XtGem Forum catalog
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328202

Bình chọn: 10.00/10/820 lượt.

nghĩ một chút rồi vỗ tay, cười nói: “Hay! Hay! Tâm tư cùng tính cách thế này thực là giống với tỷ tỷ của nàng, bản hãn không còn gì để nói nữa.” Rồi hắn nhìn tôi chăm chú. “Nàng đi theo y đi!” Ngay sau đó lại ra lệnh cho gã cận vệ kề bên. “Đỡ Tây trướng Yên thị lên xe!”

Gã cận vệ đó đi tới bên cạnh Ngọc Diêu, nói: “Mời Yên thị lên xe!” Ngọc Diêu đẩy tay hắn ra, tự mình trèo lên xe, sau đó liền ngoảnh đầu nhìn tôi, nở nụ cười tươi tắn. “Tỷ tỷ bảo trọng, Ngọc Diêu đi đây!”

Tôi thầm đau xót trong lòng, đi tới nắm chặt lấy bàn tay muội ấy, hai hàng lệ nóng bất giác tuôn trào. “Ngọc Diêu…”

Tấm thân mỏng manh của Ngọc Diêu lúc này thật giống một bông hoa thuần khiết giữa làn gió cát, giọng nói cũng thoáng vẻ nghẹn ngào: “Tỷ tỷ, muội làm vậy chỉ vì mong mình được thanh thản hơn thôi, không phải là vì tỷ, cho nên tỷ đừng thương tâm.” Hơi dừng một chút, muội ấy lại nói tiếp: “Tỷ tỷ, muội đã sống vì bản thân rồi, tỷ cũng sẽ sống vì bản thân một lần đúng không?”

Xe ngựa chậm rãi tiến đi, cánh tay gầy guộc của Ngọc Diêu dần tuột ra khỏi tay tôi, không thể nào níu giữ. Giữa làn cát bụi mịt mù, bóng dáng gầy yếu của Ngọc Diêu dần dần bị che khuất, phía đằng xa chỉ còn lại một mảnh tịch dương như máu nhuộm đỏ cả nơi chân trời.

Màn đêm như một bức rèm nhung nhẹ nhàng buông xuống, những vì sao sáng lấp lánh đầy trời, thoạt nhìn tưởng như ở rất gần nhưng khi đưa tay ra lại không cách nào với tới được.

Tôi và y cưỡi chung một ngựa, để mặc cho con ngựa chậm rãi bước về phía trước.

Y ngồi ngay sau lưng tôi, ôm tôi trong lòng, không rời nửa bước. Sa mạc mênh mang dường như chẳng có điểm tận cùng, đủ cho chúng tôi mãi mãi ở bên nhau.

Tôi tựa đầu vào bờ vai y, khẽ hỏi: “Chúng ta còn phải đi bao lâu nữa?”

Giọng nói trầm ấm của y nhẹ nhàng vang lên bên tai tôi: “Nàng thích là được rồi.” Đôi tay y dùng sức thêm một chút, ôm chặt tôi vào lòng, nghe giọng chẳng khác nào nói mê: “Hoàn Nhi, ta chưa từng nghĩ là mình còn có ngày này, mất rồi lại được.”

Tôi hơi cúi đầu, chợt ngửi thấy mùi hoa đỗ nhược quen thuộc trên người y.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thật sự cảm thấy chuyện cũ đều có thể buông bỏ hết, chỉ cần có thể mãi mãi ở trong lòng y thế này là tốt rồi.

Tôi dịu dàng cười, nói: “Nếu thật sự có thứ gì đó vĩnh viễn bất biến, muội tin rằng đó chính là mùi hoa đỗ nhược trên người huynh.”

