Snack's 1967
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326800

Bình chọn: 7.5.00/10/680 lượt.

g xuôi với tân đế rồi, sẽ vẫn để cô làm hoàng hậu. Ngay đến tôn hiệu bộ Lễ cũng đã đặt xong, chính là hai chữ “Ôn Dụ”, quả thực rất hợp với tính cách của cô đấy.”

Vẻ bình tĩnh, điềm đạm thường ngày của Chu Nghi Tu tức thì tan biến hoàn toàn, cô ta gằn giọng quát: “Lòng dạ ngươi thực là độc địa! Chỉ khi nào huynh đệ của tiên đế kế thừa ngai vàng thì mới có thể tôn chính cung của tiên đế làm hoàng hậu, ai gia là đích mẫu của tân đế, không ngờ ngươi lại để ai gia đứng bằng vai với y, như thế há chẳng phải sẽ khiến thế gian chê cười hoàng gia không có tôn ty pháp độ gì cả ư?”

“Còn có một điều cô quên chưa nói đấy, đó là nếu chính cung của tiên đế là vãn bối của đương kim thánh thượng, vậy thì cũng chỉ có thể tôn làm hoàng hậu rồi đưa ra ở tại biệt cung mà thôi. Do đó, nếu cô cho rằng ai gia cố ý chèn ép cô thì cũng không sao cả.” Tôi nở một nụ cười rất mực dịu dàng. “Hơn nữa, thế gian cũng sẽ chẳng chê cười gì đâu. Bao năm nay, người trong thiên hạ chỉ biết tới ai gia chứ không biết tới Hoàng hậu, Hoàng hậu ắt hẳn sẽ không bị người ta chê cười, về điều này thì ta có thể đảm bảo, Hoàng hậu cứ yên tâm.”

Cô ta vừa kinh hãi vừa tức giận, cả người không ngừng run rẩy, khuôn mặt thì trở nên dữ dằn vô hạn. “Chiêu Thành Thái hậu từng yêu cầu tiên đế chính miệng đồng ý rằng “nhà họ Chu không thể xuất hiện phế hậu”, tiên đế xương cốt còn chưa lạnh, thế mà ngươi đã dám chèn ép bản cung như thế, sau này xuống dưới suối vàng, ngươi còn mặt mũi nào mà đi gặp tiên đế và Chiêu Thành Thái hậu? Bá quan văn võ lẽ nào lại chịu để cho ngươi tác oai tác quái như vậy hay sao?”

Tôi ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế phượng mà nàng ta khi xưa hay ngồi, nhìn nàng ta bằng ánh mắt của kẻ bề trên, chậm rãi nói: “Ai gia làm như thế chính là vâng theo ý chỉ của tiên đế, không để tiên đế phải mất mặt. Tiên đế quả thực từng đồng ý với Chiêu Thành Thái hậu rằng “nhà họ Chu không thể xuất hiện phế hậu”, do đó cô mới vẫn là hoàng hậu, sẽ mãi mãi là hoàng hậu, không bao giờ thay đổi. Tiên đế từng nói sẽ vĩnh viễn không bao giờ gặp lại cô, nếu cô trở thành thái hậu, vậy thì sau này ắt sẽ được vào chung một lăng với tiên đế, vậy há chẳng phải sẽ làm hồn phách của tiên đế không được yên ư. Hơn nữa, ngày sau cô xuống dưới suối vàng rồi, chắc hẳn tiên đế sẽ không chịu gặp lại cô đâu, do đó cô cũng không cần lo rằng mình còn mặt mũi nào để gặp lại tiên đế hay không, bởi vì trong mắt tiên đế, cô đã chẳng còn cái gọi là mặt mũi nữa rồi. Tóm lại, ai gia sẽ làm theo lời của tiên đế lúc sinh tiền, ấy là an táng tiên đế và Thuần Nguyên Hoàng hậu chung ở Cảnh lăng, còn cô sau khi chết sẽ được vào Thái lăng theo nghi lễ của quý phi, để làm bạn với Hiền phi và Đức phi đã qua đời từ sớm.” Tôi đưa tay chống cằm, cất giọng dửng dưng. “Cô ta là người mà tiên đế lúc sinh tiền ghét nhất, do đó bá quan văn võ sẽ không có dị nghị gì đâu. Huống chi bấy lâu nay cô vốn chỉ là hoàng hậu hữu danh vô thực, sau này lấy danh hoàng hậu mà táng theo lễ quý phi cũng là một điều hợp lý.”

Nàng ta sững người ra đó, đôi bờ môi mấp máy không ngừng. “Vĩnh viễn không bao giờ gặp lại? Hoàng thượng thật sự đã từng nói như thế ư?”

Ngoài điện sắc xuân ngợp khắp, khung cảnh đẹp như tranh vẽ, tôi cất giọng rất mực ôn tồn, thế nhưng ẩn bên trong đó lại là một sự lạnh lẽo khó mà dùng lời miêu tả: “Tiên đế căm hận cô tới tột cùng. Chính cô đã hại chết Thuần Nguyên Hoàng hậu mà y cả đời này yêu thương nhất, lại hại chết biết bao nhiêu đứa con của y, y chịu giữ cho cô ngôi hậu đã là miễn cưỡng lắm rồi, làm sao còn muốn gặp lại một kẻ lòng dạ tàn độc như cô nữa.”

Ánh mắt nàng ta sắc lạnh như một mũi dùi băng, chừng như muốn đâm thủng thân thể tôi. “Rốt cuộc là tiên đế căm hận ta tới tột cùng hay là ngươi căm hận ta tới tột cùng đây?”

“Nếu không có Ôn Dụ Hoàng hậu thì làm gì có Chân Hoàn của ngày hôm nay. Ai gia được như bây giờ hoàn toàn là nhờ Hoàng hậu một tay dạy dỗ, vậy nên tất nhiên là phải cảm kích Hoàng hậu tột cùng, một lòng giúp Hoàng hậu giữ được sự vinh hoa phú quý.” Tôi thấp giọng nói. “Có điều ai gia nay đã là thái hậu, cần phải vâng theo ý chỉ của tiên đế mà thành toàn cho cô, sau này sử sách sẽ chép lại rằng, triều Càn Nguyên có bốn vị hoàng hậu, nhưng chỉ có ba vị hoàng hậu được hưởng sự tế bái trong Thái miếu. Tiên đế sẽ để cho cô đời đời kiếp kiếp làm hoàng hậu, vĩnh viễn không được siêu sinh.”

Nàng ta không nói gì, cả thân thể nhanh chóng bị nhấn chìm bởi sự tuyệt vọng. Chừng như chỉ sau nháy mắt, tất thảy sức lực trong cơ thể nàng ta đã bị hút cạn, nàng ta chậm rãi đi tới trước ô cửa sổ vừa rồi, đột nhiên ngồi sụp xuống đất, không còn chút động tĩnh gì nữa.

Tôi đưa mắt ngó quanh Chiêu Dương điện, thấy khung cảnh tuy hoa lệ nhưng lại toát ra một vẻ vô cùng trống trải và tịch mịch, bèn chậm rãi nói: “Chiêu Dương điện ân ái cũng tan tành, chốn Bồng Lai tháng ngày dài nhớ tiếc[41'>. Chiêu Dương điện, đúng là một nơi rất tuyệt.” Dứt lời, tôi bám vào tay Tiểu Doãn Tử cất bước rời đi, không ngoảnh đầu lại thêm lần nào nữa.

[41'> Trích Trường hận ca của Bạch Cư Dị. Dịch thơ: Tản Đà.