rớm nước mắt, ngẩng đầu nói: “Thần thiếp tin rằng trên đời này không có chuyện gì mà không thể nói ra, cho nên Hoàng thượng có gì cứ nói, thần thiếp xin rửa tai lắng nghe.”
Huyền Lăng hơi nheo mắt lại, từ trong mắt chiếu ra những tia băng giá tột cùng. “Hôm qua ở Ngự uyển, nàng và Huyền Thanh đã làm những gì?”
Tôi bất giác thầm chấn động, vội vàng giữ lòng bình tĩnh, hờ hững nói: “Lúc đó là thanh thiên bạch nhật, trong Ngự uyển lại có nhiều người qua lại, Hoàng thượng cho rằng thần thiếp và lục Vương gia có thể làm gì được đây? Thần thiếp chẳng qua chỉ tình cờ gặp lục Vương gia, hai bên chào hỏi nhau đôi câu, y rất quý Tuyết Phách, bèn bế con bé một lát.” Tôi suy nghĩ một chút rồi lại nói tiếp: “Thân vương bế Công chúa hoặc Hoàng tử tuy rằng không hợp quy củ, nhưng lục Vương gia vừa bụi bặm dặm trường về đây, y muốn bế Phách Tuyết thần thiếp làm sao nỡ lòng ngăn cản.” Tôi bất giác thầm chua xót trong lòng. “Dù gì Phách Tuyết cũng là điệt nữ của lục Vương gia, thần thiếp không thể không để tâm tới tình thúc điệt của bọn họ được.”
Y lặng im một lát rồi đưa tay nâng cằm tôi lên. “Tình thúc điệt? Chỉ dựa vào đó mà có thể khiến nàng và y nửa buồn nửa vui nói chuyện với nhau suốt một hồi lâu ư? Chẳng lẽ nàng thật sự cho rằng trẫm không thể nhìn ra chút gì? Năm xưa Thái hậu và…” Y bừng bừng giận dữ, nhưng rốt cuộc vẫn kìm nén được không nói ra những lời phía sau.
Tôi thầm chấn động, rốt cuộc đã hiểu ra y cứ canh cánh trong lòng như thế là vì duyên cớ gì… Chuyện giữa Nhiếp chính vương và Thái hậu năm xưa, Huyền Lăng không phải là không biết. Tôi lặng lẽ nhìn y một lát rồi bình tĩnh nói: “Thần thiếp nửa buồn nửa vui như thế là vì Ngọc Ẩn, muội ấy không có phu quân ngày ngày ở bên như thần thiếp, lúc nào cũng ngóng lục Vương gia trở về để được đoàn tụ, thần thiếp quan tâm tới muội ấy một chút cũng là lẽ thường thôi.”
Y cười khẩy một tiếng, bàn tay đang bóp cằm tôi bất giác dùng sức mạnh hơn. “Rốt cuộc là nàng hay là Ngọc Ẩn mong Huyền Thanh quay về, điều này tự nàng biết rõ!”
Nơi cằm truyền tới cảm giác rấm rứt đau, tôi nhìn y chăm chú. “Nói thực lòng, thần thiếp không hề hy vọng lục Vương gia quay về, bởi vì lục Vương gia vừa về cung, Hoàng thượng liền trở nên mừng giận vô thường, nghi ngờ vợ con, toàn hậu cung đều chẳng được yên ổn.” Tôi dứt khoát nói thẳng. “Hoàng thượng từng vì một câu khuyên nhủ của Hủ Quý tần mà ghẻ lạnh nàng ta, bây giờ lại vì một cuộc trò chuyện bình thường với lục Vương gia mà nghi ngờ thần thiếp, nếu Hoàng thượng có chứng cứ xác thực thì cứ phế truất thần thiếp đi, thần thiếp quyết chẳng dám oán trách nửa lời!”
“Chứng cứ xác thực?” Y buông bàn tay đang giữ cằm tôi ra. “Năm xưa y từng bất chấp tất cả dẫn quân đi cứu nàng về từ trong tay Ma Cách, nàng thật sự không cảm động chút nào ư?”
Tôi làm bộ ngẩn ngơ và kinh ngạc nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo của y, run giọng nói: “Không phải là Hoàng thượng phái lục Vương gia tới cứu thần thiếp về ư?”
Huyền Lăng hơi sững người, ngay sau đó liền bình tĩnh trở lại, vẻ lạnh lùng băng giá nơi đáy mắt dần tan bớt. “Đương nhiên, là trẫm đã ra lệnh cho y.”
Tôi khẽ “ồ” lên một tiếng, ngạc nhiên nói tiếp: “Nếu Hoàng thượng phái Lý Trường đi, lẽ nào thần thiếp cũng phải cảm động vì Lý Trường ư? Rõ ràng là không phải thế rồi!” Rồi tôi lại làm bộ làm tịch. “Huống chi thần thiếp đến bây giờ vẫn còn rất oán hận lục Vương gia, sao khi đó y lại để Ngọc Diêu đi theo đại quân chứ? Nếu không vì thế, Ngọc Diêu đã chẳng trở thành đại phi của Ma Cách, còn thần thiếp thì đã mấy năm rồi vẫn chẳng được gặp lại muội muội ruột thịt lấy một lần.”
Sau một thoáng trầm lặng, chợt nghe có tiếng gió rì rào nổi lên làm những chiếc lá sen dày đặc bên ngoài cửa sổ đung đưa không ngớt. Sắc mặt dần trở nên ôn hòa, y đưa tay tới vuốt ve chỗ bị đánh đến sưng vù trên má tôi, hỏi: “Có đau không?”
Tôi bất giác đỏ hoe hai mắt, chỉ tay vào ngực mình. “Chỗ này đau.”
Y đưa tay nắm lấy bờ vai tôi, đang định cất tiếng an ủi, chợt lại lạnh lùng nói: “Nàng đã oán trách y thì cớ gì còn nói chuyện với y lâu như vậy?”
Tôi cúi xuống, bật khóc rấm rứt. “Năm xưa, thần thiếp bị Hoa Phi gây khó dễ rất nhiều, thế nhưng vì Hoàng thượng nên thần thiếp có thể nhẫn nhịn. Nay lục Vương gia dù tệ đến mấy thì cũng là muội phu của thần thiếp, là huynh đệ ruột thịt của Hoàng thượng, thần thiếp sao có thể không nể mặt một chút chứ!”
Y hơi sững ra, sắc mặt lại trở nên ôn hòa hơn một chút, đứng dậy đi tới chỗ chiếc hũ lớn cạnh giường lấy ra mấy miếng băng vụn rồi nhẹ nhàng áp lên má tôi. Cái lạnh từ mấy miếng băng vụn đó nhanh chóng ngấm vào trong da thịt khiến tôi không kìm được rùng mình một cái, lông tóc toàn thân đều như dựng đứng cả lên.
Động tác của Huyền Lăng hết sức nhẹ nhàng, dòng nước lạnh giá tan ra từ mấy miếng băng kia chậm rãi chảy xuống cổ tôi, lại chảy xuống tiếp nữa, ngay đến giọng nói của y cũng vì thế mà trở nên có chút mơ hồ: “Trẫm không thể không kiêng dè lão lục, bởi phụ hoàng khi xưa vốn thương yêu y nhất và mấy lần muốn lập y làm thái tử. Nếu không vì quần thần phản đối, người ngồi