bờ má, bình tĩnh nói: “Thật thất lễ quá! Chắc huynh chưa từng nhìn thấy một An Lăng Dung như vậy bao giờ. Có lẽ trong lòng huynh, muội sớm đã là một người đàn bà tàn độc như rắn rết rồi.”
Chân Hành khẽ nói: “Trong ký ức của ta, nương nương mãi mãi là nữ tử áo hồng thướt tha đứng dưới gốc trúc đào trong Chân phủ.”
An Lăng Dung không sao giấu được vẻ bất ngờ và mừng vui trong mắt. “Huynh vẫn còn nhớ ư?”
Chân Hành khẽ gật đầu. “Trước giờ chưa từng quên.”
An Lăng Dung cúi đầu mỉm cười, lại đưa tay cầm mấy hạt hạnh nhân nữa lên ăn. “Mong là huynh có thể nhớ mãi không quên, còn muội của ngày hôm nay thì huynh nhất định đừng nhớ làm gì. Nếu sau này huynh còn chịu nhớ lại, vậy thì xin hãy nhớ về muội của năm xưa.”
Có lẽ là vì vừa rồi quá kích động, cũng có thể nước mắt đã làm nhạt bớt phấn son, khuôn mặt An Lăng Dung lúc này trông có chút nhợt nhạt. Một làn gió từ ngoài cửa thổi vào, những bức rèm sa tức thì tung bay lất phất, hệt như cuộc đời vốn đã vỡ vụn của một người đang bị bàn tay của vận mệnh tùy ý bỡn cợt.
An Lăng Dung nhìn y bằng ánh mắt vô cùng lưu luyến, nhưng hồi lâu sau rốt cuộc vẫn chỉ cất giọng nhẹ nhàng: “Huynh đi đi! Đợi lát nữa Thái hậu ngủ trưa thức dậy, lỡ để người ta phát hiện ra việc huynh tới đây thì thật là không hay chút nào.”
Chân Hành gật đầu, nói: “Cuộc nói chuyện của chúng ta coi như chấm dứt ở đây.”
An Lăng Dung hơi nhếch khóe môi để lộ một nụ cười ảm đạm. “Muội tội nghiệt nặng nề, huynh ngàn vạn lần đừng tha thứ cho muội.” Thấy Chân Hành sững ra, nụ cười bên khóe môi nàng ta lại càng thêm rõ ràng. “Nếu huynh tha thứ cho muội rồi, sau này ắt sẽ không chịu nhớ tới muội nữa.”
Nơi đáy lòng y dâng lên một nỗi chua chát khó diễn tả bằng lời. Nàng ta hóa ra là một nữ tử thông minh như thế, ngay từ sớm đã nói ra những lời này. Nàng ta biết rõ rằng y sẽ không tha thứ cho nàng ta, biết rõ rằng trong quãng đời còn lại, y sẽ nhớ tới nàng ta, vậy nên mới cố tình làm y khó xử thế này. Y ngoảnh mặt đi không nhìn nàng ta thêm nữa. “Nương nương cứ tự bảo trọng là được rồi. Lỗi lầm của nương nương thần sẽ không tha thứ, và thần sẽ cố gắng hết sức để không bao giờ nhớ tới nương nương nữa.”
“Cố gắng hết sức?” Nàng ta khẽ nở nụ cười tươi. “Việc mà cần cố gắng hết sức để làm thì chứng tỏ chẳng dễ gì làm được.” “Nhưng, chỉ cần chịu cố gắng là đã đủ rồi. Ta sẽ không tha thứ cho nương nương, cũng sẽ không hao tổn tâm sức để hận nương nương, bởi vì làm vậy hoàn toàn không đáng.”
Nơi đáy mắt An Lăng Dung ánh lên một tia sợ hãi sâu sắc, đầu ngón tay đang để trên ngực thì run lên lẩy bẩy không ngừng. Nụ cười của nàng ta lúc này trở nên thê lương tột độ. “Đúng thế, ngay từ khi sinh ra muội đã thấp kém, hèn mọn rồi, thậm chí còn chẳng đáng để người ta hận.” Nàng ta ngoảnh đầu qua một bên, chăm chú nhìn những bông trúc đào đang nở rực rỡ bên ngoài cửa sổ, chậm rãi nói tiếp: “Huynh nhìn xem, những bông hoa kia nở đẹp chưa kìa, tiếc rằng sang năm sẽ không còn nữa.”
Chân Hành nhất thời còn chưa hiểu được tại sao nàng ta lại nói ra những lời thê lương như thế, chỉ nghĩ là nàng ta cảm khái về tình cảnh hiện giờ của bản thân, nên cũng không nói nhiều, xoay người cất tiếng cáo từ. Cảnh Xuân điện đã lâu rồi chưa được ai quét dọn, mỗi bước đi của y đều làm bụi bặm bốc lên. An Lăng Dung dõi mắt nhìn theo bóng lưng y, cảm thấy ngay đến những hạt bụi bay lên theo bước chân y cũng khiến người ta lưu luyến tột cùng. Liệu y có… ngoảnh đầu lại nhìn mình thêm lần nào nữa không? Nàng ta thầm nghĩ. Thế nhưng mới thoắt đó mà y đã đi tới trước cửa điện rồi, cũng không chịu ngoảnh đầu lại một lần nào cả. Nếu y thật sự không nhớ tới mình nữa… Nàng ta đột nhiên cảm thấy có chút sợ hãi, dường như bóng đêm cùng với những nỗi sợ hãi vô cùng vô tận đang cùng nhau nuốt chửng nàng ta, ngay cả khi nhìn thấy dòng máu nóng chảy ra từ trong người Chân Hoàn mang đi sinh mệnh của đứa bé còn chưa ra đời đó, nàng ta cũng chưa từng sợ hãi như vậy. Có lẽ nàng ta đã nợ y quá nhiều, nợ muội muội của y quá nhiều, bây giờ cũng nên bù đắp lại một chút.
Giữa cơn thảng thốt, nàng ta chợt nhớ lại chuyện xưa, đó là một chuyện mà nàng ta vĩnh viễn không bao giờ quên được. Hôm đó nàng ta đang luyện múa điệu Kinh Hồng ở chỗ Hoàng hậu, đến lúc mỏi mệt quá liền ra sau điện tựa người vào vách tường của một gian phòng nhỏ mà ngủ gật. Khi ấy vào lúc đầu chiều, mấy gốc chuối xanh mướt bên ngoài cửa sổ che kín thân thể nàng ta, không người nào có thể nhìn thấy được.
Giữa cơn mơ màng, nàng ta nghe thấy Tú Hạ nói với Hội Xuân: “Mau đi hầm một bát canh tổ yến phục linh đi, để nương nương ngủ trưa thức dậy còn uống.”
Hội Xuân cười hì hì, nói: “Biết rồi.” Dứt lời liền hơi dừng một chút, thấp giọng nói tiếp: “Kim Lương viện e là đã có thai rồi, bên ngoài vừa đưa vào một ít đào nhân, đợi lát nữa hãy nghiền ra rồi cho vào trong trà hạnh nhân của cô ta, chỉ cần để Ngự thiện phòng đưa qua là thần bất tri quỷ bất giác ngay, ai bảo con bé đó ỷ được Hoàng thượng sủng ái mà kiêu căng chứ!”
Tú Hạ cười lạnh một tiếng, nói: “Đáng đời cô ta lắm! Cách này có thể nói là linh n