quá để tâm, nhưng tới khi thanh loan đao đó được rút hẳn ra khỏi vỏ rồi, tôi không kìm được đưa mắt nhìn chăm chú, chỉ thấy chuôi đao được làm bằng ngọc hắc lân đen nhánh một màu, lưỡi đao thì mỏng như cánh ve, còn ánh lên những tia sáng màu xanh nhạt, vừa nhìn đã biết là loại bảo đao có thể chém sắt như bùn. Hắn giao thanh loan đao đó vào tay tôi, trịnh trọng nói: “Thanh Tiêu Vĩ Viên Nguyệt đao này là bảo đao trấn tộc của tộc ta, hôm nay ta đón nàng về làm yên thị, thứ này coi như là sính lễ. Từ nay về sau nàng chính là yên thị mà Ma Cách ta yêu quý nhất.” Tôi vốn nghe tiếng Tiêu Vĩ Viên Nguyệt đao từ lâu, biết rằng loại đao này được làm bằng Mông Trì huyền thiết, hơn nữa phải rèn đủ ba trăm chín mươi chín ngày dưới ánh trăng, khi tôi luyện thì ắt phải dùng loại nước tuyết thuần khiết thu thập trong quãng thời gian cuối xuân đầu hạ, do đó cực kỳ quý báu, xưa nay vẫn luôn được người Hách Hách coi như chí bảo, chẳng dễ gì tặng cho người khác.
Tôi đưa tay lạnh lùng đón lấy, thấy từ trên lưỡi đao cong cong ánh lên những tia sáng lạnh tựa băng sương, quả nhiên là một thanh bảo đao hiếm có.
Tôi đưa tay búng nhẹ vào thân đao làm phát ra những tiếng đinh đang, sau đó liền tiện tay trả đao lại cho hắn, chậm rãi nói: “Tiêu Vĩ Viên Nguyệt đao hết sức nổi danh, tiếc rằng Chân Hoàn xưa nay vốn không thích đao kiếm, chẳng biết phải làm gì với nó cả.”
Ma Cách nhìn tôi chăm chú, đang định nói gì thêm thì trong mắt chợt lộ ra mấy tia băng giá, dõi nhìn về phía xa. Tôi không biết vì cớ gì mà hắn lại tỏ ra cảnh giác như vậy, bèn nhìn theo hướng ánh mắt hắn, chỉ thấy ở phía rất xa có một làn cát bụi màu vàng nhạt bốc lên. Tôi còn chưa kịp hiểu ra là có chuyện gì thì đã thấy các binh sĩ Hách Hách đột ngột xao động, chẳng bao lâu sau đã đứng khắp chung quanh Ma Cách.
Nét cười mỉm bên khóe môi càng lúc càng rõ ràng, Ma Cách chỉ tay về phía trước, bình thản nói với tôi: “Nàng đã đánh giá bản thân mình quá thấp rồi đấy.”
Tôi ngưng thần nín thở, thấy mảng cát bụi màu vàng đó càng lúc càng tới gần, sau một hồi nhìn kĩ thì biết rằng, hóa ra có một đội nhân mã đông đảo đang kéo đến. Tôi chỉ nghe thấy những tiếng vó ngựa rầm rập vang rền, nhất thời không thể biết rõ lần này rốt cuộc có bao nhiêu người tới đây.
Lòng tôi bất giác trầm hẳn xuống, chẳng lẽ đó là đội ngũ mà Huyền Lăng phái tới tiếp ứng tôi? Thế nhưng tôi còn chưa đắc thủ, cớ gì mà bọn họ lại chẳng chút kiêng dè như thế? Tôi càng nghĩ lại càng sợ hãi, chợt thấy sắc mặt Ma Cách dần trở nên âm trầm, bất giác nghĩ bụng, sắc mặt của tôi lúc này cũng chẳng khá hơn y là mấy.
Cận Tịch lẳng lặng đi tới bên cạnh tôi, cũng chẳng rõ người tới là ai, chỉ nắm chặt lấy bàn tay phải của tôi, hai bàn tay của chúng tôi hóa ra đều đã tuôn đầy mồ hôi lạnh ngắt.
Q.8 – Chương 28: Chương 15 – Phần 01
Bao phen hồn mộng được tương phùng[25'>
[25'> Trích Giá cô thiên – Thái tụ ân cần phủng ngọc chung của Án Kỷ Đạo. Dịch thơ: Nguyễn Thị Bích Hải. Nguyên văn Hán Việt: Kỷ hồi hồn mộng dữ quân đồng – ND.
Chờ khi đoàn người đó tới gần rồi, chỉ thấy tất cả đều mặc trang phục binh sĩ Đại Chu, người thì nhanh nhẹn cường tráng, ngựa cũng cao lớn uy phong. Mười hai kỵ sĩ đi đầu phi ngựa tới cách chúng tôi chừng hơn ba mươi bước chân thì tách sang hai bên, nhường đường cho kỵ sĩ theo sau tiến tới. Người đó mặc một bộ giáp trụ màu trắng bạc, sau lưng còn khoác áo choàng phấp phới bay khiến dáng vẻ anh tuấn lại càng tăng thêm mấy phần.
Cảm giác ấm áp không kìm được trào dâng tự đáy lòng, cuối cùng ngưng tụ lại và biến thành những giọt lệ rưng rưng trong mắt tôi.
Tôi chưa từng nghĩ rằng y sẽ tới đây như thế.
Ma Cách đưa mắt liếc tôi, đoạn nhướng mày nhìn y, nói: “Thực không ngờ các hạ lại xuất hiện ở đây vào lúc này.”
Y ngồi trên ngựa, cung tay cười, nói: “Khả hãn vội vã rời khỏi Đại Chu, Thanh không kịp đưa tiễn, lại sợ sau này khó mà gặp lại, do đó mới đặc biệt tới đây.” Rồi y lại nhìn qua phía tôi. “Hoàn Nhi, nàng đưa tiễn Khả hãn đã lâu rồi, nên theo ta quay về thôi.”
Binh mã xung quanh đều không có hành động gì, bốn phía chỉ có tiếng gió thổi vù vù không ngớt, thỉnh thoảng lại xen lẫn vài tiếng ngựa kêu phì phì. Tôi hơi sững ra, bao nhiêu năm nay y chưa từng gọi tôi là “Hoàn Nhi” trước mặt người ngoài như thế. Dõi mắt nhìn đi, tôi thấy bên cạnh y là A Tấn và một thiếu niên vô cùng tuấn tú, còn sau lưng họ thì chỉ có khoảng hơn ngàn người, nhìn lối ăn mặc thì đều là thân vệ trong vương phủ, chắc hẳn đều là người của phủ Thanh Hà Vương và Bình Dương Vương, không có người ngoài đi theo. Tôi thoáng yên tâm hơn một chút, thế nhưng ngay sau đó trái tim đã lại nảy lên liên hồi, một khi Huyền Lăng biết việc y xuất quan thì hậu quả sẽ như thế nào…
Lòng tôi đau đớn không thôi, Huyền Thanh ơi Huyền Thanh, muội đã phải tìm đủ mọi cách để giữ cho huynh được an toàn, huynh cớ gì còn vì muội mà mạo hiểm như thế chứ?
Ma Cách hờ hững đưa mắt nhìn y. “Các hạ là thân vương của Đại Chu, hẳn cũng biết rõ tại sao nàng ta lại theo ta xuất quan.” Hơi dừng một chút, hắn nhếch khóe môi cười khẩy. “Nếu như không n