pacman, rainbows, and roller s
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326953

Bình chọn: 7.00/10/695 lượt.

p hoan màu hồng yêu kiều khoe sắc. Hàm Nhi lúc này đang đứng dưới cửa sổ, cầm một cây bút vừa nhúng đẫm mực, nghiêm túc viết: “Khách từ phương xa tới, nửa tấm lụa tặng ta. Biệt ly ngàn vạn dặm, lòng người chẳng phôi pha. Thêu uyên ương một cặp, cắt làm chăn hợp hoan. Dùng tơ dài tô điểm, kết may viền chung quanh. Lấy keo sơn gắn chặt, chẳng thể nào cách ngăn[40'>.”

[40'> Trích Khách tòng viễn phương lai, không rõ tác giả. Dịch thơ: Điệp Luyến Hoa. Nguyên văn Hán Việt: Khách tòng viễn phương lai, di ngã nhất đoan ỷ. Tương khứ vạn dư lý, cố nhân tâm thượng nhĩ. Văn thái song uyên ương, tài vi hợp hoan bị. Trước dĩ trường tương ty, duyên dĩ kết bất giải. Dĩ giao đầu tất trung, thuỳ năng biệt ly thử – ND.

Ánh dương mỏng manh từ trên cao chiếu xuống, bóng cây mờ mờ như in lên khuôn mặt non nớt, trắng trẻo của Hàm Nhi. Thằng bé dường như không hiểu ý nghĩa của mấy câu thơ ấy lắm, vừa đọc vừa ngâm nga. Chợt một làn gió mát thổi lại khiến cánh cửa sổ đang mở rộng không ngớt đung đưa làm phát ra những tiếng kẽo kẹt rất dài, vô tình có mấy cánh hoa hợp hoan bị gió thổi rụng bay tới đậu lại trên chiếc bàn đóng bằng gỗ tử đàn, tuy không phát ra chút âm thanh nào nhưng lại như đánh vào lòng người.

Có lẽ rất nhiều năm trước đây, Huyền Thanh cũng từng như thế, ung dung đứng dưới cửa sổ mà viết về cuộc đời vốn dĩ phải phong lưu tiêu sái, không gặp chút trở ngại nào của y.

Lòng tôi bất giác thầm đau nhói, những giọt lệ rốt cuộc cũng lã chã tuôn rơi.

Vừa khéo lúc này Hàm Nhi ngẩng lên, nhìn thấy tôi đang rơi nước mắt, vội vàng đi tới nắm chặt lấy bàn tay tôi, lo lắng hỏi: “Tại sao mẫu hậu lại khóc thế?”

Tôi mỉm cười, nói: “Mẫu hậu bị gió thổi vào mắt đấy thôi, không sao cả.”

Tôi cầm khăn tay, giúp thằng bé lau đi những giọt mồ hôi trên trán, dịu dàng cất tiếng dặn dò: “Nếu mệt rồi thì hãy nghỉ ngơi một lát đi.”

Hàm Nhi khẽ lắc đầu, nói: “Lấy keo sơn gắn chặt, chẳng thể nào cách ngăn. Nhi thần vẫn chưa hiểu lắm, sau khi lấy keo sơn gắn chặt rồi, chẳng lẽ thật sự không thể cách ngăn ư?” Nó ngẩng đầu lên, trong cặp mắt ngây thơ chứa chan những tia tò mò. “Chân tướng là như thế nào, mẫu hậu có biết chăng?”

Tôi đưa tay khẽ xoa đầu thằng bé. “Mẫu hậu cũng không biết. Trong các vị hoàng thúc của con thì lục thúc là người có học thức uyên bác nhất, đáng tiếc y đã chẳng còn tại thế nữa rồi. Con nên chịu khó học theo lục thúc của con nhiều một chút, nhất định phải bác học, đa tài mới được.” Hơi dừng lại, tôi khẽ vuốt ve bờ má thằng bé vẻ cưng nựng. “Mẫu hậu để con ở lại chỗ này chính là có ý như vậy.”

