Polaroid
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327054

Bình chọn: 8.00/10/705 lượt.

ừ trong cổ họng y và bắn đầy lên chiếc áo yếm của tôi, màu đỏ của bông sen bên trên đó nhanh chóng bị nhấn chìm.

Là máu, lại là máu… Ngày đó máu tươi của y cũng ngấm vào vạt áo trước ngực tôi như thế, tôi không kìm được kêu lên thất thanh: “Thái y… Thái y đâu rồi?”

Q.8 – Chương 41: Chương 21 – Phần 01

Bóng chiếc đơn côi xiết thê lương

Khi tôi từ trong Hiển Dương điện trở ra thì đã là nửa đêm rồi.

Mưa lớn đã ngừng rơi, nhưng trong không khí vẫn còn lưu lại sự thanh tân mát mẻ cùng với những làn hương hoa nồng đậm khiến người ta cảm thấy thư thái vô cùng.

Bước chân của tôi nặng nề như thể dính vào mặt đất, trong lòng tuy mang những mối tâm sự trùng trùng nhưng mọi sự tính toán gần như đều đã xong xuôi.

Ngoài điện, các cung nhân, phi tần chen chúc quỳ đầy khiến người ta nhìn mà sinh lòng bức bối, có mấy phi tần trẻ tuổi đắc sủng còn đang khóc lóc nghẹn ngào. Tôi nhìn mà thầm phiền muộn, bèn lạnh lùng đưa mắt lướt qua, thấy người cầm đầu đám phi tần đang khóc chính là Vận Quý tần, tự đáy lòng lập tức sinh lòng chán ghét, bèn hất hàm ra hiệu cho Tiểu Doãn Tử đi lên phía trước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vận Quý tần, trong giọng nói toát ra những tia băng giá: “Vả miệng Vận Quý tần cho ta!”

Vận Quý tần đột ngột ngẩng lên, trừng mắt nhìn tôi, nói: “Hoàng thượng đang đổ bệnh, thần thiếp tốt xấu gì cũng từng hầu hạ Hoàng thượng, chẳng lẽ ngay đến khóc một tiếng mà cũng không được?”

Tôi không thèm để ý tới cô ta, Tiểu Doãn Tử khẽ cất tiếng hỏi: “Xin hỏi Hoàng quý phi, cần vả bao nhiêu cái đây ạ?”

Tôi chỉnh lại xiêm y, nói: “Vả đến khi nào cô ta ngừng khóc thì thôi.”

Giọng của tôi không hề lớn, cũng không có vẻ gì là tàn độc, thế nhưng cái sự lạnh lùng ẩn chứa bên trong thì đã hết sức rõ ràng. Vận Quý tần còn muốn tranh luận tiếp nhưng Tiểu Doãn Tử làm sao chịu cho cô ta cơ hội mở lời thêm, lập tức vung tay tát cho cô ta một cái thật mạnh. Trước Hiển Dương điện lúc này có treo vô số ngọn đèn lồng đỏ rực to như cái đấu, phía dưới thì gắn những dải tua màu vàng rực rỡ, ánh sáng tỏa ra làm sáng tỏ cả một khoảng không gian rộng rãi, thế nhưng thấp thoáng bên trong đó lại là một nỗi thê lương khó mà diễn tả bằng lời.

Giữa màn đêm tĩnh lặng, bốn phía hiu hiu gió thổi, nhưng lại không hề mang tới cảm giác lạnh giá. Đoan Quý phi lúc này đang dẫn đầu các phi tần quỳ ở một bên, thỉnh thoảng lại có vài tiếng khóc thút thít vọng lại, hệt như tiếng sủi bọt trong hồ nước, chỉ vụt nổi lên rồi rất nhanh sau đó đã biến mất hoàn toàn.

Bàn tay Tiểu Doãn Tử không ngừng đánh lên khuôn mặt tuy mịn màng nhưng đã trở nên tái nhợt của Vận Quý tần, những tiếng “bốp bốp” giòn tan vang lên nghe hệt như tiếng pháo nổ ngày tết, giữa bầu không khí tĩnh lặng thế này lại càng dễ khiến lòng người chấn động.

Tôi giữ nguyên vẻ bình tĩnh, nói bằng giọng không nhanh không chậm: “Hoàng thượng hãy còn chưa băng hà, các ngươi đã vội khóc lóc cái gì? Tất cả nghe kĩ cho bản cung, không ai được khóc ở đây cả, mau về cung của mình hết đi!”

Rốt cuộc vẫn là mấy người Quý phi, Đức phi lớn gan, lẳng lặng bước lên phía trước, nôn nóng hỏi: “Hoàng thượng rốt cuộc thế nào rồi? Có chuyện gì xảy ra mà bệnh tình của ngài lại phát tác ghê gớm như vậy? Trinh Nhất Phu nhân sau khi hay tin còn chưa ra khỏi Không Thúy điện thì đã ngất lịm rồi, đến bây giờ hãy còn chưa tỉnh, chúng ta biết phải làm sao đây?” Đoan Quý phi lúc này đang được Cát Tường dìu đỡ, tuy thần sắc vẫn còn bình tĩnh nhưng cũng đã có mấy nét nôn nóng lộ ra rồi. Tôi đưa mắt liếc nhìn nàng ta, thở dài than: “Hoàng thượng vẫn chưa có dấu hiệu sẽ tỉnh, còn rốt cuộc là vì sao thì trong thời gian ngắn khó mà nói ra cho rõ được. Ngày tháng sau này hãy còn dài, nếu bây giờ Hoàng thượng không cầm cự được, sau này tha hồ có thời gian cho chúng ta khóc. Mọi người mau về hết đi, nơi này đã có thái y rồi, cứ ở lại đây khóc lóc thì cũng có giúp được gì đâu.”

Đức phi ân cần hỏi: “Vậy nên để ai ở lại hầu hạ Hoàng thượng đây? Hay là cứ cho các phi tử có địa vị cao luân phiên nhau túc trực?”

Tôi suy nghĩ một lát rồi lập tức nảy ra chủ ý: “Ai ở lại cũng không được. Nữ nhân chúng ta cứ mỗi khi gặp chuyện là tâm chí lại mềm yếu, còn hay khóc nữa, nếu để Hoàng thượng nghe thấy ngài ắt sẽ phiền lòng, hơn nữa nếu chúng ta ở bên thì các vị thái y khi chữa trị cho Hoàng thượng sẽ bị vướng chân vướng tay, còn chẳng bằng mọi người đều trở về cung của mình chờ tin. Sau khi Hoàng thượng tỉnh dậy, ngài muốn gặp ai thì tự nhiên sẽ tuyên triệu người đó thôi.”

Trong mắt Đoan Quý phi lộ rõ những nét âu lo, nhưng thấy tôi cũng có vẻ tâm sự trùng trùng thì nàng ta rốt cuộc không nói gì thêm nữa.

Tôi xoay người lại nhìn về phía các phi tần khác, cất giọng uy nghiêm: “Hoàng thượng lâm bệnh hôn mê, thái y dặn dò là phải tĩnh tâm an dưỡng, kể từ ngày hôm nay, bất kể là ai cũng không được tới Hiển Dương điện làm ồn, dù là tới để thỉnh an thì trước tiên cũng phải diện kiến bản cung, chờ sau khi thái y đồng ý thì mới được vào tấn kiến. Phi tần các cung cũng nhớ phải trông nom công chúa và hoàng tử của mình cho tốt, nếu ai để cho