lấy túi rượu, tôi nhất quyết giữ chặt không chịu buông, cất giọng quật cường: “Để ta thử lại xem.”

Nụ cười của y lại càng thêm rõ ràng, giọng nói cũng có thêm mấy phần ấm áp: “Được!”

Tôi làm bộ vô ý để túi rượu bên dưới tay áo, thầm dằn lòng lại, lén lút mở gói giấy kia ra, ngoài miệng thì vẫn cười, nói: “Ta chỉ có chút không phục thôi, huống chi sau này dù gì cũng phải uống đúng không?”

Hắn cười hà hà, nói: “Ta cứ ngỡ là nàng chỉ chịu để lộ vẻ ngoan ngoãn nghe lời ra trước mặt Thanh Hà Vương thôi cơ đấy.”

Tôi giật mình cảnh giác, lặng lẽ nhét gói giấy kia trở về chỗ cũ, thản nhiên nói: “Ta cần gì phải nghe lời y chứ? Trước đây khi ở trong cung, ta chỉ nghe lời một mình Hoàng thượng, còn sau này thì sẽ nghe lời ngài.”

Y cười tủm tỉm nhìn chằm chằm vào tôi. “Vậy sao? Nàng nghe lời Hoàng đế Đại Chu là vì quyền thế, nghe lời ta là vì tình thế, còn với Thanh Hà Vương là vì yêu thích cho nên mới nghe lời.” Trong mắt y lộ ra những tia ý vị sâu xa. “Ta từng tận mắt nhìn thấy rồi, cho nên mới có thể đưa ra sự so sánh như vậy.”

“Thế thì sao chứ?” Tôi cầm lấy một cành cây khô cào nhẹ trên nền cát. “Ta chẳng bao giờ có quyền tự lựa chọn cả.” Rồi tôi ngẩng đầu nhìn y. “Ta chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo sự an bài của vận mệnh thôi.”

Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt thích thú, một lát sau mới nói: “Nếu là như thế thì ta đã chẳng cần mất công đòi Hoàng đế Đại Chu giao nàng cho ta rồi.” Hơi dừng một chút hắn lại cười, nói tiếp: “Nàng phải biết là yêu cầu hắn giao nàng ra chẳng dễ dàng hơn đoạt lấy hai châu U, Vân từ trong tay hắn bao nhiêu đâu.”

“Vậy tức là giá trị của ta tương đương với hai châu U, Vân ư?” Tôi cười phì một tiếng. “Khả hãn đề cao ta quá rồi.”

Hắn hơi nheo mắt lại. “Nếu ta không yêu cầu hắn để nàng đi hòa thân, nàng đoán xem bây giờ nàng đã chết trong hoàng cung Đại Chu theo cách như thế nào rồi?”

Tôi nhìn chằm chằm vào y, hai mắt sáng lấp lánh. “Tại sao ta lại phải chết chứ?”

“Tư tình.” Hắn nói ngắn gọn. “Nàng giờ đã rời cung, ta cũng không ngại nói cho nàng biết, có người đã nói chuyện giữa nàng và Thanh Hà Vương với Hoàng đế Đại Chu rồi.”

Lòng tôi thầm máy động. “Trang Mẫn Phu nhân?” Ngay sau đó lại nở nụ cười tươi. “Bây giờ ta bình an rời cung, Trang Mẫn Phu nhân thì được như ý nguyện, Thanh Hà Vương cũng không việc gì, quả là mọi người cùng vui, tất thảy đều là nhờ Khả hãn thành toàn cho đấy.”

Hắn hơi nhếch khóe môi. “Ta chỉ muốn bảo vệ nàng thôi.”

“Có lẽ ta chẳng đáng để ngài làm vậy đâu.”

“Nàng tất nhiên có giá trị của nàng.”

Tôi thở nhẹ một hơi, cố kìm nén cơn tức giận trong lòng. “Ta xưa nay vẫn luôn cảm thấy hai chữ giá trị chỉ có thể dùng để nói về hàng hóa thôi, nếu Khả hãn cho rằng ta là một món hàng đáng để trao đổi, vậy thì ngài nhầm rồi đấy.”

“Vậy sao?” Hắn cười nhạt một tiếng, bên khóe miệng để lộ mấy tia bá khí ngạo nghễ vô song. “Đối với nam nhân mà nói, nữ nhân không chỉ là công cụ để sinh con đẻ cái, còn phải giúp ích được trong những việc khác nữa, tất nhiên, có thể khiến nam nhân ấy yêu thích thì lại càng tốt hơn. Nhưng nếu nàng có thể thỏa mãn điều kiện cuối cùng, hai điều đầu tiên ta đều có thể bỏ qua không tính tới.” Cặp mắt hắn lúc này đen láy và sâu thẳm, phản chiếu lại khuôn mặt đã bị che kín của tôi. “Hơn nữa, ở bên Hoàng đế Đại Chu nàng đã phải chịu quá nhiều nỗi ấm ức rồi, hắn không thể mang lại hạnh phúc cho nàng, còn ta thì tin rằng mình có thể.”

Tôi làm gì mà chẳng nghe ra tình ý trong lời nói của hắn, thế nhưng chỉ làm bộ như không biết, khẽ ngoảnh đầu qua một bên. “Khả hãn nói đùa rồi, Chân Hoàn không xứng đâu.”

Đúng vậy, một nữ nhân nếu yêu một nam nhân thì ngay đến những sự quan tâm dù là nhỏ nhất của y cũng có thể cảm nhận được rõ ràng, còn nếu không yêu, bất kể y có ôm mối tình sâu đậm thế nào thì cũng có thể khiến nàng ta giả câm giả điếc, làm bộ như không hay biết mà thôi.

Ma Cách thấy tôi chỉ trầm ngâm im lặng liền nói: “Nàng nghĩ rằng ta chỉ coi nàng như hàng hóa thôi ư?”

“Ngài đưa ta về Hách Hách mà chưa từng hỏi xem ta có bằng lòng hay không, đúng vậy không?”

Hắn lặng im không nói gì khiến người ta không thể nào đoán được khoảnh khắc tiếp theo sẽ là sóng gió ngợp trời hay là trời êm bể lặng. Một lát sau, hắn đột ngột rút thanh loan đao đeo bên hông ra. Hách Hách vốn thượng võ, các nam tử trong tộc đều đeo loan đao, do đó tôi chẳng