XtGem Forum catalog
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326501

Bình chọn: 8.5.00/10/650 lượt.

Tiếng vải rách vang lên nghe chói tai vô cùng, một bức hình thêu uyên ương vốn sắp hoàn thành cứ như thế bị hủy đi.

Cũng không phải là chưa từng hối hận, khi nàng ta nhìn thấy bộ dạng thương tâm tột độ của Chân Hoàn lúc mất đi đứa con đầu tiên, trong lòng nàng ta ngoài sướng khoái ra còn có một tia thương xót, phong quang như cô ta mà không ngờ cũng có lúc phải thương tâm thế này. Chỉ có điều khi đó bản thân đã bắt đầu được hưởng vinh hoa ân sủng nên nàng ta bất chấp tất cả, cũng biết là bản thân không thể quay đầu được nữa.

Mà khi nghe nói y vì một nữ tử tên gọi Cố Giai Nghi có dung mạo giống mình mà phải ly tán vợ con, nàng ta đột nhiên cảm thấy mềm lòng và hối hận. Chân Hoàn là muội muội của y, thứ mà nàng ta hại Chân Hoàn mất đi không chỉ là con của Chân Hoàn, còn là cháu tương lai gọi y bằng cậu nữa. Nàng ta làm sao có thể hại muội muội ruột thịt của y như thế được! Đêm đó, không ai biết rằng nàng ta đã lặng lẽ than khóc như thế nào, những giọt lệ làm ướt đẫm cả vạt áo.

Chỉ là sau khi nước mắt đã cạn khô, sau khi đứng một mình giữa trời tuyết trắng mênh mang, nàng ta mới hiểu rằng mình chẳng qua chỉ là một kẻ dối mình dối người trong cạm bẫy, là một câu chuyện cười nực cười nhất trên thế gian này, bởi ngày xuân ấm áp én quay về vĩnh viễn là của người khác, còn nàng ta thì chỉ có thể đứng cô độc một mình như thế này thôi.

Nụ cười hạnh phúc cùng với gia thế hiển hách của Tiết Thiến Đào và Chân Hoàn thực là bắt mắt biết bao, khiến nàng ta vừa tự ti lại vừa trống trải, không có chỗ nào để trốn tránh.

Trái tim không còn nước mắt hóa ra lại trống trải và cứng cỏi đến mức này, nàng ta đột nhiên hiểu hơn về Hoàng hậu, cũng hiểu hơn về bản thân mình. Thế là khi sai người bỏ con chuột mắc bệnh sốt rét vào trong nhà lao cho cắn Tiết Thiến Đào và con trai của y, trong lòng nàng ta chỉ còn lại sự sướng khoái và thỏa mãn khi được trả thù.

Nhưng y lại không hiểu được rằng, sự sướng khoái ấy kỳ thực là do nàng ta quá quan tâm đến y.

Khuôn mặt của vợ đẹp con thơ như lại hiện về trước mắt, Chân Hành đau xót tột cùng, trong lòng như bùng lên vô vàn ngọn lửa dữ dội. “Nương nương cho rằng Giai Nghi là do ta cố ý tìm đến để dối gạt nương nương ư? Ngay đến bản thân ta cũng chỉ vừa mới biết thôi, Giai Nghi là do Hoàng hậu và Quản thị cố ý tìm tới để bày cạm bẫy, nguyên nhân là vì nàng ta có dung mạo giống nương nương, như thế thì bọn họ sẽ có thể ly gián nương nương, khiến nương nương một lòng hận ta và Hoàn Nhi, sau đó bọn họ sẽ rình rập chờ thời hãm hại nhà họ Chân. Nương nương cứ luôn nói “muội cho rằng”, nương nương lúc nào cũng dùng cảm giác của mình để đâm đầu vào chỗ bế tắc, nào có từng bình tâm để suy nghĩ một vấn đề bao giờ, do đó vĩnh viễn chỉ có thể sống trong đau khổ và thù hận mà thôi.” An Lăng Dung vốn đang nước mắt giàn giụa, tự thương cho thân thế mình, nghe đến đây thì bất giác sững người. Chân Hành cố kìm nén cơn giận, nói tiếp: “Ta làm gì mà chẳng biết tâm ý của nương nương với ta, ngay từ hồi còn ở Chân phủ ta đã biết rồi, nhưng khi đó vì kiêng dè thân phận của hai bên nên ta chỉ đành giả bộ như không biết, về sau nương nương đã vào cung nhiều năm như thế rồi, ta làm sao có thể cố ý đi tìm một nữ tử giống nương nương để trêu chọc đến nương nương chứ? Nếu nương nương chịu suy nghĩ kĩ một chút thì làm sao lại phạm phải sai lầm lớn như ngày hôm nay được.”

Nước mắt An Lăng Dung chậm rãi tuôn rơi, vô số ánh dương thu chiếu lên khuôn mặt nàng ta, nhưng chừng như không thể nào hong khô những giọt lệ thành đôi của nàng ta được. “Tại muội không muốn nghĩ như vậy, cũng không dám nghĩ như vậy. Muội thà cho rằng huynh vẫn còn tình cảm với muội, muội thà hiểu lầm để rồi đi hận người khác. Buổi đêm trong chốn cung cấm này dài và lạnh lẽo vô cùng, mỗi giờ mỗi khắc trôi qua rồi, muội đều không dám ngoảnh đầu nghĩ lại. Nếu không cho rằng như vậy, muội thật sự sẽ giá lạnh đến phát điên lên mất.”

Chân Hành ngoảnh mặt đi, lạnh lùng nói: “Nương nương dù có lạnh đến mấy thì cũng đừng nên dùng máu của người khác để sưởi ấm cho mình.” Giữa ký ức mơ hồ chợt lại hiện về một khoảnh khắc ấy, khi ruổi ngựa chém giết trên sa trường, những làn gió mang mùi máu tanh không ngừng xộc thẳng vào mặt, mỗi lưỡi đao chém vào xương cốt của kẻ địch đều sẽ bị cản lại một chút, rồi kế đó máu tươi sẽ phun ra che mờ đôi mắt của bản thân, còn lưỡi đao thì dù cứng rắn đến mấy cũng phải hơi oằn lại. Màn đêm nơi biên ải sâu thẳm mông lung, những vì sao thì đều trắng nhợt, gió mang theo cát bụi thổi vù vù, ngựa dừng bước cúi đầu uống nước bên bờ hồ, nhìn lâu rồi, trên mặt hồ nước trong veo ấy sẽ dần dần xuất hiện khuôn mặt của Lăng Dung.

Y kỳ thực sớm đã phát hiện ra rồi, mỗi khi mình múa kiếm trong Chân phủ, đều có một cái bóng màu hồng nấp phía sau ô cửa sổ trổ hoa. Mà chỉ hơi chú ý lưu tâm một chút, mũi kiếm vốn đâm ra thẳng tắp của y liền bị chệch đi mất phần nào.

Nếu không có sự ấm áp và cởi mở của Thiến Đào, cuộc đời này của y có lẽ sớm đã đi vào ngõ cụt, không thể nào trở ra được.

An Lăng Dung đưa tay lên lau mấy giọt lệ còn vương trên