Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328041

Bình chọn: 8.00/10/804 lượt.

ng tuyết dưới ánh trăng. Hơn nữa cô bé còn rất thích cười, khi cười trông giống một bông mai đỏ đang dần dần hé nở giữa trời tuyết rơi trắng xóa, trong trẻo và thuần khiết vô cùng.

Lũ trẻ cứ thế lớn lên từng ngày, thời gian cũng từng ngày trôi qua.

Thỉnh thoảng có buổi đêm khuya, Huyền Lăng lại sủng hạnh các phi tần xinh đẹp như hoa ở Đông thất của Nghi Nguyên điện, còn tôi thì ngồi trong Tây thất lẳng lặng chong đèn phê duyệt từng bản tấu sớ. Cuộc sống của tôi cũng không tính là ngồi đáy giếng nhìn trời, ít nhất thì cứ vài tháng một lần tôi lại có thể tới gần với cuộc sống của Huyền Thanh qua các bản tấu chương còn thơm mùi mực.

Từ sau chuyện lần đó, y không về kinh mà tự nhận tội tùy tiện cầm quân xuất quan, sau đó xin được ở lại trấn thủ nơi biên ải coi như chịu phạt.

Y trấn thủ Nhạn Minh quan sáu tháng, quân Hách Hách không dám xâm phạm. Y đi tuần biên cảnh, bước chân trải dài một mạch từ Nhạn Minh quan tới đất Bãi Di ở Nam Chiếu, nơi thân mẫu của mình được sinh ra.

Một năm sau đó, Ngọc Diêu sinh được một cô con gái. Muội ấy vốn tính dịu dàng mà không kém phần kiên nghị, rất được Ma Cách yêu thương, vừa khéo lúc này Đông trướng Yên thị Đóa Lan Ca mắc bệnh qua đời, Ma Cách liền lập Ngọc Diêu làm đại phi của Hách Hách. Năm ấy Huyền Thanh đã thay mặt Đại Chu đưa tặng quà mừng.

Nhạn Minh quan đổ tuyết lớn, y và các tướng sĩ cùng nhau trấn thủ biên quan, trên áo giáp tuyết rơi dày ba tấc, rất được các tướng sĩ kính phục.

Trong thời gian cầm quân, y cùng ăn cùng ngủ với tướng sĩ, không hề vì mình là thân vương mà kiêu ngạo, thế nên mọi người lại càng thêm mến yêu, không ai là không phục.

Y trị quân nghiêm minh, không động đến chút tài sản nào của trăm họ, được người ta gọi là hiền vương.

Y tôn trọng Hách Hách, vỗ về dân chúng, chốn biên cảnh trở nên yên bình, Hỗ Thị càng thêm hưng thịnh, trăm họ được an cư lạc nghiệp.



Trong vô số đêm tôi được thị tẩm, trời bên ngoài hoặc là đổ mưa hoặc là trong vắt dưới ánh trăng chiếu rọi, tôi đều khoác áo trở dậy, lẳng lặng đi tới bên ô cửa sổ chạm trổ hình uyên ương mà đứng im đón gió, hy vọng mình có thể mượn ngọn gió thổi tới từ hướng bắc để nghe thấy giọng nói của y, hoặc là cảm nhận được đôi làn hơi thở của y. Cạnh giường có treo một cuộn tranh chữ nền đỏ, bên trên viết một hàng chữ vàng rất lớn: “Hoa thắm trăng tròn người trường cửu.” Hoa thắm trăng tròn dễ kiếm, tiếc rằng người thì lại chẳng thể vĩnh viễn ở bên nhau sum họp vui vầy, nhưng ít nhất bầu trời đêm trên cao bây giờ cũng thuộc về cả tôi và y.

Có điều một hồi lâu sau, bên tai tôi chỉ có tiếng thở đều đều của Huyền Lăng, những âm thanh ấy thực ở gần tôi biết mấy.

Vậy nhưng mỗi lần nhìn thấy những bản tấu sớ như thế, Huyền Lăng sau khi yên tâm lại không kìm được cau mày phiền muộn. “Huyền Thanh làm thế chẳng phải là mua chuộc lòng người ư?”

Tôi không dám khuyên, cũng chẳng dám nói gì, bởi từ sau phen biến cố ở Thái Bình hành cung, Huyền Lăng rất không thích tôi nhắc tới Huyền Thanh. Y lại chỉ tay vào một bản tấu sớ Huyền Thanh dâng lên, gằn giọng nói: “Y lại dâng sớ xin phát thêm quân hưởng[34'> cho tướng sĩ để họ được ăn no mặc ấm, chẳng lẽ trẫm thường ngày đối xử với các tướng sĩ ở biên quan rất tệ hay sao?”

[34'> Chỉ loại tiền chi dùng cho các việc trong quân đội – ND.

Hủ Quý tần vốn đang hầu hạ cạnh bên rốt cuộc đã không kìm nén được mà bưng một đĩa đồ điểm tâm đi tới, dịu dàng khuyên nhủ: “Lục Vương gia đề nghị như vậy kỳ thực cũng vì mong các tướng sĩ ở biên quan cảm niệm hoàng ân mà trung thành với Hoàng thượng hơn thôi.”

Huyền Lăng nghe thế thì chỉ cười lạnh. “Cảm niệm hoàng ân hay là cảm niệm y vì xin được hoàng ân? Là trung thành với trẫm hay trung thành với y?” Y đưa mắt liếc nhìn Hủ Quý tần một cái rồi lại nói tiếp: “Trẫm nhớ ra rồi, nàng vốn là người của phủ Thanh Hà Vương, tất nhiên phải nói giúp y rồi.” Y bước lên hai bước, đưa tay chụp lấy bờ vai yếu ớt của Hủ Quý tần, quát lên: “Có phải trước khi vào cung nàng đã có tư tình với y rồi không?”

Hủ Quý tần sợ đến nỗi mặt mày tái nhợt, không kìm được bật khóc nức nở. “Thần thiếp sau khi vào cung vẫn luôn theo hầu Hoàng thượng, một lòng trung thành, làm sao lại có tư tình gì được chứ?” Hủ Quý tần nào đã từng thấy Huyền Lăng dữ dằn như vậy, tức thì phủ phục xuống đất, không ngừng khấu đầu đến tứa máu tươi. “Thần thiếp tuyệt đối không có tư tình với lục Vương gia. Mong Hoàng thượng minh giám!” Nhưng Huyền Lăng vẫn không nguôi giận, còn lớn tiếng quát: “Cút, trẫm không muốn gặp lại nàng nữa. Y xin trẫm tăng quân hưởng, trẫm cũng không bao giờ để y được như ý nguyện đâu.”

Kể từ đó, Hủ Quý tần vốn một thời đắc thế bắt đầu thất sủng, Huyền Lăng thì ngày một đa nghi, các phi tần không ai dám bàn tán tới chuyện triều chính, duy có Hồ Uẩn Dung là càng ngày càng đắc sủng.

Hai năm sau, Huyền Thanh lại một lần nữa xin tăng quân lương cho tướng sĩ ở biên ải, nói là vùng Nhạn Minh quan này rét lạnh vô cùng, hy vọng Huyền Lăng có thể ban ân trạch tới đó. Nhưng Huyền Lăng lại chỉ trầm ngâm không trả lời, cuối cùng triệu y về kinh bẩm báo công vi


XtGem Forum catalog