XtGem Forum catalog
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327793

Bình chọn: 9.00/10/779 lượt.

ôi bốn mắt nhìn nhau, từ ngoài cửa sổ, một làn gió nhè nhẹ thổi vào phòng, dưới ánh hoàng hôn mờ tối, khung cảnh nơi đây chẳng khác nào một giấc mộng êm đềm tột bậc.

Tôi bất giác sững người trong khoảnh khắc, Đồng Hoa đài vẫn rợp bóng cây như ngày nào, khắp nơi vi vu gió thổi, nơi góc tường, những bông tịch nhan nở rộ hệt như một mảng tuyết trắng. Thời gian tựa hồ chảy ngược, trôi về những tháng năm tôi mới vào cung, khi đó là dịp cuối tháng Bảy, tôi đã gặp y lần đầu ở chính Đồng Hoa đài này.

Ngày tháng trong Tử Áo Thành thật giống như một cuộn chỉ, càng kéo lại càng dài đằng đẵng, trong những khoảnh khắc cô đơn, tôi thường xuyên nhớ về quãng thời gian trên đỉnh Lăng Vân, nhớ về người thương mà mình đã lâu rồi không gặp. Sau muôn vàn nỗi nhớ nhung khôn tả, lúc này đây, tôi lại chỉ mong rằng mình vĩnh viễn không phải gặp y, không phải mặt đối mặt với y thế này, được vậy thì tốt biết bao.

Tiểu Hạ Tử khom người cười trừ, nói: “Hoàng thượng hôm nay ngủ trưa không được ngon lắm, bây giờ vẫn còn rất mệt, do đó mới kêu nương nương tới đây uống với Vương gia vài chén trước. Đợi lát nữa Hoàng thượng thay y phục xong rồi sẽ tới.”

Huyền Thanh hơi nhướng mày, hỏi: “Hoàng thượng không được khỏe ư?”

Tiểu Hạ Tử đảo mắt một cái, lập tức cười tươi. “Hoàng thượng long thể an khang, chỉ là hiện giờ trời nóng nên ham ngủ, hồi chiều lại có Xuân Tần tiểu chủ ghé tới mà thôi.”

Đã tới nước này rồi thì Huyền Thanh tất nhiên không tiện hỏi gì thêm. Tiểu Hạ Tử đặt chiếc khay mã não trong tay xuống, giữa khay có một bình rượu làm bằng ngọc trắng hòa điền chạm trổ hình hoa sen, rượu trong bình đỏ tươi trong vắt, còn tỏa hương thơm ngọt ngào làm lòng người đắm say. Nắp bình rượu được ghép lại từ hai miếng ngọc hòa điền riêng rẽ, không có một khe hở nào, thoạt nhìn ai cũng nghĩ đó chỉ là một miếng ngọc hoàn chỉnh chứ chẳng phải hai.

Y khẽ cười điềm đạm. “Làm phiền Thục phi rồi.”

Tôi bất giác thầm chua xót, quãng đường từ Thủy Lục Nam Huân điện tới Đồng Hoa đài chẳng qua chỉ phải đi mất chừng một tuần trà, thế nhưng tôi lại cảm thấy như đã đi hết nửa cuộc đời vậy, đôi chân trở nên mềm nhũn, thiếu chút nữa thì không đứng vững nổi.

Tiểu Hạ Tử đặt bình rượu tới bên tay tôi, cười tươi rạng rỡ, nói: “Phiền Thục phi nương nương ở lại đây với Vương gia một lát, nô tài đi mời Hoàng thượng đây.”

Bình rượu lạnh băng ở gần quá làm tay tôi như đông cứng lại, việc đã tới nước này rồi, tôi còn có thể làm gì được nữa đây?

Tôi dằn lòng mỉm cười, nói: “Hiếm có khi nào được ngồi uống rượu với Vương gia thế này.”

Bốn phía xung quanh đã chẳng còn ai, chỉ có tôi và y ngồi bên nhau trong tĩnh lặng. Giọng y vang lên nghe thanh tân như cây lá dịp đầu hè: “Nàng vẫn thích mặc đồ màu đỏ như xưa.” Ký ức chợt lại ùa về, trong lần gặp gỡ tình cờ nơi Đồng Hoa đài năm xưa, tôi cũng mặc một bộ áo váy màu đỏ hệt như lúc này. Chuyện trên đời cớ gì lại trùng hợp tới nhường này?

Tôi đưa mắt nhìn những bông tịch nhan trắng muốt chẳng chút hương thơm bên ngoài cửa sổ, bất giác thở dài. “Đồng Hoa đài đã nhiều năm lạnh lẽo, nhưng những bông tịch nhan này vẫn cứ tàn rồi lại nở, chẳng hề đổi khác.”

“Thục phi có còn nhớ lời ta từng nói khi xưa không? Tịch nhan là loài hoa chỉ nở một đêm thôi, cũng giống như những cuộc tình không thể để lộ ra ngoài và không được người đời tiếp nhận vậy. Nhưng có một số cuộc tình dù trái lẽ luân thường đến mấy thì ở trong lòng người ta vẫn luôn tươi tốt sum suê, vĩnh viễn chẳng bao giờ héo úa.”

Tôi khẽ thở dài. “Liệu có khi nào người ta cảm thấy những bông tịch nhan kia chướng mắt mà nhổ sạch chúng đi, không lưu lại một chút gì không?”

“Có lẽ là có.” Y cất giọng ôn tồn, thế nhưng bên trong lại toát ra một vẻ kiên định khó mà dùng lời để miêu tả. “Nhưng người ta chỉ có thể nhổ bỏ những bông tịch nhan bên ngoài kia thôi, còn những bông tịch nhan nở trong lòng thì vĩnh viễn không bao giờ nhổ được.”

Tôi đưa tay ấn vào chiếc nút bên phải nắp bình rượu, một dòng rượu đỏ tươi liền chậm rãi chảy ra, rồi tôi đưa tới trước mặt y một chén rượu đầy. “Những năm nay ở chốn biên quan, Vương gia đã phải chịu khổ nhiều rồi.”

Y nở một nụ cười trong vắt như ánh trăng đêm rằm. “Thục phi chắc đã từng nghe đôi câu thơ này, chỉ nguyện người trường cửu, ngàn dặm dưới trăng thâu[35'>. Chỉ cần nghĩ đến việc ánh trăng ngoài xa ngàn dặm cũng đang chiếu xuống người thương của mình, ta dù vất vả hơn nữa thì cũng có sao?” Hơi dừng một chút, y lại nói tiếp: “Trước khi vào cung, ta từng tới đỉnh Lăng Vân một chuyến, non nước cỏ cây ở đó vẫn hệt như xưa.”

[35'> Trích Thủy điệu ca đầu – Bính thìn Trung thu của Tô Đông Pha. Dịch thơ: Nguyễn Chí Viễn. Nguyên văn Hán Việt: Đãn nguyện nhân trường cửu, thiên lý cộng thiền quyên – ND.

Tôi khẽ mỉm cười. “Đáng tiếc, kiếp này ta đã chẳng còn cơ hội quay về nơi đó nữa rồi.”

Y nhìn tôi chăm chú. “Nàng cũng muốn quay về đó ư?”

“Vương gia tin không? Ta từng vô số lần nằm mơ mình được về đó, dường như tất thảy vẫn giống năm xưa, không hề thay đổi. Có điều khi tỉnh mộng, thấy mình đang ở giữa thâm cung, ta hiểu rằng giấc mộng ấy