XtGem Forum catalog
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327652

Bình chọn: 9.00/10/765 lượt.

lũ nhỏ đến quấy rầy Hoàng thượng thì bản cung sẽ trừng phạt thật nặng, quyết không dung tha!”

Tôi thấy Lý Trường đang đứng hầu ngay bên cạnh, chợt nhớ tới một việc, bèn cất tiếng dặn dò: “Thiệu thái y chủ trì việc chữa bệnh cho Hoàng thượng không chỉ không hết lòng hết sức, đã thế còn làm Hoàng thượng phiền lòng, bệnh tình đến bây giờ vẫn chưa thuyên giảm. Lý Trường, lập tức sai thị vệ chém đầu hắn cho bản cung!”

Lý Trường chấn động toàn thân, không dám chậm trễ, lập tức sai người đi làm ngay. Chỉ một tuần trà sau y đã quay lại bẩm báo: “Đã xử trí xong rồi.”

Khi Vận Quý tần bị đánh thì còn có mấy phi tần dám thút thít vài tiếng, nhưng chờ khi hay tin về cái chết của Thiệu thái y thì không còn ai dám ho he thêm tiếng nào. Tôi thấy các phi tần vốn xinh đẹp như hoa như ngọc lúc này đều lộ ra bộ dạng như chim sợ cành cong, bèn ôn tồn nói: “Bây giờ mọi việc đều phải lấy long thể của Hoàng thượng làm trọng, ai mà dám gây tổn hại đến sức khỏe của Hoàng thượng thì đừng trách bản cung không nể cái tình tỷ muội bấy lâu nay! Gã thái y họ Thiệu kia chính là bài học nhãn tiền đấy!”

Mọi người đều phiền muộn, thế nhưng ở lại thì cũng chẳng ích gì, thế là tất cả đành vâng vâng dạ dạ rồi rời đi.

Giải quyết Thiệu thái y xong, tôi bất giác thầm thở phào một hơi tự đáy lòng. Trước mắt dù có bao nhiêu mưa dông bão tố thì tôi cũng chỉ có thể bình tâm mà ứng phó với từng chuyện mà thôi, không thể nôn nóng được, hơn nữa tôi đã đi tới bước này rồi thì chỉ có thể tiếp tục đi về phía trước, chẳng thể nào quay đầu được nữa.

Tôi dằn lòng lại, ngồi lên kiệu loan, lạnh lùng nói: “Về cung.”

Khi tôi về đến cung của mình thì đã gần tới canh ba rồi. Tôi trước tiên qua chái điện thăm Linh Tê, Dư Hàm và Tuyết Phách, bọn chúng dù sao cũng vẫn còn nhỏ, trong lòng không có tâm sự gì, lúc này sớm đã chìm vào giấc ngủ say. Nhìn khuôn mặt ngây thơ của lũ nhỏ, trái tim vốn vẫn luôn thấp thỏm lo âu của tôi bất giác dần bình yên trở lại.

Tôi suy nghĩ một chút rồi ngoảnh đầu qua dặn dò Tiểu Doãn Tử: “Đi gọi Vệ thái y tới đây.”

Vì tôi triệu gấp, Vệ Lâm lập tức tới ngay. Tôi cũng không hàn huyên gì với y, chỉ để yên cho Cận Tịch hầu hạ tôi ngâm tay. Các phi tần trong cung khi ngâm tay thường thích đem cánh hoa tươi thượng hạng ra rửa sạch, sau đó ép thành nước, mục đích chính là để cho đôi tay được mịn màng, trắng nõn. Vệ Lâm còn nghĩ ra một cách mới, đó là đun nóng nước hoa hồng mà tôi dùng để ngâm tay hằng ngày, sau đó trộn thêm bột ngọc trai đã được nghiền mịn vào trong, khi ngâm tay phải lựa lúc ấm nóng để ngâm, chờ khi nguội thì thay nước, cứ như vậy liên tục ba lần là cả mu bàn tay, ngón tay và các đốt ngón tay đều trở nên hết sức mềm mại, nõn nà, hiệu quả so với ngâm bằng nước hoa thông thường thì tốt hơn hẳn.

Sau khi đã thay hai lần nước, tôi vẫn không để ý gì tới y, cũng không nói năng một câu nào cả. Y cứ thế đứng im một chỗ chờ đợi, một hồi lâu sau, hai tai đã bắt đầu rỉ đầy mồ hôi.

Tôi chẳng hề ngẩng lên, chỉ bình tĩnh nói: “Vệ Lâm, bản cung rất thích cái bản lĩnh hầu hạ người khác của ngươi, xét kĩ ra tâm tư của ngươi đúng là vô cùng tinh tế. Nhưng bản cung xưa nay dùng người chưa từng đặt nặng mấy thứ ấy, điều bản cung muốn là kẻ được dùng phải biết ghé mắt nhìn vào những chỗ quan trọng.”

Vệ Lâm bất giác đỏ mặt tía tai, lập tức cung kính nói: “Dạ.”

Tôi bất giác mỉm cười. “Vệ Lâm, người biết hứa hẹn thì rất nhiều, nhưng bản cung chỉ thích những người được việc thôi. Có một số việc nếu ngươi làm không tốt, bản cung hoàn toàn có thể không giao cho ngươi làm nữa.”

Y cúi gằm mặt xuống, trên trán cũng rỉ đầy mồ hôi. “Vi thần nhất định sẽ dốc hết sức mình, núi đao biển lửa quyết chẳng từ nan.”

Tôi cất giọng ôn tồn: “Chắc ngươi cũng biết giữa Ôn Thực Sơ và ngươi, bản cung kỳ thực xem trọng ngươi hơn rất nhiều.” Thoáng trầm ngâm một chút, tôi lại nói tiếp: “Bây giờ ngươi đã là người đứng đầu Thái y viện rồi…”

Vệ Lâm vội vàng quỳ xuống, nói: “Vi thần cũng biết là mình được Hoàng quý phi xem trọng, chuyện Thiệu thái y quả thực là sơ suất của vi thần.”

Tôi khẽ mỉm cười, ra hiệu cho Cận Tịch đi tới đỡ y dậy, đoạn chậm rãi nói: “Ngồi đi. Hoa Nghi, mau đi pha một ấm trà Long Tỉnh mới tiến cống năm nay cho Vệ thái y.”

Vệ Lâm vừa ngồi xuống, nghe thấy câu ấy liền vội vàng đứng lên. “Vi thần không dám!”

Tôi cười, nói: “Chỉ dựa vào sự trung thành của ngươi với bản cung bấy lâu nay là cũng xứng với ấm trà Long Tỉnh ấy rồi. Bản cung xem trọng ngươi không chỉ vì ngươi y thuật cao minh, mà còn bởi so với Ôn Thực Sơ thì ngươi hiểu quyền mưu hơn, cũng biết cách làm sao để khiến toàn bộ Thái y viện đều im miệng.” Tôi bỗng đổi giọng, lạnh lùng nói tiếp: “Có điều bản cung cảm thấy mình thật sự thua kém Hoàng hậu nhiều quá, năm xưa nàng ta chỉ là quý phi mà có thể khiến tất cả thái y phải nghe lời, không hề để lộ chuyện nàng ta hãm hại Thuần Nguyên Hoàng hậu, thế mà bây giờ lại có một gã họ Thiệu nhảy ra làm mưa làm gió, không để bản cung vào trong mắt. Chẳng lẽ bản lĩnh dùng người của bản cung lại thua kém Hoàng hậu nhiều đến thế ư?”

Hơi thở của Vệ