XtGem Forum catalog
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327845

Bình chọn: 8.00/10/784 lượt.

trên ngự tọa giữa chốn triều đường hôm nay đã chẳng phải là trẫm rồi. Huống chi bất kể là về thi thư hay võ nghệ, y đều được phụ hoàng tận tâm dạy dỗ, không có môn nào mà không hơn trẫm cả, bây giờ lại nắm binh quyền trong tay nữa. Lỡ như y nảy sinh ý đồ phản trắc như Nhữ Nam Vương ngày trước… Trẫm không thể không đề phòng được!”

Lòng tôi bất giác thầm giá lạnh, lạnh tới nỗi sinh ra những tia đau đớn tột cùng. “Hoàng thượng, lục Vương gia sẽ không làm vậy đâu!”

Y đột ngột vứt mấy miếng băng trong tay qua một bên làm phát ra những tiếng lộc cộc, còn lưu lại trên mặt đất một vệt nước dài. Khuôn mặt y trầm hẳn xuống, quát bảo: “Nàng không phải y thì làm sao biết được trong lòng y nghĩ gì, chẳng lẽ y có tâm tư thế nào đều nói với nàng hết hay sao? Đúng như suy nghĩ của trẫm mà, y nhất định đã ôm lòng nhòm ngó nàng từ lâu rồi!”

Tôi vội vàng quỳ xuống. “Thần thiếp không dám! Thần thiếp chỉ thấy là lục Vương gia xưa nay vẫn luôn rất tôn kính Hoàng thượng…”

“Dù tôn kính đến mấy thì sau khi nắm binh quyền trong tay cũng sẽ có dị tâm, huống chi phụ hoàng vốn muốn lập y làm thái tử, khó ai có thể đảm bảo rằng y bây giờ không ôm lòng nhòm ngó ngôi báu!” Sắc mặt Huyền Lăng sáng tối bất định, trong mắt thoáng qua những tia hồ nghi, cuối cùng y cất giọng lạnh lùng: “Huống chi trong hoàng tộc vốn chẳng có tình thủ túc, chỉ có nghĩa quân thần. Có một câu này không dễ nghe nhưng chính là sự thật, quân muốn thần chết thần không thể không chết!”

Tôi giống như bị người ta giội một chậu nước băng xuống đầu, cái lạnh thấu xương nhanh chóng lan từ đỉnh đầu ra khắp toàn thân làm tôi tê dại, không thể động đậy, chỉ cảm thấy như có vô số mũi kim sắc bén và lạnh giá đang đâm vào đầu mình, mang tới cảm giác đau đớn tột độ. Tôi hét lên theo bản năng: “Hoàng thượng! Lục Vương gia là huynh đệ ruột thịt của người cơ mà…”

“Ngày đó, khi trẫm quyết định cùng mẫu hậu tranh đoạt ngôi báu thì đã quên rằng y là huynh đệ ruột thịt của trẫm rồi, những năm nay trẫm cũng đã hậu đãi y hết mức, căn bản không thiếu nợ gì y cả.” Y hơi dừng một chút rồi nói tiếp bằng giọng chứa đầy sát cơ: “Hôm qua khi trò chuyện với trẫm, y lại nhắc tới việc trong quân, mỗi kiến giải đều sâu sắc vô cùng. Người này nếu như dùng tốt thì còn đỡ, nhưng chỉ cần sơ sảy một chút thôi là sẽ trở thành mối nguy lớn, trẫm quyết không thể giữ y lại được!”

Tôi cố gắng khuyên thêm: “Hoàng thượng, xin hãy suy nghĩ kĩ càng, lục Vương gia thân mang quân công lại không phạm phải lỗi lầm gì, nếu trừ bỏ chỉ e sẽ gây ảnh hưởng không hay…”

“Thục phi, nàng xưa nay làm việc chưa từng khiến trẫm phải thất vọng bao giờ.” Huyền Lăng chậm rãi đứng dậy, đem đặt một gói giấy lên bàn. “Việc lần này trẫm giao cho nàng làm, chỉ được thành công không được thất bại.” Y đưa tay dịu dàng vuốt ve khuôn mặt tôi. “Nàng hãy dùng hành động của mình để nói với trẫm là nàng không có tư tình gì với y. Bất kể thế nào trẫm cũng phải trừ bỏ lão lục, chẳng qua vì muốn cho nàng một cơ hội nên mới giao việc này cho nàng.”

Đôi bờ môi tôi run rẩy, chỉ biết ra sức lắc đầu theo bản năng, căn bản không dám nhận lấy gói thuốc độc kia.

Giọng nói của y trở nên dữ dằn và tàn độc: “Tất thảy mọi việc trẫm đều đã an bài ổn thỏa rồi. Lúc này y đang ở Đồng Hoa đài chờ trẫm tới cùng y đi dự tiệc, nàng hãy thay trẫm qua đó đi. Trẫm chờ tin tốt của nàng.”

Tôi nói: “Hoàng thượng, vậy xin hãy để thần thiếp đi thay xiêm y đã.”

“Khỏi cần thay y phục nữa.” Y đưa tay giúp tôi chỉnh lại chiếc bộ dao cài trên búi tóc, cất giọng hững hờ. “Hoàn Hoàn của trẫm bao giờ cũng đẹp như thế cả. Nếu trẫm là lão lục thì ắt sẽ cam tâm tình nguyện uống chén rượu độc mà nàng tự tay đưa tới. Mau đi đi!”

Tôi đờ đẫn toàn thân, để mặc cho y đỡ dậy, lại để cho Tiểu Hạ Tử dìu mình đi thẳng tới Đồng Hoa đài. Giọng nói lạnh tựa băng sương của Huyền Lăng vang lên sau lưng tôi: “Sau khi việc thành, Hàm Nhi sẽ trở thành thái tử của Đại Chu, tuyệt đối không có chút dị nghị nào, bởi vì nó có một vị mẫu phi vừa giỏi giang lại vừa được trẫm tín nhiệm.”

Trong khoảnh khắc ngoảnh đầu nhìn lại, tôi thấy giữa làn ánh sáng lờ mờ, đôi mắt y sâu thẳm tựa như hố đen không đáy, trống rỗng khó lường, từ bên trong còn như có một lưỡi kiếm sắc bén màu tím sậm phóng ra, cứ thế lao thẳng về phía Đồng Hoa đài.

Phía trước chẳng còn đường, nhưng lùi về phía sau tôi cũng chỉ còn một con đường chết.

Tà váy dài màu đỏ nhè nhẹ lướt đi trên nền đá cẩm thạch, vì trong điện bày tiệc nên nền đá bên ngoài của Đồng Hoa đài mới được rửa sạch kĩ càng, trở nên bóng loáng tới mức có thể dùng làm gương soi. Tiểu Hạ Tử lẳng lặng dẫn tôi đi vào phòng trong, Huyền Thanh vừa thấy có động tĩnh liền nghiêm túc đứng dậy, chuẩn bị khom người hành lễ.

“Là ta.” Cách nhau một bức rèm ngọc bích, tôi cố gắng dùng đầu lưỡi kìm nén cho giọng mình khỏi run, ôn tồn nói: “Vương gia không cần khách sáo.”

Tiểu Hạ Tử bước lên phía trước, cung kính vén rèm lên giúp tôi, dưới ánh ngọc xanh biếc chỉ thấy y hôm nay vận một chiếc áo dài màu đồng, mái tóc được dùng mũ vàng búi lại gọn ghẽ. Trong khoảnh khắc chúng t