không thể nào trở thành hiện thực.”
“Sau khi nàng về cung, cứ mỗi lần tới nơi ở cũ của nàng, ta lại muốn ở lại đó mãi không về. Quãng thời gian tươi đẹp nhất trong cuộc đời này của ta chính là ở trên đỉnh Lăng Vân.”
Tự nơi đáy lòng trào lên cảm giác ấm áp và đau khổ đan xen, lúc này tôi thực chẳng biết phải nói gì, bèn ngẩn ngơ dõi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đang dịp đầu hạ, mấy gốc ngô đồng cạnh Đồng Hoa đài lại càng xanh biêng biếc, khung cảnh đầy vẻ tịch mịch. Hoa ngô đồng phần lớn đã úa tàn, chỉ còn lại lác đác vài bông còn đậu trên cành cây, nhưng cũng ngợp một nét tiêu điều ủ dột. Trời dần về đêm, tất thảy mọi thứ không ngừng bị màn đêm nuốt chửng, khắp nơi trong hành cung bắt đầu thắp đèn, trông hệt như những vì sao lặng lẽ mọc lên từ nơi chân trời vậy, thoạt nhìn tưởng ở gần nhưng lại hết sức xa xôi.
Đó là ánh đèn của chốn nhân gian, còn tôi giờ lại đang dạo bước nơi địa ngục.
Qua ô cửa sổ khép hờ có thể nhìn thấy vầng trăng vừa mọc đang chiếu xuống những tia sáng dịu êm, thế nhưng trăng ngày Mười bảy đã dần trở nên tàn khuyết chứ chẳng còn được tròn đầy nữa.
“Nàng còn nhớ tấm thiếp hợp hôn đó không?”
Lòng tôi bỗng như mềm lại, cơ hồ không kìm nén được những giọt lệ bên khóe mắt, đành lén dùng khăn tay lau đi, kế đó gượng cười, nói: “Nhớ.”
Y khẽ mỉm cười. “Chúng ta mới chỉ có thiếp hợp hôn thôi, hãy còn chưa uống rượu giao bôi đâu đấy.”
Toàn thân tôi chấn động, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng cùng đau đớn tột cùng, hai hàng nước mắt lã chã tuôn rơi.
Giấc mộng ấy đến bây giờ còn chưa thực hiện được, vậy hôm nay hãy để tôi hoàn toàn buông thả một lần đi. Ngón tay trong tay áo ấn nhẹ vào chiếc nút bên trái nắp bình rượu, một dòng rượu đỏ tươi tức thì chảy ra từ nơi miệng bình. Tôi đưa khăn tay lên lau khô nước mắt, cười tươi rạng rỡ hệt như một bông hoa lê vừa hé nở. “Được, vậy hôm nay chúng ta uống rượu giao bôi.”
Thân thể y hơi run lên, giống hệt như mặt hồ lăn tăn gợn sóng, giọng nói thì trong veo ấm áp: “Gió đêm lớn quá, nàng đi đóng cửa sổ lại đi.”
Giọng nói ấy mới thật thân thiết và quen thuộc biết nhường nào, hệt như những ngày xưa vậy, làm tôi cảm thấy vừa ấm áp lại vừa chua xót. Chờ khi tôi đóng cửa sổ xong, y nhẹ nhàng nói tiếp: “Nàng hãy nhìn kĩ hoa văn trên cửa sổ xem đi, có phải là rất hợp cảnh không?”
Hoa văn trên cửa sổ được điêu khắc cực kỳ tinh tế và phức tạp, tất thảy đều là hình hoa hợp hoan trên nền màu đỏ, phần nhụy hoa còn được sơn màu vàng tươi bắt mắt, cho dù đã trải qua rất nhiều năm tháng mà màu sắc vẫn chẳng hề phai nhạt, quả thực rất giống với hai thứ màu thường được dùng trong hôn lễ. Y lại nói tiếp: “Mẫu phi của ta thích hoa hợp hoan, do đó khi cho xây dựng Đồng Hoa đài, phụ hoàng mới sai người điêu khắc hình hoa hợp hoan lên cửa sổ. Hợp hoan, ấy là một cái tên vừa trường cửu mà lại vừa dịu dàng.”
Tôi khẽ mỉm cười. “Ở Lũ Nguyệt Khai Vân quán của huynh trước đây không phải cũng trồng toàn hoa hợp hoan đó ư?”
Y khẽ gật đầu, thần sắc vừa mơ màng vừa ảm đạm, thế nhưng thấp thoáng bên trong đó còn có một tia rạng rỡ. “Ta từ nhỏ đã lớn lên ở Đồng Hoa đài, mãi sau khi Chiêu Hiến Thái hậu qua đời mới quay về sống trong Tử Áo Thành, do đó suốt một thời gian dài chỉ thấy cảnh ái ân vui vẻ giữa phụ hoàng và mẫu phi mà thôi.”
“Muội cũng rất ngưỡng mộ tình ý mà tiên đế dành cho Thư Quý thái phi.”
Cặp mắt màu hổ phách của y dường như bị một làn sương mỏng manh bao phủ. “Phụ hoàng dù chung tình với mẫu phi tới mấy thì cũng không thể chỉ có một mình bà. Đáng tiếc, ta cũng chẳng hơn gì ông cả. Ta có lỗi với Tĩnh Nhàn, có lỗi với Ngọc Ẩn, lại càng có lỗi với nàng.”
Nỗi đau xót trong lòng ép tôi phải buông bỏ sự dè dặt, vội vàng đưa mấy ngón tay lạnh băng tới đặt lên bờ môi y. “Huynh đừng nói những lời như thế. Muội hiểu cả mà.”
Y ra sức lắc đầu. “Không phải thế. Tĩnh Nhàn kỳ thực rất thông minh, nàng ấy phát hiện ra sự khác thường giữa ta và Ngọc Ẩn, tuy rất muốn hỏi ta nhưng từ đầu chí cuối lại chẳng nói gì, chỉ âm thầm mô phỏng cách nói năng, ăn mặc của nàng. Nàng ấy vẫn luôn cố gắng lấy lòng ta, rồi cuối cùng liền cầu xin ta, cầu xin ta cho nàng ấy một đứa bé.”
Tôi cố gắng nín thở, khẽ nói: “Nếu Ngọc Ẩn mô phỏng muội thì ắt là sẽ giống hơn nàng ta nhiều.”
Y khẽ gật đầu, lộ vẻ vô cùng áy náy. “Ngọc Ẩn, nàng ấy vừa kiêu ngạo vừa mâu thuẫn. Nàng ấy rất hy vọng mình vì giống nàng mà nhận được sự thương yêu của ta, nhưng lại rất sợ phải giống nàng, trở thành cái bóng của nàng, vì như thế, thứ mà nàng ấy có sẽ chỉ là sự thương hại của ta mà thôi.”
Q.8 – Chương 33: Chương 17 – Phần 03
Tự nơi đáy lòng trào lên cảm giác lạnh toát không thể nào ngăn cản được, tôi cất tiếng thổn thức đầy vẻ thê lương: “Có lẽ nếu được trở về quá khứ, chúng ta đều sẽ lựa chọn khác đi, không bước lại trên con đường thuở xưa nữa, như thế thì giờ đây chúng ta đã chẳng rơi vào cảnh ngộ khốn đốn thế này.”
Y hít sâu một hơi, vẻ dịu dàng trong cặp mắt màu hổ phách dần trở nên ảm đạm. “Chuyện làm ta hối hận nhất trong cuộc đời này là khi tới chùa Cam Lộ tuyên đọc thánh chỉ năm đó đã không ma