Lâm vốn đã bình ổn lập tức lại trở nên dồn dập, chén trà trong tay thiếu chút nữa thì rơi xuống đất. Y trầm ngâm một lát rồi mới lộ vẻ nghiêm túc, nói: “Không phải nương nương không bằng Hoàng hậu, chẳng qua là năm xưa Hoàng thượng vì chuyện của Nhiếp chính vương mà không tin tưởng mọi người ở Thái y viện, chỉ tin vào tình tỷ muội của Hoàng hậu với Thuần Nguyên Hoàng hậu, do đó Hoàng hậu mới có thể khống chế Thái y viện trong tay. Bây giờ Hoàng thượng có lòng bồi dưỡng thân tín của mình, Thiệu thái y vừa ngửi thấy mùi cơ hội liền lập tức hành động. Đều tại vi thần không kịp thời để ý, vi thần đảm bảo sau này sẽ không bao giờ có chuyện như vậy xảy ra nữa.”
Tôi khẽ gật đầu, nói: “Mong là lời đảm bảo của ngươi hữu dụng, bằng không, không chỉ bản cung phải chết mà ngươi cũng khó lòng sống được.”
Vệ Lâm khom người, nói: “Vi thần tuy bất tài nhưng cũng biết rằng phải hết lòng với chức trách. Nương nương yên tâm, vi thần đã xem xét kĩ rồi, Hoàng thượng mới chỉ bảo Thiệu thái y điều tra về tam điện hạ, chưa hề phát hiện ra chuyện gì khác.”
Tôi cười nhạt một tiếng, cúi đầu nhìn đôi bàn tay trắng nõn chẳng khác gì đang ngâm trong chậu máu tươi của mình. “Nếu y đã phát hiện ra chuyện gì khác, ngươi cho rằng bản cung và ngươi còn có thể sống được đến bây giờ sao? Có điều Hoàng thượng dù gì cũng đã sinh lòng nghi ngờ rồi, vậy thuốc của Hoàng thượng chắc đã là mấy thang thuốc cuối cùng rồi chứ?”
Vệ Lâm bất giác lộ ra mấy tia kinh sợ, nhưng rất nhanh sau đó đã cung kính nói: “Mọi việc bây giờ đều phụ thuộc vào nương nương, nương nương muốn Hoàng thượng điều dưỡng thêm một thời gian nữa cũng được, muốn thang thuốc tới là thang thuốc cuối cùng của Hoàng thượng cũng không có gì là khó.”
Tôi đưa mắt nhìn bầu trời nặng nề, u ám bên ngoài cửa sổ, bất giác cảm thấy mỏi mệt vô cùng, bèn khẽ thở dài một tiếng. “Đêm dài thường lắm mộng, bản cung đi nghỉ trước đây.”
Vệ Lâm khẽ nở nụ cười, cúi đầu thưa: “Vi thần xin phép cáo lui.”
Tôi dõi nhìn theo bóng lưng y, sau đó liền đi tới ngồi trước bàn trang điểm để Hoa Nghi và các thị nữ hầu hạ mình tẩy trang đi nghỉ, trong lòng trào dâng muôn vàn mối tâm sự.
Nhìn Hoa Nghi giúp mình gỡ búi tóc ra, tôi quay sang nói với Cận Tịch: “Hôm nay có một chuyện kỳ quặc quá, bây giờ nghĩ lại ta vẫn còn thấy tức cười.”
Cận Tịch mỉm cười, hỏi: “Chuyện gì vậy ạ?”
Hoa Nghi nhúng lược vào nước hoa đào rồi giúp tôi chải tóc, tôi nhìn mái tóc dài bóng mượt của mình qua chiếc gương đồng, nhẹ nhàng cất tiếng: “Hôm nay Hoàng thượng chợt nhắc lại chuyện cũ từ hồi ta còn thích xõa tóc, còn cảm khái rằng ta bây giờ trang điểm hoa lệ quá, đầu đầy châu ngọc, ta nghe thấy thế, lại lần lượt gỡ bỏ những món đồ trang sức trên đầu mình xuống và buông xõa mái tóc ra ngay trước mặt Hoàng thượng. Khi gặp Khang Tần, ta cũng chỉ búi tóc qua loa một chút mà thôi. Càng nực cười hơn là khi Hoàng thượng nói tới chuyện xưa, trong lòng ta lại đang nghĩ về chuyện khác. Cả hai người bọn ta đều mang nỗi cảm khái trong lòng, thế nhưng lại là vì những chuyện khác nhau.”
Cận Tịch im lặng một lát rồi nói: “Cứ để mặc y thôi.”
Lòng tôi bất giác thầm chua xót, bèn thấp giọng nói: “Ta cũng biết dù có nghĩ thì cũng chẳng ích gì, nhưng lại không cầm lòng được, đành coi đó như một giấc mộng đẹp thôi.”
Cận Tịch thấy tôi lộ vẻ thương cảm liền nói: “Chuyện về Uông Quý nhân mà nương nương sai nô tỳ điều tra, nô tỳ đã điều tra rõ ràng rồi.”
Tôi không hề ngạc nhiên, Cận Tịch đã sống trong chốn hậu cung này lâu đến độ sắp thành tinh rồi, muốn điều tra việc gì tất nhiên không phải là chuyện khó, do đó chỉ cất giọng hờ hững: “Nhanh vậy ư?”
Cận Tịch ung dung đáp “vâng” một tiếng, sau đó liền nhất nhất kể rõ ngọn ngành sự việc: “Quý nhân Uông thị là đích nữ của Tri phủ Dương Thành, vào cung từ tháng Tư năm Càn Nguyên thứ hai mươi chín, ban đầu được phong làm tuyển thị, sau trở thành nương tử, mỹ nhân, mãi tới gần đây mới được tấn phong làm quý nhân. Trong số những người mới vào cung, cô ta có thể coi là khá đắc sủng, nhưng sau khi trở thành quý nhân được chừng một tháng thì Hoàng thượng dần dần chuyển tâm tư qua chỗ mấy người đại tiểu Lưu Nương tử, thành ra đã mấy tháng nay cô ta chưa được sủng hạnh.”
“Vậy cái thai của cô ta…”
“Trước đây khi còn đắc sủng, Uông Quý nhân từng ngày ngày uống những loại thuốc giúp dễ có thai, hy vọng có thể sinh được một vị hoàng tử làm chỗ dựa sau này. Về sau bản thân thất sủng, Hoàng thượng lại đổ bệnh, cô ta tất nhiên mười phần lo lắng, bèn nảy ra một kế sách hòng mong leo lên được ngôi vị cao hơn. Hiện giờ, việc canh phòng trong cung không còn nghiêm ngặt như trước, mà nhà cô ta thì lắm tiền nhiều của, lại không ngại tốn kém, cô ta bèn nhờ người nhà kiếm một gã nam nhân đem giấu trong xe vận chuyển nước để đưa vào cung, cái thai của cô ta chính là từ đó mà ra.”
Tôi cười lạnh. “Khang Tần cũng thật hồ đồ, cùng ở trong một cung mà lại chẳng hay biết gì cả, đúng là trò cười.” Sau đó lại hỏi: “Chủ vị của Vạn Xuân cung là ai thế?”
“Là Vận Quý tần.”
Tôi nhớ tới việc xưa, lại nghĩ đến chuyện cô ta hôm nay dám c
