cô vẫn còn tai thính mắt tinh lắm.”
Nàng ta cất giọng hờ hững: “Hôm nay là ngày tân đế đăng cơ, ngoài ngươi ra thì còn có ai có thời gian rảnh mà tới đây thăm bản cung chứ?” Chắc hẳn đã lâu rồi không nói chuyện với người ta, trong giọng nói của nàng ta có một tia khàn khàn không sao giấu được. “Hơn nữa, nếu ngươi chưa trở thành thái hậu, ắt hẳn sẽ chẳng tới nơi này đâu.” Nàng ta xoay người lại, sự già nua trên khuôn mặt ấy khiến tôi không kìm được lộ ra một tia chấn động khó diễn tả bằng lời. Hóa ra nàng ta đã già đến vậy rồi, mái tóc trên đầu bạc trắng, sớm đã chẳng còn thích hợp để cài những chiếc bộ dao lung linh, hoa lệ.
Nàng ta đưa tay sờ mặt, cất giọng tự giễu: “Bản cung đã già đến mức khiến ngươi phải sợ rồi ư? Đám người bên ngoài kia đều giống như tượng gỗ vậy, bất kể bản cung biến thành như thế nào thì bọn chúng cũng chẳng chịu nhìn bản cung nhiều thêm dù chỉ một lần.”
Tôi khẽ mỉm cười. “Có gì đâu mà sợ, ai rồi cũng sẽ già thôi.”
Nàng ta bước lại gần tôi, nheo mắt lại nhìn tôi thật kĩ. “Ngươi vẫn chưa già, nhìn chỉ như người mới ngoài hai mươi, chẳng khác cái bộ dạng mà bản cung bấy lâu nay vẫn luôn căm ghét chút nào.”
Tôi mỉm cười điềm đạm. “Được cô vương vấn nhiều năm như thế, ai gia lấy làm vinh hạnh vô cùng. Vì sợ cô quên mất bộ dạng của mình, do đó ai gia mới không dám già đi đấy.”
Ánh mắt nàng ta đột nhiên trở nên dữ dằn, sau khi chăm chú nhìn búi tóc của tôi một lát liền bất ngờ đưa tay tới vạch nó ra một chút, sau đó cả kinh bật thốt: “Hóa ra ngươi đã có nhiều tóc trắng như thế rồi!” Vừa nói nàng ta vừa lộ vẻ trầm tư. “Bản cung nhớ là ngươi hãy còn chưa đầy bốn mươi tuổi.”
Q.8 – Chương 44: Chương 22 – Phần 02 (Hết)
Tôi chỉnh lại búi tóc của mình, bình tĩnh đưa mắt nhìn nàng ta. “Cũng còn may, chỉ cần búi tóc cao lên, lại nhờ đôi bàn tay khéo léo của Hoa Nghi nhuộm đen giúp, nên nếu không nhìn kĩ sẽ khó mà nhìn ra được chỗ nào khác lạ.”
Nàng ta chậm rãi nở nụ cười, ban đầu chỉ là một tia cười mỉm, thế nhưng ý cười càng lúc càng rõ ràng, cuối cùng thì không kìm nén được mà bật cười thành tiếng. “Chân Hoàn, xem ra cuộc sống của ngươi trong những năm nay cũng chẳng dễ chịu gì!”
“Cũng còn may, dù không dễ chịu đến mấy thì bây giờ cũng dễ chịu rồi.”
Tôi sớm đã ra lệnh cho những người khác không được đi vào, nhưng Tiểu Doãn Tử đứng phía ngoài nghe thấy động tĩnh thì rốt cuộc đã không kìm nén được, bèn rảo bước tiến vào, thấy Chu Nghi Tu đang cười vang không ngớt thì giận dữ quát: “To gan! Không ngờ lại dám càn rỡ như thế trước mặt Thái hậu, còn không mau quỳ xuống!”
Chu Nghi Tu lạnh lùng đưa mắt nhìn y, chỉ bằng một ánh mắt đã thể hiện rõ được cái phong thái cao quý của một hoàng hậu. “Hoàng đế kế vị, nàng ta là mẹ ruột của tân đế nên trở thành Thánh mẫu Hoàng thái hậu. Chiêu Thành Thái hậu từng ban chỉ “nhà họ Chu không được xuất hiện phế hậu”, Hoàng thượng chưa từng phế truất bản cung, bản cung vẫn là chính cung của tiên đế, bây giờ đúng lẽ thì phải trở thành Mẫu hậu Hoàng thái hậu. Mẫu hậu Hoàng thái hậu làm chủ Đông cung, Thánh mẫu Hoàng thái hậu làm chủ Tây cung, đích thứ khác biệt, sau bao năm rồi vẫn là Chân Hoàn phải tới bái kiến ai gia mới đúng.”
Sau một hồi lâu trầm lặng, khí thế của nàng ta lại khôi phục giống như năm nào, dường như nàng ta vẫn là hoàng hậu cao cao tại thượng đang chờ tôi quỳ xuống hành lễ.
Tôi cười nhạt một tiếng. Tiểu Doãn Tử tức thì hiểu ý, bèn nói: “Nương nương thật hồ đồ quá! Lúc tiên đế còn tại thế thì Thái hậu đã là hoàng quý phi nắm quyền quản lý lục cung, địa vị ngang với phó hậu rồi. Bây giờ tứ điện hạ vừa mới đăng cơ không phải là do Thái hậu sinh ra, làm sao mà đồng thời có cả thánh mẫu hoàng thái hậu và mẫu hậu hoàng thái hậu được? Đương kim Hoàng thượng chỉ tôn phong duy nhất một vị thái hậu mà thôi.”
Cặp mắt vốn mờ đục của Hoàng hậu đột ngột sáng bừng lên, từ bên trong chiếu ra những tia sắc bén. “Ngươi nói cái gì? Người đăng cơ không phải là Hoàng tam tử?” Nàng ta lộ vẻ không sao tin nổi. “Ngươi không để con của mình lên làm hoàng đế ư? Không ngờ trong thiên hạ lại có người mẹ như ngươi!”
Tôi khẽ đẩy ngón tay của nàng ta ra, cất giọng hờ hững: “Làm hoàng đế chưa chắc đã là chuyện gì hay ho. Tiên đế lúc sinh tiền đã bị hậu cung bày mưu tính kế biết bao nhiêu lần, đến bản thân y chắc cũng chẳng thể tính rõ. Ai gia rất sợ con của mình sau này sẽ lấy phải một vị hoàng hậu như cô, để rồi thiếu chút nữa thì đoạn tử tuyệt tôn giống như tiên đế.” Tôi nhìn nàng ta, cười nhạt, nói: “Hoàng hậu xin hãy bớt giận!”
Nàng ta chậm rãi hít sâu một hơi, rất nhanh sau đó đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh thường ngày, bình thản nói: “Bất kể là vị hoàng tử nào đăng cơ xưng đế thì ai gia cũng phải là thái hậu. Cho dù bị Chân Hoàn ngươi nhốt ở Chiêu Dương điện này cả đời thì ai gia cũng vẫn là thái hậu. Điều này thuộc về lễ số, không phải thứ mà Chân Hoàn ngươi có thể sửa đổi được.”
“Cô yên tâm, Hoàng thượng hiếu nghĩa nhân từ, ắt sẽ không bỏ quên không nghĩ tới danh phận của cô đâu.” Tôi cười tủm tỉm, đưa mắt liếc nàng ta. “Hôm qua ai gia đã thương lượng xon