pacman, rainbows, and roller s
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326761

Bình chọn: 8.00/10/676 lượt.

ấy từ xưa, hồi còn ở nhờ trong Chân phủ, nàng ta ngày nào cũng chỉ cài duy nhất một chiếc trâm đó, ngay đến y phục cũng thường mặc loại có màu sắc như hiện giờ, có điều về mặt chất liệu và kiểu dáng thì đương nhiên không thể nào so sánh được.

Nàng ta của năm xưa đẹp tựa hoa đào, chính là một bông hoa đào vừa hé nở dưới sương đêm gió nhẹ.

Khi y còn đang ngẩn ngơ giữa dòng hồi ức, nàng ta chợt ngẩng đầu lên, khẽ cất tiếng gọi y với một nụ cười thấp thoáng bên khóe miệng: “Chân công tử.”

Chân Hành hơi sững người, trái tim đập thình thịch, không ngờ nàng ta lại dùng lối xưng hô giống hệt năm xưa. Thế nhưng giờ đã chẳng còn là năm xưa nữa rồi, chỉ sau một thoáng y đã tỉnh táo trở lại, lập tức chào hỏi theo đúng lễ nghi: “Ly Phi nương nương kim an!”

Nàng ta dừng động tác trên tay, chợt mỉm cười, nói: “Ta vẫn coi công tử như trước kia, sao công tử lại gọi ta là “nương nương” như thế?” Giọng nàng ta nghe mềm mại tựa như làn gió tháng Ba. “Có phải công tử thấy ta đã già rồi, không còn giống trước kia nữa không?”

Chân Hành cúi đầu, nói: “Lễ chế là vậy, thần không thể không tuân, quyết chẳng dám mạo phạm nương nương.”

Nàng ta mỉm cười nhìn y, cất giọng dịu dàng: “Huynh dám một mình tới đây chứng tỏ đã chẳng ngại gì mạo phạm, sao còn phải dè dặt như thế làm gì.”

Trước đây nàng ta đâu có thản nhiên như thế, nếu phát hiện ra ánh mắt của y thì ắt sẽ thẹn thùng cúi đầu, hai má ửng đỏ. Y ngẩng lên, một lát sau mới có thể nhìn rõ dung mạo của nàng ta, thấy nàng ta đã gầy đi rất nhiều, phải bôi rất nhiều phấn mới có thể che đi những vệt đỏ sưng vù trên má. Nghe nói đó là do Thái hậu ngày ngày phái người tới đây vả miệng nên nàng ta mới trở nên như vậy. Còn trong đôi mắt nàng ta thì chất chứa một nỗi tang thương vô hạn không thể nào giấu được. Y cất giọng bình tĩnh: “Dung nhan của nương nương vẫn như xưa, phục sức cũng không đổi, có điều trái tim sớm đã chẳng còn đơn thuần giống thuở nào nữa rồi.”

Nàng ta cúi đầu thêu thêm mấy đường kim nữa, y thấy nàng ta đang thêu hình một cặp uyên ương nô đùa với nhau dưới gốc trúc đào nở hoa rực rỡ, khung cảnh hết sức thanh bình. Nàng ta khẽ nói: “Nếu trái tim vẫn còn đơn thuần như xưa, chắc ta sớm đã chết không biết bao nhiêu lần trong chốn cung cấm này rồi.” Dứt lời chợt cười khì một tiếng, nói tiếp: “Vừa rồi huynh nói tới lễ chế, vậy huynh lén lút đi vào cung điện của phi tần thế này có tính là vi phạm lễ chế không đây?”

Chân Hành lùi về phía sau một bước, nói: “Đúng là thần đã thất lễ, có điều thần tới đây là theo lời mời của nương nương, và cũng đang có điều muốn hỏi nương nương.”

Bên tay nàng ta có đặt một đĩa hạnh nhân, nàng ta cầm một hạt lên chậm rãi ăn, sau đó ngoảnh mặt đi, nửa bên mặt nhìn giống như một bông sen trắng vừa hé nở dưới ánh dương ấm áp. Rồi nàng ta cất giọng như đang nói mơ: “Huynh có biết ai đã dạy muội thêu thùa không? Chính là mẹ muội đấy. Bà từng là một người thợ thêu ở Tô Châu, tay nghề khéo léo vô cùng, thêu con chim thì như có thể bay được, thêu bông hoa thì như có thể tỏa hương. Bà thông minh khéo léo, trẻ trung xinh đẹp, vậy nên cha muội rất thích bà. Năm xưa cha muội chỉ là một người làm ăn chuyên bán hương liệu, khó khăn lắm mới tích cóp đủ tiền để cưới mẹ muội về, về sau lại phải dựa vào số tiền mà mẹ muội bán đồ thêu mới mua được một chức quan nhỏ. Mẹ muội đã vì cha muội mà làm việc cật lực đến nỗi hỏng cả đôi mắt, dung mạo cũng chẳng còn được xinh đẹp như hồi trẻ, cha muội liền cưới về mấy vị di nương, dần dần không còn thích mẹ muội nữa. Mẹ muội tuy là chính phòng nhưng mắt không được tốt, lại tuổi già sắc kém chẳng có tâm cơ gì, do đó liên tục phải chịu thiệt thòi, để rồi cuối cùng cha muội thậm chí còn chẳng muốn nhìn mặt bà lấy một lần. Muội ngày ngày phải nhìn mấy vị di nương kia tranh sủng, trong lòng liền biết rằng nữ nhân mà mềm lòng thì sớm muộn gì cũng phải chịu thiệt. Về sau ngũ di nương bỏ trốn theo một gã thợ may từ bên ngoài tới, còn mang theo tất cả tiền bạc, của cải trong nhà, mấy vị di nương thấy nhà muội đã suy bại, thế là dần dần cũng bỏ đi. Cha muội tuy là huyện thừa nhưng khi đó lại không được lòng huyện lệnh đương nhiệm, tình cảnh thực là tồi tệ vô cùng, căn bản không có cách nào tìm được ngũ di nương về, mãi tới khi đó ông mới nhớ tới những chỗ tốt của mẹ muội. Sau khi muội vào cung, thấy Hoa Phi thì hung hãn, Hoàng hậu thì bụng dạ thâm sâu, còn bản thân thì ngay đến một đứa cung nữ cũng dám ức hiếp. Khi đó muội rất sợ, mỗi đêm đều nằm mơ thấy muội biến thành bộ dạng như mẹ muội, hai mắt mù lòa, suốt ngày bị người ta ức hiếp, sống không bằng chết, khổ sở vô cùng.”

Chân Hành tuy vô cùng căm hận sự tàn độc của nàng ta nhưng lúc này vẫn không kìm được sinh lòng thương xót. “Ta biết cuộc sống trong cung chẳng dễ chịu gì, nhưng dù ngày tháng có khó khăn đến mấy thì cũng chỉ cần tiến dần từng bước là được, đâu cần phải hãm hại những người ở bên cạnh mình chứ? Hoàn Nhi vẫn luôn coi nương nương như tỷ muội cơ mà.”

“Đâu có ai trời sinh ra đã muốn làm hại người khác, làm hại những người ở bên cạnh mình.” Nàng ta ngoảnh đầu nhì