Hàm Nhi trả lời vẻ cực kỳ nghiêm túc: “Nhi thần nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của mẫu hậu.”

Tôi gật đầu một cái thật mạnh, Cận Tịch đứng bên khẽ nói: “Thái hậu, cửu Vương phi đang chờ người ở Di Ninh cung đấy.”

Tôi đưa tay xoa đầu Hàm Nhi. “Mẫu hậu về cung trước đây.”

Thằng bé đáp “vâng” một tiếng. Tôi đã đi xa nhưng vẫn không kìm được ngoảnh đầu nhìn lại, thấy giữa cơn mưa hoa lất phất, thần thái cùng khí độ của Hàm Nhi trông càng lúc càng giống với y năm xưa. Tự nơi đáy lòng tôi bất giác trào dâng mấy tia chua xót, một chút dịu dàng, đôi nét thê lương, ngoài ra còn có mấy phần thư thái.

Ngọc Nhiêu và Huyền Phần lấy nhau đã nhiều năm, nhưng lại chỉ có một người con gái, vương vị chẳng có ai kế thừa, khó tránh khỏi có chút không vui.

Tôi muốn cất lời an ủi nhưng rồi suy nghĩ một chút bèn nói: “Dù sao Dư Triệt cũng được gửi nuôi ở phủ Bình Dương Vương nhiều năm rồi, từ nhỏ đã coi bọn muội như cha mẹ, chi bằng hãy để Bình Dương Vương nhận nó làm con thừa tự đi.”

Ngọc Nhiêu vốn rất thương yêu Dư Triệt, bất giác mỉm cười, nhưng rồi lại lo lắng nói: “Như vậy thì lục Vương gia chẳng phải sẽ tuyệt tự ư?”

Tôi mỉm cười điềm đạm. “Không sao, ta đã quyết định để Hàm Nhi kế thừa hương hỏa của Thanh Hà Vương rồi.” Ngọc Nhiêu cả kinh, không kìm được bật thốt: “Triệu Vương là độc tử của Thái hậu, sao có thể gia nhập vào bàng chi của hoàng thất được, việc này ngàn vạn lần không thể.”

Ngoài cửa sổ gió thổi vi vu, sắc xuân ngợp khắp, khung cảnh thực là tươi đẹp vô cùng. Ánh mắt tôi lúc này trong veo tựa như mặt nước hồ thu, vô cùng tĩnh lặng: “Cha mẹ thương con thì phải vì con mà suy tính lâu dài. Nhuận Nhi không phải con ruột của ta, ta bây giờ lại là thái hậu, có lẽ có rất nhiều người nghi ngờ ta sau này sẽ nảy lòng riêng mà phế truất Nhuận Nhi. Ta đã từ chối buông rèm nhiếp chính rồi, bây giờ còn phải sắp xếp cẩn thận cho Hàm Nhi nữa, bằng không sau này giữa hai cung mà nảy sinh hiềm khích thì không chỉ làm tổn hại tới tình mẹ con, còn khiến Hàm Nhi bị cuốn vào cuộc tranh đoạt ngôi đế, cả đời không được yên ổn. Chỉ khi gia nhập bàng chi rồi, không còn khả năng kế vị nữa, vậy thì nó mới có thể vĩnh viễn bình an.”

Ngọc Nhiêu lộ vẻ thấu hiểu, gật đầu tán đồng.

Buổi chiều hôm ấy, tôi cảm thấy buồn ngủ, liền nằm chợp mắt trên chiếc sạp gỗ tử đàn ngay dưới cửa sổ ở Di Ninh cung. Tôi nằm mơ thấy Huyền Thanh, y mỉm cười rất mực dịu dàng, vừa xoa trán tôi vừa khẽ nói: “Hoàn Nhi, bây giờ đã không còn chuyện gì có thể làm nàng sợ nữa rồi.”