ỡ thì cũng phải là phu quân của nàng ta đến đây đòi người, các hạ định dựa vào thân phận gì để đón nàng ta về đây?”
Lời này thực là vô cùng sắc bén, tôi nghe mà màng nhĩ đau nhói từng cơn, nhưng Huyền Thanh vẫn tỏ ra bình thản như thường. “Năm xưa gặp gỡ trên Huy Sơn cứ ngỡ Khả hãn là người sáng mắt, ai ngờ hôm nay còn bắt Thanh phải nói rõ mọi điều, như thế thì còn đâu là sự anh minh của vua một nước nữa.”
Ma Cách cười khà khà, nói: “Lá gan của các hạ lớn thật, đến cả lời này mà cũng dám nói ra.”
Huyền Thanh nhíu chặt đôi mày, lộ vẻ đau xót nhìn tôi chăm chú. “Năm xưa Thanh bỏ lỡ cơ hội, không thể giữ thê tử lại bên mình, bao năm nay vẫn luôn tiếc nuối, hôm nay quyết không thể giẫm lên vết xe đổ của ngày xưa.”
Ma Cách đưa mắt nhìn lướt qua đội ngũ sau lưng Huyền Thanh, lại chỉ tay vào mấy chục vạn đại quân của mình, lộ vẻ xem thường, nói: “Các hạ cho rằng chỉ bằng vào nhúm người kia mà có thể làm nên chuyện được sao?”
Huyền Thanh mỉm cười, nói: “Không phải là dựa vào bọn họ, chỉ có một mình ta thôi.” Trong cặp mắt màu hổ phách ánh lên những tia ấm áp, y nhìn tôi rất mực dịu dàng: “Tuy thiên vạn nhân, ngô vãng hĩ[26'>.”
[26'> Đây là một câu trong sách Mạnh Tử: Công Tôn Sửu Thượng. Dịch nghĩa: Dù trước mặt là ngàn vạn người, ta cũng quyết không lùi bước. Toàn đoạn: Tự xét lại bản thân, nếu thấy mình đuối lý, dù chỉ đối mặt với người dân áo vải tay không tấc sắt, ta cũng sẽ không dọa nạt. Trái lại, nếu tự xét thấy không thẹn với lòng, dù trước mặt là ngàn vạn người, ta cũng quyết không lùi bước – ND.
Ma Cách cười lạnh, nói: “Thanh Hà Vương vượt ngàn dặm xa xôi tới đây chỉ là để nói đùa với bản hãn mấy câu này thôi sao?”
Huyền Thanh đưa mắt nhìn hắn, cất giọng ôn hòa: “Hôm nay Thanh dám tới đây đón Hoàn Nhi về, tất nhiên không sợ Khả hãn người đông thế mạnh. Nhưng Khả hãn là vua một nước, dù có dùng đại quân áp trận thì Thanh cũng không dám nói nhiều.”
Ma Cách nghe thế thì tức giận, khẽ “hừ” một tiếng, trong giọng nói thấp thoáng lộ ra mấy tia sắc bén: “Các hạ không cần nói khích làm gì, bản hãn vốn chẳng thèm lấy đông hiếp ít!” Hắn ngẩng cao đầu, ngạo nghễ nói. “Người Hách Hách có quy củ là nếu vì nữ nhân mà nảy sinh tranh chấp, vậy thì đó là chuyện riêng của hai nam nhân.”
Huyền Thanh tung người nhảy xuống ngựa, cất giọng cung kính: “Tuy Khả hãn đã từng dùng Thập Hương Nhuyễn Cân tán để bắt Thanh, nhưng chỉ bằng câu nói này cũng đủ chứng tỏ rằng Khả hãn là người quang minh lỗi lạc.”
Ma Cách bất giác bật cười. “Đó là việc nước, mấy thứ thủ đoạn như thế ta chẳng thèm dùng vào việc hôm nay.”
Một gã tùy tùng sau lưng Ma Cách nghe y nói vậy thì không kìm được cau mày đi lên phía trước, nói mấy câu gì đó. Ma Cách nghe xong thì nhíu mày, xua tay nói: “Không cần các ngươi lo.” Rồi hắn thu ý cười, nói với Huyền Thanh: “Ngươi muốn mang nàng ta đi, vậy thì phải hỏi thanh Tiêu Vĩ Viên Nguyệt đao trong tay ta trước đã!”
Huyền Thanh khẽ nở nụ cười. “Tiêu Vĩ Viên Nguyệt đao đúng là rất nổi danh, tiếc rằng trong mắt Huyền Thanh ta thì chẳng khác nào một khối sắt rỉ. Bảo đao lợi khí tuy sắc bén nhưng lẽ nào có thể so được với sự cứng rắn của lòng người ư?”
Mấy lời này của y không ngờ lại gần giống với những lời mà tôi đã nói với Ma Cách vừa rồi, lòng tôi bất giác mềm đi, chăm chú nhìn y mà mỉm cười không nói gì. Y nhìn lại tôi, nở một nụ cười dịu dàng rất mực.
Lòng tôi lúc này ngập tràn một thứ cảm giác vô cùng thư thái, hóa ra tôi và y thật sự tâm tư tương thông, chỉ cần chúng tôi có thể ở bên nhau, dù phải sa thân vào tuyệt cảnh thì cũng đâu có xá gì. Sau khi suy nghĩ như vậy, tôi bất giác nhủ thầm, trên thế gian này, dù là việc gì cũng không thể khiến tôi sợ hãi nữa, chỉ cần có y ở bên là đã đủ rồi.
Tôi chậm rãi bước tới bên cạnh y, đưa tay cởi khăn che mặt, cười tươi, nói: “Thanh đao đó sắc lắm, huynh phải cẩn thận đấy!”
Y cũng khẽ mỉm cười. “Được, ta còn phải đưa nàng rời khỏi đây nữa mà.”
Ma Cách đứng một mình trước mặt mọi người, thấy tôi và y tươi cười trò chuyện với nhau như thế thì đặt tay lên cán đao, nói với Huyền Thanh: “Bản hãn khuyên các hạ một câu này, ngay cả Hoàng đế Đại Chu cũng đã đồng ý để Chân Hoàn làm yên thị của ta, đây là chuyện mà không ai thay đổi được, các hạ chỉ là một vương gia nhàn tản, kỳ thực không nên nhúng tay vào vũng nước đục này làm gì.”
Huyền Thanh tuy trả lời y nhưng ánh mắt lại dừng trên người tôi. “Hôm nay chỉ cần Huyền Thanh ta còn một hơi thở thì quyết sẽ không để mất Hoàn Nhi lần nữa. Trong cuộc chiến lần này, ta có lẽ không địch lại Khả hãn, nhưng nếu như sợ hãi thì chẳng xứng là nam nhi!” Những lời này của y hết sức lỗi lạc, lại xen giữa tiếng gió cát vù vù, vẻ oai phong lẫm liệt càng tăng thêm bội phần.
Kế đó, y kéo tôi ra sau lưng, khẽ nói: “Nàng yên tâm, có ta ở đây rồi.”
Tôi khẽ gật đầu, lẳng lặng nắm chặt lấy bàn tay y, chợt lại nhìn thấy trên vai áo y có một vết rách nhỏ, chắc hẳn là do cưỡi ngựa vội quá mà ra, nhưng y dù đã rách áo rồi mà vẫn chẳng hề hay biết. Tôi rút một cây trâm nhỏ dài từ trên búi tóc xuống, lại rút từ trên vạt váy ra một sợi chỉ mà