tranh, người Hách Hách lại mang nàng ra để uy hiếp Đại Chu… Hoàn Nhi, lần này ta nhất định phải đưa nàng đi!”
Tự nơi đáy lòng tôi trào dâng cảm giác ngọt ngào vô hạn, thế nhưng trong sự ngọt ngào lại xen lẫn mấy tia chua xót.
“Chúng ta có thể đi đâu được đây?”
“Thiên hạ này rộng lớn như thế, dù gì cũng có chỗ dung thân cho chúng ta thôi.” Y hôn nhẹ bờ môi băng giá lên chỗ tóc mai tôi. “Bất kể là vì nguyên nhân gì đi nữa thì hoàng huynh cũng đã ép nàng đi hòa thân rồi, ta thực không dám để nàng trở lại bên cạnh y. Dù y muốn gì ta cũng có thể không tranh giành với y, duy có nàng là không được.” Hơi dừng một chút, y cất giọng mang theo nỗi niềm cảm khái vô hạn. “Hãy cứ coi như đây là lần duy nhất ta tranh giành một thứ gì đó với y đi. Ta sẽ nói với hoàng huynh là ta không đuổi kịp, lại nghe nói nàng ám sát Ma Cách không thành, giờ đã trốn đi không rõ tung tích. Chờ sau khi sự việc lắng xuống, ta sẽ an bài ổn thỏa tất thảy rồi đi tìm nàng.”
Giữa tiếng vó ngựa lộp cộp, tôi lẩm bẩm nói: “Thiên hạ này đúng là rộng lớn, nhưng thật sự có chỗ dung thân cho chúng ta ư?”
Tôi ngẩn ngơ đưa mắt nhìn đi, thấy nơi này hóa ra đã là điểm tận cùng của hoang mạc rồi, phía trước còn thấp thoáng có ánh đèn chiếu ra từ trong dịch trạm. Tôi không kìm được ngoảnh đầu lại nhìn, thấy trong tầm mắt chỉ có duy nhất một gốc hồ dương đang nhẹ nhàng đung đưa trong gió cát, ngoài ra là một mảnh mênh mang không bến bờ. Chúng tôi cứ thế ngồi trên lưng ngựa chậm rãi tiến đi, hệt như một chiếc lá lẻ loi trôi nổi trên mặt biển bao la bát ngát, vĩnh viễn chẳng thể đi tới điểm tận cùng.
Nếu thật sự được vậy thì tốt biết bao, chúng tôi sẽ có thể thả mình theo sóng nước, chẳng bị ai bức ép cả. Thế nhưng thiên hạ này tuy rộng lớn nhưng quả thực chẳng có chỗ dung thân cho hai chúng tôi.
Khắp dưới gầm trời, đâu không phải là đất của nhà vua? Khắp trên mặt đất, đâu không phải là bề tôi của nhà vua? Ngay cả chiếc túi gấm nhỏ bé kia cũng có những đường kim do Ngọc Ẩn tự tay may vá, chúng tôi mang theo trái tim đầy nỗi vướng bận thế này liệu có thể tự do đi được bao xa đây?
Chúng tôi có quá nhiều thứ không thể buông xuôi, bể khổ vô bờ khó lòng vượt qua, do đó vĩnh viễn không thể tới bờ bên kia được.
Gió lớn dần lên, xiêm y của chúng tôi lất phất tung bay hệt như những cánh bướm khổng lồ muốn được tự do bay lượn. Tôi nhìn vào mắt y, lại nắm lấy vạt áo của y vẻ đầy quyến luyến, cuối cùng tựa người vào lòng y, khẽ gọi: “Thanh…”
Ánh đèn mờ mờ tỏ tỏ phía đằng xa lọt vào trong mắt, hệt như những vì sao đang bốc cháy, lại giống như những giọt lệ long lanh, trong đầu tôi bỗng hiện lên một câu thơ từng đọc hồi nhỏ, những phần trước sau đều đã quên hết cả rồi, chỉ nhớ được duy nhất một câu: “Liều bỏ cả cuộc đời, mong chàng một ngày vui[31'>.”
[31'> Nguyên văn Hán Việt: Bính tương nhất sinh hưu, tẫn quân nhất nhật hoan – ND.
Cả cuộc đời? Tôi còn chưa kịp suy nghĩ kĩ thì nụ hôn của y đã phủ kín môi tôi với một mùi hương quen thuộc.
Ánh trăng trong veo dìu dịu len qua cửa sổ của dịch quán rọi vào phòng, nhẹ nhàng chiếu lên khuôn mặt đầy vẻ yên bình đang trong giấc mộng của Huyền Thanh. Vẻ mặt thế này đã mấy năm tôi không được thấy rồi, nhưng vẫn có cảm giác quen thuộc biết bao nhiêu, giống hệt như trong ký ức của tôi vậy, mà ánh trăng bây giờ với ánh trăng trên đỉnh Lăng Vân năm xưa cũng không hề khác biệt.
Trên khuôn mặt tuấn tú của y ánh lên những tia ửng đỏ, còn thấp thoáng vẻ mỏi mệt. Tôi ghé tới ngắm nhìn khuôn mặt y thật kĩ, lòng bỗng như mềm lại, ngón tay đưa tới nhẹ nhàng vuốt ve đôi bờ mi của y. Đột nhiên y đưa tay nắm chặt lấy cổ tay tôi, tôi nhất thời không dám động đậy, chỉ khẽ nở một nụ cười rất mực dịu dàng. “Úi chà, đã ngủ rồi mà vẫn không chịu ngoan ngoãn nữa…” Kế đó lại thấy y trở mình một cái, nói giọng ngắc ngứ: “Hoàn Nhi… đừng đi, bao nhiêu năm rồi… ta rốt cuộc đã chờ được nàng…” Tôi bất giác ngây người ra đó, chậm rãi áp sát đầu vào lồng ngực y, cảm nhận sự ấm áp do y mang lại, cả thể xác lẫn tinh thần đều thư thái vô cùng.
Dường như đã rất lâu trôi qua, bên ngoài cửa sổ gió thổi vù vù, lớp giấy dán cửa sổ lung lay không ngớt. Tiếng gió ở Tái ngoại không hề giống tiếng gió trong Tử Áo Thành, gió ở Tử Áo Thành dù có lớn thế nào cũng đầy vẻ yếu mềm nhu nhược, còn gió ở đây thì cứng rắn vô cùng.
Nhưng…
Tôi chậm rãi gỡ tay y ra, trong khoảnh khắc đó, nơi khóe mắt chợt nhòe ánh lệ. Giữa làn nước mắt nhạt nhòa, tôi chợt nhớ tới ngày y đi Điền Nam mấy năm trước, trước lúc ly biệt tôi đã nhìn y bằng ánh mắt chứa chan tình cảm mà cất giọng kiên định tột cùng: “Muội sẽ đợi huynh.”
Tôi rốt cuộc đã đợi được y về, thế nhưng bản thân thì lại không thể không rời đi.
Vận mệnh như thế đã vĩnh viễn đeo bám chúng tôi rồi.
Dịch quán này đã bị bỏ hoang từ lâu nên mười phần sơ sài, bên trong còn thoang thoảng mùi bụi đất. Tôi lẳng lặng trở dậy đi tới cạnh bàn, lấy từ trong túi hành lý ra một cây an thần hương rất nhỏ, vừa đốt mà đôi tay vừa run rẩy không ngừng. Sau một hồi hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh, tôi thấy cây an thần hương kia đã bắt đầu tỏa
