là huynh trưởng của nàng ta, tất nhiên chuyện gì cũng đứng về phía nàng ta, nói giúp cho nàng ta rồi. Muội không gặp may như vậy, không có huynh trưởng làm chỗ dựa, cũng không có ai để mà tin tưởng, bấy lâu nay muội chỉ có một mình mà thôi.”
Không phải là không hâm mộ tình tỷ muội sâu đậm giữa Chân Hoàn và My Trang, có điều nàng ta tự thấy rằng mình không thể so sánh với My Trang được, thậm chí có lúc còn cảm thấy Chân Hoàn chưa từng đối xử thật lòng với mình, chẳng qua chỉ mang lòng lợi dụng mà thôi.
Trong khoảnh khắc chuyện cũ hiện về trước mắt, chợt liếc thấy vẻ mặt muốn nói gì đó của Chân Hành, An Lăng Dung biết rõ là y muốn nói gì, thế nhưng lại không muốn nghe, bèn chăm chú nhìn y, nói: “Bệnh đau răng của huynh khi xưa đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Chân Hành chỉ đành đáp: “Đa tạ nương nương quan tâm, đã đỡ hơn nhiều rồi.”
“Huynh cắn búp hoa đinh hương hay là dùng cách gì khác?”
“Cách của nương nương rất hữu dụng.” Vừa đáp xong, ngón tay y vô thức sờ vào chiếc túi gấm nhỏ đeo bên hông, bên trong đó trước giờ vẫn luôn có mấy búp hoa đinh hương, mỗi khi đau răng là y lại lấy ra ngậm vào miệng, vừa có thể giảm đau lại vừa có thể làm thơm miệng. Rất lâu trước đây, y từng vô cùng trân trọng những điểm tốt của nàng ta, và bây giờ… y vẫn chưa thể nào hoàn toàn buông bỏ được.
“Vậy thì muội yên tâm rồi.” Nàng ta ngẩng đầu lên, khẽ thở ra một hơi. “Huynh đến gặp muội ắt là có lời muốn nói, bây giờ huynh muốn hỏi gì thì cứ việc hỏi đi.”
Chân Hành trầm giọng nói: “Ân oán giữa nương nương và Hoàn Nhi ta không rõ lắm, nhưng muội muội ruột thịt của mình tính cách thế nào thì ta biết rất rõ ràng, muội ấy không bao giờ vô duyên vô cớ đi hãm hại người khác. Ta chỉ hận mình phải ở bên ngoài cung, không thể giúp đỡ muội ấy vào những lúc muội ấy cần. Khi muội ấy bị sẩy thai, khi muội ấy phải chịu đủ nỗi ấm ức, khi muội ấy bị phế truất và đuổi ra khỏi cung, ta đều chỉ có thể trơ mắt nhìn chứ chẳng giúp đỡ gì được.”
An Lăng Dung mân mê lọn tóc mai buông lơi, lại cầm bốn, năm hạt hạnh nhân lên ăn, cất giọng u buồn: “Huynh lúc nào cũng tự trách mình như thế. Có lúc muội rất ngưỡng mộ Thục phi, trong cung có biết bao nữ nhân giống hệt xác chết biết đi như thế, chỉ duy mình cô ta được xuất cung. Tuy khi đó cô ta chỉ là phế phi bị phế truất, nhưng như thế cũng đâu có sao. Bên ngoài cung cấm là một nơi hoàn toàn khác, con người tràn đầy sức sống, trái tim cũng tràn đầy sức sống. Nhưng cô ta thật ngốc nghếch, cứ nhất quyết muốn về cung, để rồi giam mình giữa một nơi sống không ra sống, chết không ra chết thế này.” Nàng ta vừa nói vừa nhìn Chân Hành bằng ánh mắt ai oán. “Vừa rồi huynh nói thế chẳng qua là muốn trách muội tàn độc mà thôi, nhưng muội vốn không hề muốn đứa bé đó chết. Trong chốn hậu cung này, ai ai cũng có những chỗ bất đắc dĩ của mình, muội cũng thế mà thôi. Nếu không vì cha muội bị Hoa Phi giở trò hãm hại, muội làm sao biết được nhất định phải có sự ân sủng của Hoàng thượng thì mới có thể đứng vững trong cung. Không phải muội muốn hại con của Chân Hoàn, là Hoàng hậu muốn thế.” Nàng ta hơi cau mày lại, lộ vẻ không được thoải mái cho lắm. “Từ sau chuyện đó muội vẫn luôn cảm thấy áy náy vô cùng, cho dù về sau Hoàng hậu và Quản thị muốn dồn cả nhà họ Chân vào chỗ chết thì muội cũng không hãm hại Thục phi thêm nữa. Nhưng muội rất hận, suốt quãng thời gian ở trong cung muội chẳng có ngày nào được vui vẻ, thế nhưng lại không thể không cười, không thể không tranh sủng. Nếu không vì Chân Hoàn đẩy muội lên con đường này, muội đâu cần cả đời phải sống trong u uất như thế chứ? Sau khi Phó Như Kim vào cung, muội sợ hãi vô cùng, vì cô ta trông giống muội muội của huynh quá, muội không kìm được sinh lòng sợ hãi, còn căm hận nữa, những việc gì không thể làm với muội muội của huynh thì muội đều phát tiết lên người cô ta. Với Thục phi, muội không thể xuống tay đuổi tận giết tuyệt. Nếu muội muốn cô ta chết, khi cô ta ở bên ngoài cung, muội chỉ cần tùy tiện sai người đẩy cô ta xuống dưới vách núi là được rồi, nhưng cô ta dù sao cũng là muội muội của huynh. Muội hận muội muội của huynh, hận Hoàng hậu, hận Hoàng thượng. Muội hận, nhưng muội cũng sợ nữa. Muội đương nhiên biết Hoàng hậu không phải thật lòng muốn giúp muội, cô ta bảo muội đi tranh sủng, dạy muội cách mô phỏng giọng hát của Thuần Nguyên Hoàng hậu, chẳng qua là muốn muội trở thành một cái bóng mà thôi.”
“Nương nương hận tất cả những người bên cạnh mình, đặt bản thân mình vào giữa thù hận để đến nỗi không thể tự thoát ra được. Nhưng Hoàng thượng sủng ái nương nương nhiều năm như thế, dù không thật lòng thích thì cũng không tính là bạc đãi nương nương, nương nương muốn hãm hại Phó Như Kim cũng được, nhưng việc gì phải dùng ngũ thạch tán để làm hại tới long thể như vậy?”
An Lăng Dung không sao kìm nén được nữa, cắm mạnh chiếc kim trong tay vào miếng vải thêu. “Y sủng ái muội ư?
Vậy thì huynh quên mất rồi, phong hiệu mà y ban cho muội là Ly Phi, huynh đã từng nghe nói có vị phi tần nào tự cổ chí kim phải dùng tên một loài chim làm phong hiệu chưa? Muội muội của huynh đã tì