“Người trong núi chừ, như đỗ nhược thơm[30'>.” Y cất giọng ấm áp như làn gió mùa xuân. “Tranh cắt rồi sẽ phai màu, ta cũng sẽ có ngày già đi, thậm chí tâm ý với nàng cũng có thể thay đổi, nhưng những bông hoa đỗ nhược kia sẽ mãi được đặt bên bức tranh cắt của nàng, vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.”

[30'> Xem chú thích chương 27 tập 4 – ND.

Đôi hàng lông mày của tôi hơi máy động, y lập tức phát hiện ra, bèn đưa tay tới giúp tôi day trán. “Không được cau mày, Hoàn Nhi, ta vốn không muốn nói với nàng những lời buồn nôn như thế, nhưng để có cơ hội này ta đã phải chờ đợi rất nhiều năm rồi, do đó ta muốn nàng nhớ lấy, tâm ý của ta với nàng chưa bao giờ phai nhạt, hơn nữa còn ngày càng sâu đậm, cho dù là khi nàng ở bên hoàng huynh còn bên cạnh ta có Ngọc Ẩn.”

Y tì cằm vào bên má tôi, những cọng râu lún phún mới mọc cà nhẹ làm tôi hơi ngứa ngáy, thế nhưng tôi lại không dám động đậy, chỉ nhẹ nhàng cất tiếng: “Muội biết.” Rồi tôi đưa tay lấy chiếc túi gấm kia từ trong vạt áo trước ngực y ra, bất giác mỉm cười. “Đã bao nhiêu năm rồi mà huynh vẫn còn mang nó bên mình, đúng là ngốc quá.”

Y ghé sát đến bên tai tôi, khẽ nói: “Đúng thế, vậy mà nàng lại không chê ta ngốc nghếch.”

Tôi không kìm được bật cười, đưa tay cào nhẹ một cái lên má y. “Huynh có biết thẹn không thế?”

Vầng trăng dìu dịu soi sáng trên cao, ngay đến đường chân trời phía xa cũng bị phủ lên một lớp ánh sáng bạc mờ mờ, hệt như sông Ngân treo ngược liền thành một dải. Vì thời gian đã qua lâu, chiếc túi bị ngón tay sờ nhiều quá nên mòn đi không ít, thậm chí bên trên còn có cả vết vá. Tôi dịu dàng hỏi: “Là huynh tự vá nó lại hay sao thế?”

Ánh mắt thoáng ảm đạm đi một chút, nhưng y vẫn cười, nói: “Là Ngọc Ẩn vá đấy. Ta vẫn luôn cảm thấy nghi hoặc, không biết tại sao hôm đó bức tranh cắt lại đột ngột rơi ra, về sau mới phát hiện hóa ra chiếc túi đã bị rách. Ngọc Ẩn biết ta không muốn thay cái mới, về sau liền giúp ta vá nó lại.”

Tôi vừa nghe thấy hai chữ “Ngọc Ẩn” liền lập tức nhớ lại tình cảnh hôm đó, không muốn nói nhiều thêm, bèn cẩn thận nhét chiếc túi gấm về chỗ cũ.

Y thấy tôi im lặng thì nắm lấy bàn tay tôi, hỏi: “Sao vậy?”

Tôi không trả lời mà hỏi ngược lại: “Khi huynh đi, Ngọc Ẩn có biết không?”

Y khẽ gật đầu. “Chắc là có biết. Lúc ta kêu Ngọc Nhiêu tới đón nàng ấy qua phủ Bình Dương Vương thì nàng ấy đã có chút lo lắng rồi, còn từng lựa lời khuyên ta nữa.”

“Huynh cũng phải suy nghĩ cho muội ấy và Dư Triệt nữa.”

Gió mang lời của y tới bên tai tôi. “Ta không biết hoàng huynh để nàng đi hòa thân như thế liệu có còn dự tính gì khác hay không, nhưng ta không thể không đề phòng vạn nhất được. Lỡ như nàng không thể trở về, lỡ như nàng cả đời phải ở lại Hách Hách, lỡ như khi có chiến