Duck hunt
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326564

Bình chọn: 7.5.00/10/656 lượt.

ân Hoàn thật lòng đối tốt với muội. Khi tuyển tú, cô ta ra tay giúp đỡ muội, khi muội khốn cùng, cô ta đón muội về Chân phủ ở, rất mực quan tâm tới muội. Sau khi vào cung, muội với cô ta và My Trang nương tựa vào nhau. Khi đó, muội thật sự cho rằng cô ta tốt với muội. Cô ta có biết bao nhiêu thứ, chẳng hạn như xuất thân cao quý, dung mạo xinh đẹp, sự sủng ái của Hoàng thượng… cô ta cái gì cũng có. Còn muội thì bởi vì xuất thân hàn vi mà thường xuyên bị người ta coi khinh, còn vì sự đắc sủng của cô ta mà bị Hân Phi bức hại. Những việc ấy đều không quan trọng, cô ta là muội muội của huynh, lại đối xử với muội tốt như thế, vì cô ta mà phải chịu chút ấm ức cũng không có gì là ghê gớm cả. Nhưng tại sao cô ta phải nói với muội là huynh sắp thành thân chứ? Hơn nữa đối tượng thành thân còn là một tiểu thư thiên kim xuất thân thế gia. Kể từ khoảnh khắc cô ta nói với muội chuyện này, tất cả mọi sự hy vọng của muội đều hoàn toàn tan biến, muội không biết mình nên trông chờ vào chuyện gì, nên nằm mơ một giấc mơ như thế nào thì mới có thể ngăn cản được sự giá lạnh có ở khắp nơi trong cung. Muội không biết, muội thật sự không biết.” Trong giọng nói của An Lăng Dung chất chứa một cơn nghẹn ngào và bức bối không thể nào che giấu được. “Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc đó, muội đột nhiên hiểu rõ, Chân Hoàn nhất định sớm đã biết được tâm ý của muội với huynh rồi, chỉ là cô ta không chịu nói ra mà thôi. Bởi vì biết nên chỉ cần dựa vào một câu nói, cô ta đã đập tan được mọi giấc mộng đẹp của muội, kể từ đó, ngay cả quyền lợi nằm mơ muội cũng chẳng còn.”

Nàng ta thổ lộ những nỗi ấm ức chất chứa trong lòng đã lâu, thật nhiều biết mấy, biết bao nhiêu đêm nàng ta đã phải nghiến răng nín nhịn. Buổi đêm ở Minh Sắt cư quá tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức ngay cả những cơn gió cũng chỉ thoáng dừng chân, để lại những tiếng nói cười vui vẻ từ phía xa vọng lại, sau đó liền vội vã rời đi. Những tiếng nói cười vui vẻ ấy rốt cuộc là của ai? Là của My Trang ôn hòa điềm đạm, của Hoa Phi diễm lệ kiêu căng, hay là của Chân Hoàn thiên kiều bách mỵ?

Là của ai đều không quan trọng, những tiếng nói cười ấy xưa nay chưa từng liên quan tới nàng ta. Nàng ta chỉ có thể rúc người vào một góc của Minh Sắt cư mà thầm đoán nguồn gốc của những tiếng nói cười ấy, trong lòng thì nghĩ về khuôn mặt tuấn tú kia, lại lạnh lùng nhìn ánh trăng chiếu lên làn da của mình từng chút, từng chút một, cho đến tận khi trời sáng.

Chân Hành không kìm được thầm chấn động trong lòng, vội ngoảnh đầu qua một bên, chậm rãi nói: “Ta là thần tử của Hoàng thượng, nương nương thì là phi tần của Hoàng thượng, chúng ta vốn không thể có cơ hội đến với nhau. Hơn nữa trên vai ta và Hoàn Nhi không chỉ là tương lai của bản thân, còn là sự vinh hiển của toàn gia tộc. Nương nương nguội lòng rồi, vỡ mộng rồi, với nương nương, với ta và với gia tộc của bọn ta đều là chuyện tốt.”

Nàng ta hơi nhếch khóe môi nở một nụ cười lạnh lẽo. “Đúng vậy. Khi đó muội còn chưa nghĩ tới điều này, cô ta làm muội vỡ mộng chẳng qua vì muốn muội thay Thẩm My Trang đi tranh sủng, qua đó củng cố địa vị của cô ta trong cung. Thục phi không phải là không thích Hoàng thượng, thế mà còn có thể tiến cử muội, thủ đoạn thực là ghê gớm. Hơn nữa khi Thẩm My Trang còn chưa bị cấm túc, khi địa vị của cô ta còn chưa nguy ngập, cô ta đâu có từng nghĩ đến việc chia sẻ một ít ân sủng nào cho muội, lúc nào cũng chỉ muốn một mình hưởng trọn ơn mưa móc của kẻ đế vương. Suốt bấy lâu cô ta đối tốt với muội, ra tay giúp đỡ muội, chiếu cố cho muội, chẳng qua chỉ là một sự bố thí mà thôi.”

Trong những ngày tháng không được ân sủng, nàng ta sớm đã quen với sự khinh miệt và coi thường của Hoa Phi, dần dần, ngay đến những ả thị nữ cũng dám công nhiên cười giễu nàng ta. Ai cao quý hơn ai chứ? Nàng ta nghĩ thầm. Vốn muốn giành lấy một chút thể diện cho cha mẹ, ai ngờ việc lại chẳng được như ý nguyện, nàng ta dần trở thành cát bụi mà ai ai cũng có thể giẫm đạp lên. Những nỗi không cam tâm thuở thiếu thời kết hợp với cảnh ngộ trước mắt rốt cuộc đã làm nàng ta bừng lên lòng hiếu thắng, thế nhưng chỉ cần nghĩ tới từng lời nói, từng nụ cười của y, thế là hùng tâm vạn trượng của nàng ta lập tức biến thành một nỗi dịu dàng khó nói bằng lời, nếu một ngày nào đó thật sự nhận sự ân sủng của kẻ đế vương, vậy là mối duyên phận với y coi như đã kết thúc rồi.

Trong những tháng ngày ấy, đứng bên Chân Hoàn được sủng ái tột cùng, nàng ta vô cớ bị ví với một nhành liễu dưới ánh tịch dương, u buồn khôn xiết.

Nữ tử nếu như mệnh bạc, quả thực chẳng khác gì son phấn trong hộp, không được ai ngó ngàng tới.

Vận mệnh bạc bẽo, thê lương ấy ngay đến Hoàng hậu thân là mẫu nghi thiên hạ mà còn không tránh nổi, huống chi là bản thân nàng ta. Trong những ngày tháng đó, ngoài Chân Hoàn vẫn hậu đãi nàng ta theo thói quen ra, người duy nhất còn dành cho nàng ta một chút quan tâm chính là Hoàng hậu.

Sau chút cảm xúc được yêu quá hóa sợ, nàng ta dần dần cũng nhìn ra được phía sau thân phận tôn quý tột cùng của Hoàng hậu cũng ẩn chứa một mảng tối tăm và tàn khuyết, đó là bí mậ