Giữa cơn mơ, tôi không kìm được buồn bã nói: “Nếu năm đó ở chùa Cam Lộ chúng ta có thể cùng nhau cao chạy xa bay thì tốt biết bao, muội chẳng tiếc gì ngôi thái hậu này.” Hơi dừng một chút tôi rơm rớm lệ nói tiếp: “Huynh biết không, muội vừa hạ chỉ để Hàm Nhi kế thừa huyết mạch của huynh rồi đấy.”
Y khẽ gật đầu. “Ta vẫn luôn coi nó như con ruột của mình.”
Y mỉm cười rời đi, xung quanh hoa bay lượn ngợp trời.
Tôi bàng hoàng thức giấc, trước mắt là một khung cảnh tuy hoa lệ nhưng cực kỳ xa lạ, bên ngoài bức rèm châu chợt có một cặp én nhẹ nhàng bay qua, khẽ hót lên một tiếng. Từ trong lò hương, những làn khói màu trắng sữa lững lờ bay ra. Ngoài sân, ánh tà dương phủ khắp, thế nhưng chung quanh lại trống trải không có lấy một bóng người, tới lúc này tôi mới giật mình phát giác mình hiện giờ đã là đương kim thái hậu của Đại Chu.
Tôi chẳng qua mới ngoài ba mươi tuổi, vậy mà đã là thái hậu rồi. Thái hậu? Tôi khẽ cười một tiếng thê lương, dù thân phận tôn quý biết bao nhiêu, dù vinh hoa phú quý có nhiều đến nhường nào thì tôi cũng chỉ có cái vẻ ngoài hoa lệ mà thôi, kỳ thực chẳng khác gì cô hồn dã quỷ sống vất vưởng giữa cuộc đời này.
Sau một hồi lâu ngơ ngẩn, tôi liền gọi cung nữ vào trang điểm giúp mình. Tiểu Doãn Tử thấy tôi đã thức giấc thì mới đi vào, ghé đến bên tai tôi khẽ nói: “Thái hậu, cung nữ ở Phượng Nghi cung vừa đến bẩm, hôm nay Chu thị nghe thấy tiếng pháo mừng thì liền hỏi có phải tân đế đã đăng cơ rồi không.”
Tôi đưa mắt nhìn tấm dung nhan đoan chính trong gương, bất giác cười lạnh, nói: “Nàng ta vẫn còn nhớ tới việc này ư?” Sau đó liền chậm rãi đứng dậy. “Ai gia đã lâu lắm không gặp Chu thị rồi đúng không?”
Tiểu Doãn Tử cúi đầu, cung kính đáp: “Dạ, đã sáu năm rồi.”
Tôi cười tươi, nói: “Hôm nay Hoàng thượng đăng cơ, thiên hạ cùng vui, ai gia cũng nên đi thăm hỏi cố nhân một chút.”
Tiểu Doãn Tử khuyên nhủ: “Phượng Nghi cung trống vắng đã lâu, Chu thị danh phận còn chưa định…”
Tôi chỉnh lại dải tua trên áo. “Cớ gì mà danh phận của nàng ta còn chưa định chứ?” Sau đó lại bật cười. “Phải rồi, chỉ e bây giờ nàng ta vẫn còn trông đợi vào cái gọi là danh phận chưa định ấy, do đó mới mong tân đế đăng cơ. Nàng ta lẽ nào chưa thôi hy vọng vào việc Tề Vương có thể ngồi lên ngôi đế? Hay là nàng ta nghĩ sau khi Tấn Vương nối dòng đại thống thì nàng ta sẽ được thả ra khỏi Phượng Nghi cung và trở thành thái hậu?”
Tiểu Doãn Tử vội cười trừ, nói: “Thị mà nghĩ thế thì đúng là si tâm vọng tưởng! Thái hậu để cho thị sống đến bây giờ đã là nhân từ lắm rồi!”
