hiện ra khi nãy. Huyền Lăng đang quay lưng về phía tôi, tôi không thể nhìn thấy vẻ mặt của y lúc này, chỉ thấy chiếc long bào trên người y nhẹ nhàng lay động, hai bàn tay đang chắp sau lưng thì không ngừng run lên lẩy bẩy.
Mẫu thân còn chưa biết là đã xảy ra chuyện gì, đành đánh bạo cầu xin: “Không biết có phải Thục phi đã làm điều gì đó đắc tội với Hoàng thượng trong lúc đau bệnh thần chí không rõ ràng hay không, nhưng dù thật sự là như thế thì cũng mong Hoàng thượng hãy niệm tình Thục phi đã hầu hạ Hoàng thượng hơn mười năm nay mà khoan hồng đại lượng, đừng nên trách tội làm gì.”
Huyền Lăng cất giọng ngẩn ngơ: “Bà là ai?”
Mẫu thân và Ngọc Nhiêu ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng đành trả lời: “Thần phụ là Chân Vân thị, thê tử của Chân Viễn Đạo.”
Huyền Lăng chậm rãi lùi về phía sau hai bước. “Bà bao nhiêu tuổi rồi?”
Câu hỏi này của Huyền Lăng quá kỳ lạ, Ngọc Nhiêu nghe mà vừa kinh ngạc vừa hồ nghi, mặt mày bất giác tái nhợt. Thế nhưng quân vương đã hỏi chuyện thì không thể không trả lời, mẫu thân rốt cuộc vẫn bình tĩnh đáp: “Thần phụ năm nay tuổi vừa tròn năm chục.”
“Tuổi vừa tròn năm chục…” Huyền Lăng khẽ cất tiếng lẩm bẩm. “Nếu nàng vẫn còn sống, bộ dạng chắc cũng giống như bà ta bây giờ…” Y dần tỉnh táo trở lại, bèn gượng cười, nói: “Phu nhân rất biết giữ gìn, nhìn chỉ như người mới ngoài bốn chục, vậy nên trẫm mới mạo muội hỏi một câu như thế.”
Mẫu thân mỉm cười điềm đạm, thực là rất có phong độ của một bậc mệnh phụ cao quý, cử chỉ hết sức đắc thể. “Hoàng thượng quá khen, thần phụ thẹn không dám nhận.”
Tôi đưa mắt nhìn ra từ phía sau bức bình phong, thấy mẫu thân và Ngọc Nhiêu giống hệt hai bông sen cùng nở dưới ánh bình minh rạng rỡ và ấm áp. Nếu nói Ngọc Nhiêu là một bông sen vừa hé nở vẫn còn hơi e ấp, kiều diễm tột cùng, vậy thì mẫu thân chính là một bông sen đã qua thời nở rộ, bắt đầu có dấu hiệu úa tàn, nếu tỉ mỉ nhìn kĩ còn có thể thấy được không ít nét phong sương.
Ngoài đôi mắt ra, Ngọc Ẩn có lẽ giống với mẹ ruột Hà Miên Miên của mình. Còn trong số ba tỷ muội cùng cha cùng mẹ chúng tôi, Ngọc Nhiêu chính là người giống mẫu thân nhất. Lúc này khi đứng bên cạnh mẫu thân, Ngọc Nhiêu thật giống như hình ảnh của mẫu thân thời còn thiếu nữ, khiến người ta không kìm được sinh lòng cảm khái khôn nguôi.
Kỳ thực trong mấy năm phụ thân bị biếm đến đất Thục, mẫu thân đã phải chịu không ít nỗi khổ, do đó già đi rất nhanh. Nếu đứng ở vị trí của Huyền Lăng mà nhìn kĩ, dù mẫu thân có dùng nhiều phấn son đến mấy cũng không cách nào che giấu được những nếp nhăn trên mặt, hơn nữa tóc mai của bà lúc này cũng đã bắt đầu điểm bạc rồi.
Tôi khẽ hít một hơi khí lạnh, Huyền Lăng lúc nào cũng đối tốt với Ngọc Nhiêu chẳng qua là bởi vì dung mạo của muội ấy giống Thuần Nguyên Hoàng hậu hồi trẻ mà thôi.
Hồng nhan như hoa thì sao chứ? Bàn tay của thời gian hết sức công bằng, nó nhẹ nhàng vuốt qua khuôn mặt của mỗi nữ tử, chẳng hề thiên vị bất kỳ ai. Với mẫu thân là thế, với tôi là thế, với Ngọc Nhiêu là thế, với Thuần Nguyên Hoàng hậu cũng là như thế.
Tôi chậm rãi nở một nụ cười gượng gạo, tự cổ mỹ nhân như danh tướng, chẳng khoe đầu bạc với thế gian. Nếu thật sự bạch đầu giai lão, đối với Huyền Lăng cùng Thuần Nguyên Hoàng hậu mà nói, chưa biết chừng lại là một chuyện đau khổ.
Huyền Lăng nói bằng giọng hết sức ôn tồn: “Lão phu nhân muốn gặp Thục phi tất nhiên là không có vấn đề gì cả, có điều Thục phi sáng nay vừa uống thuốc, bây giờ e là còn đang ngủ. Lão phu nhân và tiểu di chi bằng hãy qua chỗ Đức phi ngồi tạm một lát đã, đợi khi Thục phi tỉnh lại trẫm sẽ lập tức cho người qua mời. Lão phu nhân hình như rất ít khi vào cung thì phải, thành ra trước đây trẫm chưa gặp bao giờ.”
Mẫu thân cười rất mực dịu dàng. “Thần phụ xưa nay vẫn hay đau bệnh, lại không hiểu quy củ trong cung lắm, do đó rất ít khi vào cung. Thỉnh thoảng tới thăm Thục phi, thần phụ cũng chỉ theo cùng mọi người, lúc nào may mắn lắm thì mới được thấy long nhan từ xa, thực là phúc bạc.”
Huyền Lăng cất giọng hòa nhã: “Lão phu nhân khách sáo quá rồi, Thục phi là thê tử của trẫm, lão phu nhân thì là nhạc mẫu của trẫm, cả gia đình chúng ta nên thường xuyên tụ họp vui vầy mới phải.”
Mẫu thân tiếp tục tươi cười đối đáp với y, tiến thoái đều mười phần đắc thể. Tôi ngẩn ngơ nhớ lại hồi mình thơ bé, hình như là lúc mới năm, sáu tuổi, khi đó Thuần Nguyên Hoàng hậu vừa mang thai, gia quyến của các quan viên trong kinh đều tới trung cung chúc mừng. Mọi người đều biết đó là cái thai đầu tiên của đích Hoàng hậu, rất có thể sẽ là rường cột quốc gia sau này.
Hôm ấy vốn là ngày thiên hạ cùng vui, vậy nhưng mẫu thân khi trở về lại có chút buồn bã uể oải, khi phụ thân hỏi thì mẫu thân bèn cười, đáp: “Ai ai cũng nói là thiếp thân trông giống Hoàng hậu, chỉ có điều lớn hơn mấy tuổi mà thôi.”
Phụ thân vốn là người cơ trí tột cùng, lập tức nói: “Sau này nếu không có việc gì thì nàng đừng nên vào cung, kẻo lại sinh điều bất trắc.”
Khi đó tôi còn rất nhỏ, chỉ biết tựa người vào đùi bà mà nghịch ngợm một dải dây lụa. Khi tuổi tác lớn dần, tôi sớm đã quên đi những lời ấy
