pacman, rainbows, and roller s
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326681

Bình chọn: 7.5.00/10/668 lượt.

sau vẫn luôn là My Trang dám yêu dám hận, do đó, khi vẫn có thể yêu, vậy thì nhất định, nhất định phải dốc hết sức mình mà chạy về phía người đó.

Cũng giống như một câu nói của Kiều Phong[43'> mà tôi vô cùng yêu thích: Tuy thiên vạn nhân ngô vãng hĩ[44'>.

[43'> Tức Tiêu Phong, một nhân vật trong tiểu thuyết võ hiệp Thiên long bát bộ của nhà văn Kim Dung – ND.

[44'> Xem chú thích chương 15 – ND.

Chiều nay, trời đổ mưa rả rích, xua đi tâm trạng bức bối của tôi. Cảm ơn Tiểu Lai đã cùng tôi tiến thoái, cảm ơn bạn đã quan tâm tới sự phiền não của tôi, cảm ơn các bạn đã cho tôi một buổi đêm như thế này, có thể ngồi trong phòng lạnh, cầm chén trà xanh, bàn về chuyện cũ, vui vẻ nói cười.

Tôi chợt nhớ tới một câu nói đã vô cùng cũ kĩ: Nguyện, người hữu tình trong thiên hạ được thành cặp thành đôi.

Đừng như Hoàn Hoàn và Thanh, đừng như My Trang và Thực Sơ, đừng như Uyển Uyển và Huyền Lăng.

Muôn vạn lần xin nhớ, hãy có được sự viên mãn.

Cuộc đời ngắn ngủi xiết bao, nhất định phải ở bên người thương thì mới không coi như là uổng phí.

Chút ước nguyện nhỏ nhoi, mong chúng ta cùng nhau nỗ lực.

Chư Tê, khuya ngày 20 tháng 6 năm 2009

Rả rích mưa ngừng, trời nổi gió hiu

Q.8 – Chương 46: Ngoại Truyện – Phần 01

Văng vẳng tiếng oanh, chẳng đặng quay về

Lý Trường sớm đã đi trước an bài sẵn tất thảy, Chân Hành lặng lẽ bước theo sau một gã tiểu thái giám trên con đường nhỏ vắng vẻ vô cùng.

Xuyên qua mấy rặng liễu bụi hoa, có thể nhìn thấy mấy ả cung nữ đang đi theo Lý Trường càng lúc càng xa dần. Lý Trường nói: “Ngói ở Cảnh Xuân điện lỏng ra rồi kìa, lỡ như rơi xuống thì thật là không hay chút nào. Các ngươi mau đi mang một ít ngói lưu ly tới đây, chờ sáng ngày mai thì thay ngói cho cẩn thận.”

Một ả cung nữ lanh lợi chợt cất giọng: “Còn không mau làm theo lời công công đi, tay chân nhớ nhanh nhẹn một chút đấy.”

Ả cung nữ đó chắc vẫn còn trẻ tuổi, giọng nói nghe trong trẻo như tiếng chuông bạc, nơi góc áo của bộ đồ cung nữ màu hồng lấp lánh ánh lên những tia sáng màu xanh, trông cũng khá thú vị. Y ngẩn ngơ thầm nghĩ, nếu năm đó nàng ta không bị chọn làm tú nữ mà trở thành cung nữ, cho dù có vất vả một chút thì đến năm hai mươi lăm tuổi cũng sẽ được cho rời khỏi cung. Tới khi đó rồi thì tha hồ trời xanh nước biếc, chẳng cần phải sống trong một bầu không khí vất vả và nặng nề như thế này nữa.

Nếu không ở trong cung, lúc này nàng ta có lẽ đã con cái thành đàn. Dưới ánh dương thu dìu dịu như lúc này đây, nàng ta sẽ ngồi thêu một bức hình uyên ương hồ điệp, thỉnh thoảng lại ngoảnh đầu qua nói cười với phu quân của mình vài câu, lúc thì quay qua dỗ dành mấy đứa con ngoan ngoãn.

Vậy nhưng lúc này đây, ngay đến một cung nữ nhỏ bé cũng vui vẻ và hạnh phúc hơn nàng ta rất nhiều.

Những người kia đã dần đi xa khuất bóng, thế nhưng y vẫn đứng đó ngẩn ngơ. Ánh dương buổi chiều vốn cực kỳ ấm áp, thế nhưng trên lưng y lại rỉ đầy mồ hôi làm ướt đẫm chiếc áo lót đang mặc trên người. Thấy y cứ thẫn thờ như thế, gã tiểu thái giám kia liền khẽ gọi một tiếng: “Công tử.”

Y lập tức tươi cười đáp lại: “Hoàng cung lớn quá, ta đi lâu rồi nên có hơi mệt.”

Gã tiểu thái giám cười trừ, nói: “Dạ phải, trước đây Hoàng thượng sủng ái Ly Phi, cố ý chọn một tòa cung điện có phong cảnh đẹp, do đó đường đi mới hơi xa một chút.” Đi thêm chừng một tuần hương nữa, dõi mắt nhìn về phía xa đã có thể nhìn thấy bức tường màu đỏ sẫm của Trường Dương cung. Đó là một nơi vô cùng tịch mịch, hồ Thái Dịch nhẹ đưa gợn sóng ở ngay sát kề bên, những gốc liễu phất phơ khẽ rủ, mấy con chim màu vàng kim đang nghỉ chân trên cành thỉnh thoảng lại hót lên một tiếng, rồi lại thêm tiếng nữa, có điều những tiếng chim hót ấy lại càng khiến cho khung cảnh nơi đây thêm phần tịch mịch, đi tới gần rồi ai cũng cảm nhận được một sự nặng nề vô hạn.

Trước cửa cung có mấy gã thị vệ đang đứng tựa lưng vào tường mà gật gù chợp mắt, bộ dạng hết sức uể oải. Gã tiểu thái giám kia khẽ xua tay ra hiệu với bọn hắn, ngầm bảo bọn hắn chớ lên tiếng, sau đó thì đi vòng tới một ô cửa ngách nhỏ ở mãi phía sau, lấy chìa khóa ra mở cửa.

Y không khỏi có chút thấp thỏm bất an, đây mới là lần đầu tiên y đặt chân vào cung điện của một phi tần khác ngoài muội muội của mình trong chốn hoàng cung này. Đây là cung điện của nàng ta, có lẽ lúc này y đi vào như thế, đối với Thiến Đào là một sự phản bội.

Thế nhưng y thật sự có rất nhiều điều nghi vấn muốn hỏi nàng ta, nhiều vô kể. Suốt bao ngày đêm, những điều nghi vấn ấy như siết chặt trái tim y, khiến y không sao thở nổi. Bóng dáng ngây thơ, e thẹn của nàng ta trong ký ức cùng với bóng dáng tàn độc, dữ dằn như rắn rết trong tưởng tượng của y không ngừng đan xen vào nhau, không ngừng cào xé y và Thiến Đào, ngay cả trong lúc thần trí mơ hồ y cũng chưa từng cảm thấy bối rối như vậy.

Vừa bước chân qua cửa, một mảng màu hồng lập tức đập vào mắt y, rạng rỡ vô cùng, khiến y thiếu chút nữa đã cho rằng đó là những bông hoa đào thắm đượm sắc xuân. Chợt gã tiểu thái giám kia cất tiếng nhắc nhở: “Công tử cẩn thận, phấn hoa trúc đào có độc đấy.”

Y giật mình tỉnh