buộc vào đầu cây trâm, kế đó dịu dàng nói: “Áo của huynh rách rồi kìa, để muội vá áo cho huynh trước đã.”
Y nói: “Được, đã lâu lắm rồi nàng không vá áo cho ta.”
Tôi hơi khom người nói với Ma Cách: “Phiền Khả hãn đợi một lát.”
Ma Cách gật đầu đồng ý. Bốn phía xung quanh là thiên quân vạn mã cùng gió cát rít gào, thỉnh thoảng lại có mấy tiếng ngựa hí vang, bầu không khí thực là hoang lương khôn tả.
Tôi vừa cúi đầu vá áo vừa khẽ nói: “Trong trận chiến với Ma Cách lần này, dù huynh có thắng được hắn thì đám binh mã sau lưng hắn cũng chẳng chịu khoanh tay đứng nhìn, ắt sẽ xông ra để giữ thể diện cho hắn.”
Y dùng sức nắm chặt lấy bàn tay tôi, cất giọng nhẹ nhàng: “Ta tự biết là khó sống nổi, nhưng thực lòng không muốn để nàng cùng hắn tới vùng đại mạc. Hoàng huynh có thể không để tâm tới nàng, ta thì không thể.” Y vừa nói vừa nhìn tôi chăm chú. “Ta đã từng trơ mắt nhìn nàng rời xa ta một lần, lần này dù thế nào cũng phải làm chút gì đó cho nàng mới được. Vậy nên bất kể kết quả ra sao ta cũng mong nàng có thể sống tiếp, cho dù không có ta ở bên.”
Rốt cuộc đã vá áo xong, tôi cúi đầu cắn đứt sợi chỉ, nhanh chóng lau đi giọt lệ vừa rỉ ra bên khóe mắt, ngẩng đầu lên mỉm cười nhìn y, nói chậm rãi từng chữ một: “Mới hay thắt nút áo, chẳng bằng thắt nút lòng[27'>. Hôm nay nếu huynh chết ở đây, muội tuyệt đối sẽ chẳng sống tiếp một mình.”
[27'> Trích Kết ái của Mạnh Giao. Nguyên văn Hán Việt: Thủy tri kết y thường, bất như kết tâm tràng – ND.
Giữa vùng hoang mạc trống trải, một con nhạn lạc bầy lao qua giữa không trung, vừa bay vừa hót lên một tiếng mang vẻ bi thương tột độ.
Nhưng lòng tôi lúc này lại hết sức vui mừng.
Y đưa tay vuốt ve bờ má tôi, bên khóe mắt thấp thoáng ánh lệ, nhưng miệng thì lại khẽ mỉm cười. “Đồ ngốc.”
Tôi cũng cười, nước mắt chợt lã chã tuôn rơi làm ướt thẫm bờ vai y. “Có huynh mới là đồ ngốc ấy.”
Huyền Thanh xoa nhẹ vết vá trên vai áo một chút, kế đó ngẩng đầu lên nhìn Ma Cách: “Mời Khả hãn.”
Ma Cách thoáng ngẩn người ra trong khoảnh khắc, rất nhanh sau đó đã ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn lướt qua khuôn mặt tôi và y. Cuối cùng hắn chợt vứt thanh Tiêu Vĩ Viên Nguyệt đao trong tay xuống đất, ngẩng đầu hú dài một tiếng, cất giọng buồn bực: “Thôi bỏ đi, các hạ quả thực yêu nàng ta hơn ta.” Rồi hắn ngoảnh đầu qua nhìn tôi chăm chú, trầm giọng nói: “Dù nàng không nói thì ta cũng biết, nàng hẳn cũng yêu y giống như y yêu nàng.”
Huyền Thanh khẽ mỉm cười, quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt chứa chan tình cảm, đoạn nói với Ma Cách: “Khả hãn nói không sai, trong lòng ta chỉ có nàng ấy, trong lòng nàng ấy cũng chỉ có ta. Xin đa tạ Khả hãn.”
Ma Cách mặt mày lạnh tanh, nói: “Gã Hoàng đế kia đúng là thua kém ngươi nhiều. Có điều bây giờ mọi người ở Hách Hách đều biết ta sắp cưới một nữ tử thân phận tôn quý làm Yên thị, bây giờ ngươi lại muốn mang nàng ta đi, nếu ta cứ để yên như thế thì ắt sẽ bị mọi người trong tộc chê cười.”
Huyền Thanh nghe thấy lời này thì hai bờ vai hơi chấn động, thoáng lộ vẻ trù trừ. Tôi thấy phản ứng của y như thế thì không khỏi có chút nghi hoặc, nhưng lại chỉ thấy y lặng im không nói gì.
Lời của Ma Cách nhanh chóng tan đi trong gió, xung quanh chỉ còn lại tiếng gió cát rít gào. Chợt một giọng nói vừa nhu mì vừa trong trẻo vang lên giữa không trung: “Vậy ta sẽ đi theo ngài.”
Giọng nói ấy quen thuộc biết bao nhiêu, tôi vừa nghe xong liền không kìm được biến hẳn sắc mặt, lập tức ngoảnh đầu nhìn qua, thấy người đó không phải Ngọc Diêu thì còn là ai nữa. Vừa rồi tôi tập trung hết mọi sự chú ý lên người Huyền Thanh nên không phát hiện ra Ngọc Diêu cũng vận nam trang mà đi theo trong đội ngũ tùy tùng, lúc này lập tức kéo tay muội ấy, nôn nóng nói: “Ngọc Diêu, sao muội lại tới đây?” Rồi tôi lại ngoảnh đầu qua nhìn Huyền Thanh, thoáng lộ vẻ giận dữ: “Ngọc Diêu không hiểu chuyện thì cũng đành, nhưng sao huynh lại để muội ấy đi theo tới đây?”
Ngọc Diêu bình tĩnh nói: “Tỷ tỷ, tỷ đừng trách tỷ phu, là muội nhất quyết đòi đi theo huynh ấy.”
Tôi thầm nôn nóng, bèn khẽ quát: “Muội mau về đi! Ta tự sẽ có cách khác để quay về!”
“Cách khác?” Ngọc Diêu khẽ mỉm cười, nói. “Khi tới Thượng Kinh thì sông Vị Nam đột nhiên có lũ, rất nhiều người đã bị chặn lại bên bờ sông, tỷ phu đã phải liều mạng dẫn người vượt sông để tới đây cứu tỷ. Nhìn thấy cảnh ấy, muội thân là muội muội ruột thịt của tỷ thực là hổ thẹn vô cùng.” Hai mắt Ngọc Diêu xưa nay vẫn luôn ảm đạm, thế nhưng lúc này thì lại sáng bừng rực rỡ, tựa như có một ngọn lửa đang cháy hừng hực bên trong. “Tỷ tỷ, muội biết hồi ở trong cung tỷ đã phải sống một cuộc sống như thế nào, Hoàng thượng có thể bán đứng tỷ một lần thì sẽ có thể bán đứng tỷ lần thứ hai, lần thứ ba, tỷ không thể quay về bên một con người như thế được.” Muội ấy ngoảnh đầu qua nhìn Huyền Thanh. “Thời gian qua muội đã thấy rất rõ ràng, người tỷ phu thật sự thích không phải Ngọc Ẩn mà là tỷ. Muội không biết cớ gì huynh ấy lại thành thân với Ngọc Ẩn, nhưng huynh ấy hiển nhiên là một con người tình sâu nghĩa nặng nên mới chịu tới đây để đón tỷ về như thế. Chi bằng tỷ hãy…