Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327002

Bình chọn: 9.00/10/700 lượt.

ãi lại mình trước Hiển Dương điện, bèn nói: “Quả nhiên là hạng người ngoài mạnh trong yếu, ở trước mặt ta thì dám phô trương ra vẻ, nhưng quay về cung của mình rồi thì lại trở thành một kẻ vô dụng chẳng được việc gì.”

Cận Tịch nói: “Quả đúng là như vậy. Chuyện của Uông Quý nhân, cả nhân chứng vật chứng đều có đủ, nương nương định xử trí thế nào đây?”

“Thương thay cho cô ta một lòng muốn leo lên ngôi cao.” Tôi trầm giọng nói. “Nhưng bây giờ việc đã bại lộ thì không thể trách ta được. Nếu cô ta có nỗi khổ riêng như Tôn Tài nhân thì ta còn có thể giúp đỡ giống như giúp Anh Quý tần, nhưng chỉ vì tranh sủng mà làm ra chuyện như vậy thì ta quyết không dung tha.”

“Uông Quý nhân, Khang Tần, Vận Quý tần…” Tôi đưa tay vuốt cằm, trầm ngâm nói. “Xử trí từng người một hiển nhiên là không tiện, bây giờ lại đang nhiều việc, làm vậy thực là gai mắt quá, hơn nữa chuyện của Uông Quý nhân cũng không tiện làm ầm lên.” Trong mắt chợt lóe ánh tinh quang, tôi mỉm cười, nói: “Hãy phong cung đi!”

Cận Tịch suy nghĩ một lát, đôi hàng lông mày bất giác dãn dần ra. “Biện pháp phong cung mới chỉ được dùng một lần trong thời tiên đế Long Khánh Đế. Khi đó, vì chuyện đón Thư Quý phi vào cung mà Chúc Tu nghi ở Thừa Quang cung đã dẫn theo các cung tần trong cung của mình tới trước Nghi Nguyên điện mà than khóc, tiên đế bừng bừng nổi giận, bèn hạ chỉ phong cung, mãi tới sau này, khi Thanh Hà Vương của Thư Quý phi đã tròn năm tuổi mới thả cho họ ra ngoài. Trong mấy năm đó, Thừa Quang cung thê lương chẳng khác gì lãnh cung, chẳng qua là ngôi vị của những người bên trong vẫn còn mà thôi. Hiện giờ bệnh tình của Hoàng thượng trở nặng là do Khang Tần mà ra, Vận Quý tần thân là chủ vị của Vạn Xuân cung hiển nhiên cũng khó tránh khỏi can hệ.”

Tôi mỉm cười, nói: “Mấy năm nay, người mới vào cung không ngớt, ta đã cố tình không quá lưu tâm tới việc canh phòng trong cung, mục đích chính là chừa chỗ cho những chuyện thị phi, qua đó làm y phiền lòng. Chẳng ngờ các cung tần mới vào ấy chẳng có ai là hạng đơn giản cả, người nào cũng giỏi gây chuyện, ta mới chỉ hớ hênh một chút thôi mà bọn họ đã thi nhau giở phép thần thông ra rồi.”

Cận Tịch lặng im một lát rồi mới nói: “Bấy lâu nay Hoàng thượng vốn ham mê chuyện chăn gối, thân thể chẳng hề cường kiện, thời gian qua còn dùng thuốc cường dương để ứng phó với các sủng phi mới vây quanh, tất nhiên là khó lòng cầm cự được trước một phen biến cố đột ngột xảy ra.”

Tôi cất giọng lạnh lùng: “Y làm sao ngờ nổi ta lại đối xử với y như thế chứ, ai ai cũng nghĩ ta là một phi tử hiền đức tột cùng…”

Cận Tịch cắt ngang lời tôi, đưa khăn bông nóng tới giúp tôi lau mặt. “Nương nương quả thực là một vị phi tử hiền lương thục đức, vì mong Hoàng thượng rộng bề con cái mà mấy năm nay đã liên tục tổ chức tuyển tú để chọn thêm người vào hậu cung.”

Tôi không kìm được cất tiếng cười khẩy giễu cợt, nụ cười dần lan tỏa tới tận nơi khóe mắt. “Chỉ đáng tiếc, Hoàng thượng hiện giờ sớm đã chẳng thể có con được nữa rồi. Ta cho nới lỏng việc canh phòng vốn là để Tôn Tài nhân tiện bề hành sự, không ngờ Uông Quý nhân lại thừa cơ làm ra một chuyện như thế.”

Cận Tịch nói: “Hạng người như Uông Quý nhân vốn cứ thấy chỗ nào sơ hở là đâm đầu vào, chỉ mong có thể leo lên đầu người khác, chúng ta lần này quả thực đã sơ suất rồi.”

Tôi lấy chiếc khăn bông từ trên mặt xuống, tiện tay để vào trong chiếc chậu bạc bên cạnh, sau đó lại cầm một chiếc khăn sạch khác đắp lên mặt, trầm giọng nói: “Những ngày qua, tinh thần của ta quả thực kém đi nhiều quá, vừa phải trông coi việc ở tiền triều lại vừa phải chăm sóc cho mấy đứa nhỏ, thực khó có lúc nào rảnh rỗi để nghỉ ngơi. Đoan Quý phi vốn sức yếu hay bệnh, không thể thường xuyên quản việc được, Đức phi tuy rằng không tệ nhưng trước đây chỉ có cái tiếng hiệp trợ quản lý lục cung thôi, Hoàng hậu chưa từng để cho nàng ta quản việc lớn bao giờ, do đó cơ hội rèn luyện không nhiều, bây giờ phải trông coi toàn bộ hậu cung hiển nhiên là có chút lực bất tòng tâm, khó tránh khỏi sơ suất.”

Cận Tịch nói: “Nô tỳ thấy nương nương thường ngày vẫn hay để tâm quan sát, chắc hẳn sớm đã nhìn ra Hân Phi và Trinh Nhất Phu nhân đều là người đáng tin cậy.”

Tôi thở dài, than: “Hân Phi vào cung đã lâu, kinh nghiệm cũng nhiều, Trinh Nhất Phu nhân thì sinh được nhị Hoàng tử, ấy là một công lao rất lớn. Chỉ đáng tiếc Hân Phi bụng dạ thẳng tuột, nói năng chẳng biết kiêng dè gì, Trinh Nhất Phu nhân thì là người cực kỳ sợ chuyện, xưa nay dù chuyện có tìm tới tận cửa cũng vẫn cố gắng mà tránh đi, bảo ta làm sao mà yên tâm giao công giao việc vào tay bọn họ được đây!”

Q.8 – Chương 42: Chương 21 – Phần 02

Cận Tịch bất ác hơi cau mày lại. “Nương nương nói rất phải, nhưng ngoài mấy vị ấy ra thì chúng ta chẳng có ai khác đáng tin cậy để ao trọng trách cả, thực đã vất vả cho nương nương rồi.”

Tôi bỏ chiếc khăn bông trên mặt xuống, khẽ cất tiếng hỏi: “Lung Nguyệt năm nay đã mười tuổi rồi đúng không?”

Hai mắt Cận Tịch bất ác sáng rực lên, nơi khóe miệng thoáng lộ nét cười. “Dạ phải, nếu là một cô nương con nhà bình thường thì vào


Old school Swatch Watches