vẫn còn trẻ tuổi, trong mắt lúc này đã rơm rớm ánh lệ, cây roi trong tay không kìm được vụt mạnh xuống đất một cái làm bụi đất bốc lên mù mịt. “Nô tài thực không sao hiểu nổi, trên đời này có biết bao người hữu tình đã thành đôi thành cặp, sao Vương gia và nương tử lại khó đến với nhau như thế chứ?”
Tôi khẽ nở nụ cười, thế nhưng trái tim lại như bị vô số con sâu nhỏ không ngừng cắn xé, đau đớn tột cùng, trong giọng nói không tránh khỏi lộ ra mấy nét thê lương: “A Tấn, nếu vì thành đôi thành cặp mà khiến y phải hy sinh như thế, ta thà rằng y được bình an sống đến lúc già.”
Nước mắt của A Tấn rốt cuộc đã không kìm được mà lã chã tuôn rơi, y vội đưa tay lên lau mạnh một cái, muốn nói gì đó mà lại thôi, cuối cùng hạ thấp giọng, nói: “Kiếp sau, kiếp sau nương tử nhất định phải gặp Vương gia sớm hơn đấy, đừng để giống như kiếp này.”
Tôi khẽ gật đầu, nghẹn ngào nói: “Nhất định rồi.”
Ánh trăng đã chếch về tây thêm mấy phần, tôi nói: “Mau dẫn theo một đội nhân mã đáng tin đưa ta rời khỏi đây, chờ thêm lát nữa là trời sẽ sáng đấy.”
A Tấn khẽ gật đầu, vội vã rời đi. Chỉ chừng nửa tuần hương sau y đã dẫn theo hơn trăm người đi tới, lại dắt một con ngựa qua chỗ tôi. “Nương tử mau lên ngựa đi.”
Tôi trèo lên lưng ngựa, A Tấn thì ngoảnh đầu lại phía sau dặn dò: “Nhẹ nhàng một chút, chớ làm kinh động đến Vương gia.”
“Không sao đâu.” Tôi nhớ đến cây an thần hương đó, nó có thể khiến y ngủ một mạch tới tận trưa. Ngoảnh đầu nhìn lại, tôi thấy cửa dịch trạm đã đóng chặt rồi, mà lúc này y nhất định vẫn còn chìm trong một giấc mộng bình yên và vui vẻ, nếu giấc mộng ấy có thể kéo dài vĩnh viễn thì thật tốt biết bao.
Y vẫn luôn là nam nhân mà tôi yêu nhất, tôi có thể liều cả tính mạng của mình để được ở bên y. Thế nhưng, càng yêu sâu sắc thì khi phải đối mặt với sự lựa chọn, tôi lại càng đau khổ, bởi vì tôi đã không thể không hết lần này tới lần khác rời xa y.
Thiên hạ rộng lớn là thế, tháng năm dài lâu là thế, cứ như vô cùng vô tận, nhưng tôi và y lại chẳng thể tiếp tục ở bên nhau, quãng thời gian dành cho hai chúng tôi đã đi tới điểm tận cùng rồi.
Tôi thầm đau xót trong lòng, ra roi thúc ngựa.
Giữa đồng cỏ mênh mang bát ngát, những tiếng vó ngựa dồn dập như đạp nát cả ánh trăng, đạp cho lòng người ảm đạm, chỉ lưu lại nỗi biệt ly.
Q.8 – Chương 30: Chương 16
Gương vẫn gương xưa người đã khác[32'>
[32'> Trích Ngọc xuân lâu – Thành thượng phong quang oanh ngữ loạn của Tiền Duy Diễn. Nguyên văn Hán Việt: Loan kính chu nhan kinh ám hoán – ND.
Đi được nửa đường thì chúng tôi gặp một đội nhân mã mấy ngàn người do Huyền Lăng phái tới tiếp ứng, cầm đầu là Hạ Ngải. Hắn thấy tôi được hộ tống trở về thì vô cùng ngạc nhiên, sau đó liền than rằng sông Vị Nam dâng nước lũ làm hành trình bị trở ngại, do đó không thể tới tiếp ứng như ước hẹn. Rồi hắn cũng không dám hỏi han quá nhiều, chỉ lẳng lặng đưa tôi về cung theo sự an bài từ trước.
Mọi việc đều thuận lợi, đến khi tôi về tới Tử Áo Thành thì đã là nửa đêm bốn ngày sau rồi.
Cận Tịch tin tức nhanh nhạy, vừa hầu hạ tôi tắm rửa vừa khẽ nói: “Hoàng thượng khi hay tin lục Vương gia tự tiện cầm quân xuất kinh đã vô cùng tức giận, về sau lại biết nương nương được người của Vương gia và Hạ Ngải cùng nhau hộ tống về cung thì hết sức nghi ngờ, lúc này không biết đang tức giận điên cuồng tới mức nào nữa.” Nàng ta nhìn tôi vẻ âu lo. “Hoàng thượng đã phái người tới truyền chỉ rồi, bảo nương nương giờ cứ nghỉ ngơi trước đã, khi trời sáng hãy đến Nghi Nguyên điện bái kiến. Ma Cách còn chưa chết, lại xảy ra chuyện của lục Vương gia, Hồ Uẩn Dung hai ngày nay đã nói vào nói ra không ít lời bên tai Hoàng thượng, nương nương đã nghĩ ra cách ứng phó nào chưa?”
Tôi mệt mỏi lắc đầu, xung quanh hơi nước bốc lên nghi ngút phả thẳng vào mặt tôi, bên trong xen lẫn hương thơm nồng nàn của hoa hồng. Cận Tịch múc từng gáo nước dội vào người tôi, giữa tiếng nước rào rào, tôi nghe thấy giọng nói đầy vẻ bình tĩnh của chính mình: “Hoàng thượng nói là ta kinh hãi thành bệnh, đến bây giờ vẫn chưa tuyên bố bệnh tình của ta có chuyển biến tốt, trong thiên hạ có người làm mẹ nào mà không quan tâm tới con gái của mình, lúc này nên để mẫu thân tới thăm ta một chút. Hoàng thượng không để người khác tới quấy nhiễu ta tĩnh dưỡng, vậy thì hãy kêu Hoa Nghi tranh thủ lúc đêm khuya đi mời mẫu thân ta và cửu Vương phi vào cung, trước tiên cứ tới Nghi Nguyên điện cầu xin Hoàng thượng cho đến thăm ta một chút.” Tôi chậm rãi nhắm đôi mắt lại. “Lỡ như Hoàng thượng thật sự muốn giết ta hoặc là phế truất ta, đây cũng có thể coi là lần gặp mặt cuối cùng của ta với mẫu thân và tiểu muội rồi.”
Cận Tịch nghe vậy liền không kìm được thầm thương cảm, đành cười gượng, nói: “Hoàng thượng nhất định sẽ đồng ý thôi, từ khi nương nương vào cung tới giờ, cho dù là lúc mang thai sinh nở, lão phu nhân cũng rất ít khi vào cung, chưa từng gặp mặt Hoàng thượng, tính ra thì Hoàng thượng dù gì cũng phải nể mặt nhạc mẫu một lần chứ. Nương nương nói rất đúng, chúng ta dù sao cũng vẫn còn cửu Vương phi, Hoàng thượng chắc sẽ không làm quá đâu.”
Ngọc