ể chỉ nhìn vào dung mạo mà không xét tới những mặt khác được.”
Ma Cách hơi sững ra, sau đó liền cất tiếng cười vang. “Hay lắm, nàng chỉ là một tiểu nữ tử mà không ngờ cũng có được bụng dạ cùng những sự kiến giải như thế này!”
Nghe thấy những lời này, tôi không khỏi thầm chua xót, hồi thơ bé, tâm tư Ngọc Diêu đơn thuần tựa như dòng nước vậy, có thể nói ra những lời thế này đại để là vì phen thương tâm quá độ kia mà ra. Phàm là nữ tử, chỉ khi nào trái tim đã bị tổn thương triệt để rồi thì mới hiểu được rằng thế nào là thói đời ấm lạnh, tâm tư cũng từ đó mà sáng suốt hơn nhiều.
Nụ cười bên khóe môi Ngọc Diêu dần trở nên hờ hững như một đám mây mỏng manh, chỉ cần gió thổi là tan. “Đa tạ Khả hãn khen ngợi.”
Ma Cách xua tay, nói: “Nhưng chỉ dựa vào một mình nàng thì vẫn chưa đủ để bản hãn thả cho nàng ta đi.”
Ngọc Diêu dường như đã đoán trước được là hắn sẽ còn nói ra những lời như vậy, bèn quay qua khẽ gọi Huyền Thanh một tiếng “tỷ phu”, kế đó đi lại gần Huyền Thanh, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng mỗi chữ đều rành rọt: “Tỷ phu, muội biết là khi muội yêu cầu huynh đưa muội theo, lòng huynh khó chịu vô cùng, nhưng sự đời là thế, có lúc không thể không đưa ra lựa chọn, hơn nữa vì tỷ tỷ muội mà sẵn lòng hy sinh bản thân.” Hơi dừng một chút, muội ấy nghẹn ngào nói tiếp bằng giọng chan chứa nỗi mừng vui. “Hôm nay muội gọi huynh là “tỷ phu” như thế không phải vì Ngọc Ẩn, mà là vì tỷ tỷ. Có rất nhiều chuyện muội tới bây giờ mới biết… Tỷ phu, tỷ tỷ bây giờ đã không thể về cung được nữa, huynh thì đã xuất quan muốn trở về cũng rất khó khăn. May mà Ngọc Ẩn và tiểu vương tử đều đang ở trong phủ của tiểu muội, có tiểu muội ở đó chắc Hoàng thượng sẽ không gây khó dễ gì cho bọn họ đâu. Huynh hãy đưa tỷ tỷ cao chạy xa bay, càng xa càng tốt, muội giờ đã không thể hạnh phúc nữa rồi, nhưng mong tỷ phu và tỷ tỷ có thể mãi mãi hạnh phúc bên nhau.” Giọng của muội ấy nhỏ dần. “Còn có đơn thuốc kia nữa…”
Nơi đáy mắt Huyền Thanh thấp thoáng vẻ không đành lòng, nhưng thấy Ngọc Diêu đã trịnh trọng dặn dò như vậy thì cũng chỉ đành nói: “Muội yên tâm.” Ngọc Diêu cười tươi vui vẻ, cầm lấy một tờ giấy mỏng manh từ trong tay Huyền Thanh, kế đó xoay người lại nói với Ma Cách: “Tiểu nữ tự biết mình vô dụng, chỉ có chút hiểu biết về y thuật, do đó đặc biệt tìm tới đây một đơn thuốc có thể chữa được bệnh dịch, mong là có thể giúp ích cho Khả hãn.”
Q.8 – Chương 29: Chương 15 – Phần 02
Trong mắt Ma Cách thoáng qua một tia sắc lạnh, rất nhanh sau đó đã cười, nói: “Lẽ nào nàng không biết Hoàng đế Đại Chu đã đưa cho ta đơn thuốc chữa trị bệnh dịch, bằng không ta cớ gì lại chịu lui binh chứ?”
Ngọc Diêu khẽ “ồ” lên một tiếng, chậm rãi nói: “Hoàng thượng là vua một nước, nhất ngôn cửu đỉnh, nói đơn thuốc đó chữa được bệnh dịch thì ắt là có thể chữa được. Khả hãn cũng là bậc kiêu hùng, nhất định đã thử qua rồi thì mới chịu lui binh. Nhưng Ngọc Diêu còn có chuyện này muốn hỏi, không biết những người bị mắc bệnh dịch sau khi được chữa khỏi có phải là tay chân vẫn mềm nhũn, toàn thân vô lực không? Khả hãn có lẽ cho rằng bọn họ mắc bệnh lâu ngày nên thể lực suy giảm, nhưng rất nhiều thị nữ trong cung sau khi được chữa trị chừng bảy, tám ngày thì sức khỏe đã khôi phục lại như cũ rồi, lẽ nào các binh sĩ dũng mãnh của Khả hãn lại thua cả mấy nữ tử yếu ớt ư?”
Ngọc Diêu cứ nói ra một câu thì đôi mày của Ma Cách lại nhíu chặt thêm một phần, tới khi câu cuối cùng được nói ra, Ma Cách nắm chặt hai tay, bừng bừng nổi giận. “Ta sớm đã biết là Hoàng đế Đại Chu quỷ kế đa đoan, ắt sẽ không dễ nói chuyện như thế mà!”
“Phải rồi, Hoàng thượng đâu có nuốt lời, đơn thuốc đó đúng là có thể chữa được bệnh dịch, dù rằng dược tính có hơi bá đạo, Khả hãn muốn nói là y quỷ kế đa đoan, lòng dạ hẹp hòi cũng không sao. Hôm nay, ngay đến cả nữ nhân của mình y cũng có thể bán đứng, ngày sau liệu sẽ làm ra những chuyện gì thực khó có ai biết được!” Ngọc Diêu nói bằng giọng hết sức nhẹ nhàng, thế nhưng người nghe không ai là không rùng mình sợ hãi. Tôi và Huyền Thanh đưa mắt nhìn nhau, biết rõ là với tính cách của Huyền Lăng thì ắt có thể làm ra chuyện như vậy. Ngọc Diêu phẩy nhẹ đơn thuốc trong tay. “Ngọc Diêu không có sở trường gì khác, vậy nên mới phải dùng đủ trăm phương ngàn kế để tìm đơn thuốc này tới đây, nó có thể chữa được bệnh dịch mà không gây tổn hại tới thân thể của người bệnh.”
Ma Cách đưa tay đón lấy đơn thuốc, cười lạnh, nói: “Trên này chỉ có tên các loại thuốc, làm sao cứu được con dân Hách Hách ta? Mà ta dựa vào cái gì để tin nàng chứ?”
Ngọc Diêu cung kính khom người hành lễ. “Tên các loại thuốc đã ở trên đó, còn về phân lượng cùng cách sắc thuốc thì nằm trong tay Ngọc Diêu. Khả hãn có thể đưa Ngọc Diêu về, nếu đơn thuốc vô dụng thì cùng lắm là các tướng sĩ của Khả hãn vẫn y nguyên như cũ, còn nếu hữu dụng thì sẽ giúp binh lực của Khả hãn lập tức mạnh lên, việc này thực là có trăm cái lợi mà không có cái hại nào. Khả hãn là người thông minh, chắc cũng rõ là nếu Ngọc Diêu nói hết tất thảy với Khả hãn ngay bây giờ thì tỷ tỷ chưa chắc đã đi được.”
Ma Cách suy
