, chỉ biết là sau khi mình vào cung dù đã trải qua mấy phen chìm nổi nhưng mẫu thân rất ít khi tới thăm nom, thỉnh thoảng có một lần thì cũng là tranh thủ lúc Huyền Lăng đã đi rồi, lại càng không đi bái kiến Hoàng hậu và Thái hậu. Cũng có lúc tôi nghi hoặc hỏi dò nhưng mẫu thân chỉ cười, đáp: “Mẫu thân không hiểu quy củ lắm, không gặp những người tôn quý thì hơn. Huống chi mẫu thân nếu thường xuyên thăm con thì người ta ắt sẽ nói ra nói vào, bảo là con ỷ được sủng ái mà kiêu ngạo, mấy việc thế này cứ nên cẩn thận thì hơn.”
Đúng vậy, cứ nên cẩn thận thì hơn. Mẫu thân bấy lâu nay vẫn luôn tỉnh táo và biết mình biết người, vậy nên bà và phụ thân mới có thể sống bên nhau hòa thuận nhiều năm, ngoài Hà di nương ra thì các vị di nương trong phủ chẳng qua chỉ là thứ đồ bài trí cho có.
Tôi chậm rãi đưa tay lên che miệng, uể oải tựa người vào bức bình phong, trong lòng thầm nhủ sự đời chính là như vậy, tôi trước nay vốn chưa từng có thể tránh thoát, lại càng không thể oán trách gì Thuần Nguyên Hoàng hậu.
Một hồi lâu sau tôi mới chậm rãi đi ra, bước sen vốn luyện thành từ nhỏ thướt tha rất mực, đi trên nền gạch chẳng phát ra tiếng động nào. Y nhìn thấy tôi thì không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ đưa tay tới nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tôi. “Hoàn Hoàn, trẫm đột nhiên phát hiện ra một chuyện vô cùng quan trọng.”
Bàn tay y lạnh giá vô cùng, tựa như vừa ngâm vào nước lạnh giữa ngày đông tháng Chạp. Tôi chỉ khẽ cất tiếng hỏi: “Chuyện gì?”
Y không trả lời mà ôm tôi vào lòng. “Không có gì cả. Nàng không cần phải biết.”
Tôi khẽ “ừm” một tiếng, nói: “Tứ lang, thần thiếp đã mắc tội lớn, chàng muốn trừng phạt thế nào cũng được, có điều đừng tức giận quá mà làm tổn hại đến thân thể.”
Y không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm tôi, mãi một lúc sau mới nhẹ nhàng cất tiếng: “Tái ngoại vốn là đất phong sương, trẫm quả thực đã làm khó nàng rồi.”
Tôi mỉm cười dịu dàng. “Ngày đó thần thiếp cũng rất sợ hãi, nhưng về sau Ngọc Diêu đã tới. Ngọc Diêu trẻ hơn thần thiếp, nhìn bộ dạng của Ma Cách thì hình như cũng rất thích muội ấy.”
Y đưa tay khẽ vỗ vai tôi. “Không sao cả, nàng bình an trở về là tốt rồi.” Vừa nói y vừa nhìn tôi chăm chú. “Bây giờ muội muội nàng đã đi hòa thân, Ma Cách cũng không có dị nghị gì, vậy việc này hãy dừng ở đây đi, sau này có gì thì sẽ tính tiếp.”
Tôi gật đầu, y cũng không nói gì thêm. Tôi suy nghĩ một chút rồi cuối cùng vẫn không yên tâm, bèn nói: “Đa tạ Hoàng thượng đã phái lục Vương gia cầm quân tới cứu thần thiếp.”
Y không nói một lời, hai mắt nhắm hờ, dường như không nghe thấy lời tôi nói. Ánh dương từ ngoài cửa điện rọi vào chiếu lên khuôn mặt y, sắc mặt y lúc này vẫn bình tĩnh vô cùng, thế nhưng hai dòng lệ nóng lại đã rỉ ra từ lúc nào chẳng hay.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy y thất thố rơi nước mắt như vậy, trong lòng trào dâng một thứ cảm xúc khó diễn tả bằng lời.
Tôi đưa tay che mặt, chậm rãi nhắm đôi mắt lại.
Q.8 – Chương 31: Chương 17 – Phần 01
Trời ghen tâm nguyện chẳng chiều nhau[33'>
[33'> Trích Hoán khê sa – Chuyển chúc phiêu bồng nhất mộng quy của Lý Dục. Dịch thơ: Nguyễn Chí Viễn. Nguyên văn Hán Việt: Thiên giáo tâm nguyện dữ thân vi – ND.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng trắng lóa len qua những tán lá cây chiếu rọi vào phòng, chờ đến khi trời sáng thì liền biến thành ánh dương trong vắt và tràn đầy sức sống. Kỳ thực sân vắng lặng thinh cũng được, cung cấm phồn hoa cũng thế, dù tôi giờ đã đứng ở nơi cao nhất trong chốn hậu cung này để cúi nhìn chúng sinh rồi, thế nhưng trái tim thì lại giống như một con cá đang lẳng lặng lặn xuống đáy biển Tử Áo Thành, bình thản đón lấy từng tia sáng len qua mặt biển chiếu xuống, lại bình thản nhìn thời gian trôi qua.
Tôi đã quen rồi, quen với cuộc sống trong chốn hậu cung, không còn khăng khăng đòi có được tình yêu của kẻ quân vương như hồi còn trẻ nữa. Tôi giờ đây đã quen nhìn các phi tần trẻ tuổi hơn tôi dùng trăm phương ngàn kế để tranh giành sự sủng ái có hạn của Huyền Lăng, để mong được Huyền Lăng sủng hạnh, qua đó nâng cao địa vị của bản thân.
Tôi đã dần già đi, thế nhưng sự quan tâm mà Huyền Lăng dành cho tôi vẫn không hề suy giảm, hơn nữa còn đặc biệt hậu đãi cha mẹ tôi. Cho dù Hồ Uẩn Dung vì sự sủng ái của Huyền Lăng mà được sắc phong làm hiền phi thì tôi vẫn là thục phi cao cao tại thượng, địa vị sừng sững không ai lay chuyển được. So với sự huênh hoang tự mãn của Hồ Uẩn Dung vốn xinh đẹp trẻ tuổi, tôi tỏ ra quá yên tĩnh, thường ngày chỉ lẳng lặng xử lý sự vụ trong cung, lẳng lặng nuôi dạy con cái, khi rảnh rỗi thì uống trà trò chuyện với các phi tần có quan hệ thân mật với mình.
Nếu không xảy ra chuyện gì bất ngờ, tôi tin rằng cuộc sống của mình sẽ cứ thế này tiếp mãi, cho tới khi tôi trở thành thái phi, hoặc là thái hậu.
Tất nhiên, trong cuộc sống của tôi cũng có một chuyện khiến tôi cảm thấy vô cùng mới mẻ và thỏa mãn, ấy là Tuyết Phách.
Sau khi từ biên cảnh trở về được hơn chín tháng, tôi liền sinh cho Huyền Lăng cô con gái thứ sáu, phong hiệu là Tuyết Phách Công chúa, nhũ danh là Thiên Vũ. Đó là một cô bé xinh đẹp có làn da trắng ngần tựa như những bô