Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328085

Bình chọn: 7.00/10/808 lượt.

Nhiêu, đâu phải là chỉ có Ngọc Nhiêu.

Giữa làn hơi nước bao quanh, tôi hơi nhếch khóe môi nở một nụ cười lạnh lẽo, kế đó lặng lẽ nhắm đôi mắt lại không nói gì thêm.

Khi trời gần sáng, phía đằng đông lộ ra một vệt màu trắng bạc, rồi sau đó dần dần biến thành màu trắng hồng, màu vàng cam nhạt, màu đỏ tươi, và cuối cùng bầu trời chỉ còn lại một mảng trong xanh biêng biếc.

Tôi đứng lặng lẽ trong Nghi Nguyên điện, trên người là một bộ xiêm y may bằng lụa mỏng thêu hình hoa lê. Đang dịp giữa hè, mồ hôi rỉ ra làm áo váy dính sát vào da thịt mang tới cảm giác nhớp nháp vô cùng khó chịu.

Huyền Lăng không nói gì, nhưng ánh mắt y thì vẫn đầy vẻ lạnh lùng và xa cách, dường như khắp toàn thân y không có chỗ nào là không tỏa ra hơi lạnh.

Tôi cung tay nói: “Thần thiếp không thể hoàn thành nhiệm vụ mà Hoàng thượng giao, tội đáng muôn chết.”

Y dường như đã khẽ cười. “Đúng là đáng chết, nhưng tội đáng muôn chết thì lại không phải ở chuyện này…” Y không nói tiếp nữa, tôi thì biết rõ nhưng không hỏi, chỉ lặng lẽ cung tay đứng đó.

Lúc này trời vừa sáng, vì gian điện rộng quá nên ánh sáng không thể chiếu rọi hết được, vẫn còn hơi u ám. Trong bình hoa đặt trên chiếc bàn gần đó có cắm một bó hướng dương vừa hái, không ngừng tỏa hương. Tôi lặng lẽ nhìn y, cất giọng thành khẩn: “Thần thiếp có tội, quả thực không dám cầu xin gì cho mình, chỉ mong Hoàng thượng hãy xót thương mẫu thân cùng muội muội của thần thiếp, bọn họ đã ở ngoài điện cầu kiến từ nửa đêm rồi…”

Một làn gió sớm mát rượi thổi vào, xen lẫn bên trong đó dường như còn có giọng nói của Ngọc Nhiêu: “Công công không cần khuyên nữa, nếu Hoàng thượng không rảnh thì để ta với mẫu thân chờ thêm một lát nữa là được rồi.”

Giọng của Lý Trường vang lên vẻ vừa nôn nóng vừa bất lực: “Chao ôi, Vương phi mà cứ tiếp tục thế này, lỡ như Vương gia trách tội thì lão nô biết phải làm sao!”

Ngọc Nhiêu chắc hẳn cũng đã sốt ruột, bèn đi tới vừa đập cửa điện vừa cất giọng trong trẻo: “Tỷ phu! Tỷ phu! Tỷ tỷ bị ốm nặng đã lâu như thế rồi, tỷ phu hãy để muội và mẫu thân đi thăm tỷ ấy một chút đi mà!”

Huyền Lăng bất giác máy động đôi mày, hiển nhiên là đã bị lời cầu xin của Ngọc Nhiêu đánh động. Tôi bèn khẩn khoản cất tiếng van nài: “Hoàng thượng xin hãy kiếm lấy cái cớ nào đó kêu Ngọc Nhiêu và mẫu thân thần thiếp rời đi là được, thần thiếp thực không đành lòng để bọn họ phải thương tâm. Thần thiếp tuy có lỗi nhưng xin Hoàng thượng hãy nghĩ đến tình nghĩa bao năm nay giữa chúng ta…”

Y đưa mắt liếc tôi, lạnh lùng nói: “Nàng đang ốm, không tiện gặp người khác vào lúc này.”

Tôi hiểu ý, bèn rảo bước đi nhanh đến phía sau bức bình phong trong điện. Huyền Lăng lớn tiếng nói: “Mau mời lão phu nhân và cửu Vương phi vào đây.”

Cổ họng tôi đột nhiên nghẹn lại, tự nơi đáy lòng trào dâng một thứ cảm giác khó tả bằng lời. Tôi trước giờ chưa từng căng thẳng như thế, hoàn toàn không khống chế nổi nhịp tim của bản thân.

Có lẽ đây sẽ là ván cược cuối cùng trong cuộc đời này của tôi.

Cửa điện đột ngột mở ra mang theo một luồng sáng rực rỡ từ ngoài điện chiếu vào, người ở trong điện nhất thời không thể mở to mắt ra được. Huyền Lăng hơi nheo mắt lại nhìn về phía hai nữ tử đang cùng cất bước đi vào trong Nghi Nguyên điện.

Hai người cung kính quỳ xuống hành lễ, Huyền Lăng nhìn qua phía Ngọc Nhiêu, cất giọng ôn tồn khác hẳn vừa rồi: “Ngọc Nhiêu, có chuyện gì muội cứ từ từ nói là được rồi, không cần phải nôn nóng.”

Ngọc Nhiêu vừa khóc nức nở vừa nói: “Thời gian qua tỷ tỷ cứ ốm mãi không khỏi, muội đã lâu lắm không được gặp tỷ tỷ rồi, muội lo là…”

Mẫu thân cất giọng dịu dàng điềm đạm cắt ngang lời của Ngọc Nhiêu: “Xin Hoàng thượng hãy cho phép thần phụ được gặp Thục phi một lần.”

Mẫu thân sau khi đi vào trong điện thì một mực cúi đầu. Bà là người đã có tuổi, lại đang mùa hè nên tà váy rất ngắn, cứ quỳ dưới đất quả thực không được tiện lắm. Huyền Lăng dường như có chút áy náy, vốn định sai người tới đỡ bà dậy nhưng sau lại khách sáo nói: “Chân phu nhân mau đứng dậy đi, khỏi cần quỳ nữa.”

Chính lúc này, tầm mắt của Huyền Lăng bắt gặp khuôn mặt đang ngước lên của mẫu thân, thần sắc tức thì biến đổi hoàn toàn, đôi bờ vai hơi run rẩy, tâm tư chìm trong một cơn chấn động và mừng rỡ tột cùng, như thể có một món bảo vật vốn đã mất lâu rồi nay bỗng xuất hiện trở lại trước mặt y. Huyền Lăng rảo bước đi tới trước mặt mẫu thân, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bà, chừng như muốn moi móc ra vô số sự quen thuộc của ngày xưa từ trên đó.

Ngọc Nhiêu nghi hoặc vô cùng, chẳng biết là có chuyện gì xảy ra. Mẫu thân cũng cực kỳ kinh ngạc, không rõ cớ gì mà Huyền Lăng lại đột nhiên thất thố như thế.

Trái tim vốn suýt nhảy ra ngoài cổ họng của tôi rốt cuộc đã yên ổn trở lại trong lồng ngực, ba hồn bảy phách cũng quay về trong cơ thể. Tôi không dám động đậy, sợ rằng sẽ không kìm nén được những giọt lệ đã rưng rưng trong khóe mắt.

Một hồi lâu sau, chỉ nghe Huyền Lăng kêu “a” lên một tiếng, kèm theo đó là một tiếng thở dài mang theo nỗi thất vọng cùng buồn bã tột cùng, thực là trái ngược hoàn toàn với nỗi mừng vui mà y vừa mới thể


Teya Salat