Tôi bình tĩnh nói: “Đi thôi!”
Xe phượng đi vừa nhanh vừa vững, phía ngoài sắc xuân phủ khắp nơi nơi, khiến người ta mê đắm. Bên ngoài Phượng Nghi cung muôn hoa đua nở, nguyên một tòa cung điện tráng lệ như lặng lẽ ẩn mình giữa một vùng bát ngát cỏ hoa, chẳng thể nhìn ra nơi đây đã sáu năm rồi chẳng được mấy ai ngó ngàng tới.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, sau bao năm không gặp, chẳng rõ Chu Nghi Tu bây giờ đã biến thành bộ dạng như thế nào?
Tôi đang suy tư, cung nữ bên trong biết là tôi đã đến, liền chậm rãi mở cửa ra, rồi kế đó tất cả cung nữ, thái giám cùng quỳ xuống nghênh đón. Tôi dựa theo trí nhớ từ nhiều năm trước, bám vào tay Tiểu Doãn Tử chậm rãi đi vào Phượng Nghi cung. Đi qua vườn hoa, đi qua dãy hành lang dài, tôi thấy Hàm Quang điện ở mé tây cùng Lương Phong điện ở mé đông đều chẳng có gì thay đổi, khung cảnh vẫn hệt như xưa.
Tôi bất giác mỉm cười, Chu Nghi Tu bây giờ quả thực vẫn là hoàng hậu.
Chậm rãi cất bước tới gần Chiêu Dương điện năm nào, mấy con bồ câu vụt bay từ dưới đất lên, đập cánh bay đi xa tít, dần dần biến mất giữa bầu trời. Tôi hỏi ả cung nữ quản sự: “Hoàng hậu vẫn thường chăm chú nhìn đám chim bồ câu này như ngày trước chứ?”
Ả cung nữ đó thấp thỏm, bất an đáp: “Mấy năm trước thì là như vậy, nhưng bây giờ mắt bà ta đã không được tốt lắm, do đó không còn cả ngày ngắm chim bồ câu nữa rồi.” Thị vừa nói vừa run rẩy đưa mắt liếc nhìn tôi, lại nói tiếp: “Tuân theo lời dặn dò của Thái hậu, lũ chim bồ câu này già rồi thì lại được nuôi lứa mới, bất cứ lúc nào cũng đều hoạt bát và thích bay.”
Tôi nhìn thị bằng ánh mắt khen ngợi. “Tốt lắm.”
Thị dẫn tôi đi về phía trước. “Bà ta đang ở bên trong.” Dứt lời bèn mở cửa điện giúp tôi, rồi lùi về phía sau mấy bước. Chiêu Dương điện lúc này có hơi u ám, tôi nhất thời bị hoa mắt nên chẳng thể nhìn thấy được gì, mãi một lúc sau mới quen dần và nhìn thấy bóng dáng Chu Nghi Tu trong điện.
Nàng ta đang ngồi quay lưng về phía tôi ngay dưới cửa sổ. Cửa sổ sớm đã bị bịt chặt lại bằng ván gỗ, chỉ để lại một cái lỗ nhỏ để thông hơi mà thôi. Nàng ta vẫn chải tóc theo kiểu Lăng Vân cực kỳ đoan chính, đó là kiểu tóc mà chỉ hoàng hậu mới được dùng, cũng là kiểu tóc khi xưa nàng ta thích nhất. Chiếc áo phượng chỉ dành cho hoàng hậu vẫn được nàng ta mặc trên người, có điều sớm đã bạc màu, nếu nhìn kĩ còn có thể thấy được những nếp nhăn cũ kĩ, giống hệt như nàng ta lúc này vậy, từ trong mỗi lỗ chân lông đều toát ra sự ẩm mốc và lụn bại.
Nàng ta bình tĩnh nói: “Là ngươi tới đó ư?”
Tôi cười, nói: “Xem ra