táo trở lại, hóa ra loài hoa giống với hoa đào này là trúc đào, diễm lệ nhưng có độc.
Gốc chuối trong sân sớm đã lụi tàn, trở nên đen thui và mềm oặt đổ qua một bên, từ chỗ bị gãy gập còn rỉ ra một thứ chất dịch màu vàng ảm đạm. Giữa nơi cung điện hoa lệ đột nhiên xuất hiện một cảnh tượng như thế khiến y không khỏi giật mình thảng thốt, tự nơi đáy lòng bất giác sinh ra một tia xót thương khó nói bằng lời, không biết lát nữa gặp lại, bộ dạng của nàng ta sẽ thê lương tới mức nào đây.
Y do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn bước chân qua cửa điện mà đi vào phía trong. Cảnh Xuân điện lúc này rất tối tăm, nhưng sự tối tăm đó lại không hề ảm đạm, thỉnh thoảng vẫn có một vài tia sáng lóe lên từ nơi tăm tối, trông hệt như ánh sao lấp lánh giữa trời đêm. Y tỉ mỉ nhìn kĩ, phát hiện những tia sáng đó hóa ra có nguồn gốc từ mấy sợi chỉ bạc được dùng để thêu bức hình Hòa Hợp nhị tiên bên trên tấm rèm buông lững lờ giữa điện. Nghĩ tới việc đó vốn là bức hình được dùng để chúc mừng khi người ta có con, y bất giác thầm chua xót trong lòng, nhớ lại một chuyện mà Hoàn Nhi đã nói với mình: An Lăng Dung vĩnh viễn không thể nào sinh nở được nữa.
Khó khăn lắm mới thích ứng được với sự tối tăm trong điện, y chợt nhìn thấy những món đồ xung quanh đều là trân phẩm thượng hạng, trong đó còn không thiếu những loại kỳ trân dị bảo, tất thảy đều được đặt tùy tiện trên bàn hoặc trên giá, không có vẻ gì là trịnh trọng. Nơi chính giữa điện có đặt một bức bình phong làm bằng ngọc phỉ thúy, bên trên có hình thêu Lạc thần phú đồ, thực là một vật giá trị liên thành. Y là nam tử, vốn không hiểu lắm về mấy thứ này, có điều khi xưa từng một lần nghe muội muội kể rằng sau khi Ngụy Văn Đế chết thì sủng phi Tiết Dạ Lai bị đuổi về cố hương, có một lần vô tình đọc được bài Lạc thần phú của Tào Thực, nhớ lại quãng thời gian ở trong cung, thầm cảm kích ơn đức của cố hậu Chân Mật, bèn lấy tướng mạo của Chân Mật mà thêu ra bức tranh Lạc thần đồ này, lại thêu vào bên cạnh bài Lạc thần phú nữa. Tiết Dạ Lai vốn được xưng tụng là Trâm Thần[42'>, do đó bàiLạc thần phú được thêu bằng chỉ đen theo lối chữ Thảo thực là tinh diệu vô cùng, nét chữ có đậm có nhạt, uốn lượn bay bổng, hoàn toàn không khác gì viết bằng bút mực. Có thể nói trên đời này, bức bình phong kia chỉ có một cái duy nhất, chính là một món bảo vật vô giá.
[42'> Trâm là cây kim, đặt biệt hiệu như vậy là chỉ người này giỏi về nghề thêu thùa, may má – ND.
Thấy y để lộ thần sắc nghi hoặc, gã tiểu thái giám kia vội cười trừ, nói: “An thị tuy thất sủng nhưng Thái hậu đã dặn dò rồi, mọi đồ đạc trong Cảnh Xuân điện cứ để nguyên đó, coi như là đồ tùy táng của thị ở nơi này.” Gã khẽ lắc đầu rồi nói tiếp bằng giọng thương hại: “An thị thật đáng thương, bây giờ đã chẳng còn ai hầu hạ nữa, ngày ngày phải ở bên một đống đồ vật chết, sống như thế thì còn có ý nghĩa gì cơ chứ!”
Y nghe thấy vậy thì không kìm được thầm chấn động trong lòng, nhưng lại chẳng thể nói gì, chỉ ngẩn ngơ dõi nhìn bức bình phong đó. Y không giỏi đánh giá về tài thêu thùa, không biết hình thêu như thế là đẹp hay xấu, chỉ cảm thấy dáng đi của vị nữ thần sông Lạc bên trên đó thật là tha thướt vô cùng, chừng như sắp bước ra khỏi bức bình phong mà đi về phía mình.
Hồi đó khi nghe muội muội kể về chuyện này, y đã thầm để tâm, nghĩ Lăng Dung rất giỏi thêu thùa, nếu được nhìn thấy bức hình thêu đó thì ắt sẽ rất thích. Có điều y cũng chỉ thầm nghĩ vậy mà thôi, một thứ báu vật giá trị liên thành như thế thì y làm sao mà có nổi, cũng giống như nàng ta sau khi đã vào cung và trở thành nữ nhân của Hoàng đế vậy, chỉ thỉnh thoảng mới lóe hiện lên trong những giấc mơ giữa đêm khuya thanh vắng của y.
Chẳng ngờ thứ đó bây giờ lại thật sự đã thuộc về nàng ta, đủ thấy những năm qua nàng ta được sủng ái tới mức nào. Tuy y không được tận mắt nhìn thấy nhưng các nữ tử nơi hậu cung đa phần đều xuất thân thế gia, còn nàng ta thì chỉ là con gái của một Huyện thừa, thân phận thực là vô cùng thấp kém, thế mà lại có thể khởi đầu từ ngôi vị tuyển thị mà từng bước đứng vào hàng tam phi như vậy, quả là chẳng dễ dàng gì.
Có điều giờ đây nàng ta bị giam cầm giữa một nơi chẳng khác gì lãnh cung, mọi sự phồn hoa xưa đều hóa thành giấc mộng, ngẫm kĩ ra mới thấy nực cười biết bao nhiêu.
Y khẽ thở dài một hơi.
Âm cuối của tiếng thở dài giống như một làn gió mát, còn chưa tan đi thì phía sau bức bình phong đã có bóng người lay động rồi. Y chờ một hồi lâu mà không thấy có ai đi ra, sau một hồi do dự đành cất bước đi vào. Phía sau bức bình phong là một gian phòng rất rộng rãi, chính là nơi đãi khách. Nàng ta ngồi ngay dưới ô cửa sổ trổ hoa, đôi tay thon đưa đi thoăn thoắt, vô số sợi chỉ màu ngũ sắc liền giống như những cánh bướm bay lượn nhẹ nhàng trên tấm vải trắng. Nàng ta hôm nay mặc một chiếc váy dài màu nâu vàng, mái tóc không hề búi lại mà buông xõa ra như một nữ tử còn chưa xuất giá, gió vừa thổi đến là lất phất tung bay, bên chỗ tóc mai có cài một chiếc trâm bạc đơn giản, tư thế thực là dịu dàng điềm đạm vô cùng, hệt như hồi mà y mới gặp. Cây trâm ấy y từng nhìn th