n qua, nơi đáy mắt bừng lên một tia căm phẫn. “Sau khi vào cung, mỗi ngày muội đều rất sợ hãi, nhưng dù có sợ hãi đến mấy thì chỉ cần nghĩ tới một người là lòng muội lại dễ chịu hơn một chút. Muội vào cung được mấy tháng mà vẫn không chịu nhận sự sủng hạnh, huynh có biết là vì sao không? Đó là vì muội không muốn. Muội biết sau khi vào cung, mình đến chết vẫn chẳng thể ra ngoài. Cung tần không giống với cung nữ, cung nữ chỉ cần tới hai mươi lăm tuổi là có thể xuất cung hoàn hương, nhưng muội thì lại không thể, muội chỉ có thể chết già trong chốn hoàng cung này thôi. Nhưng…” Nàng ta cắn chặt môi, cặp mắt liếc nhẹ qua khuôn mặt y, tựa hờn tựa oán. “Muội thà rằng cả cuộc đời này chỉ nghĩ tới một người, không màng tới sự ân sủng của kẻ đế vương.”
Y lờ mờ biết được người mà nàng ta nói tới là ai, bèn hơi ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của nàng ta, trái tim tức thì nhảy dựng, không kìm được buột miệng hỏi: “Người đó là ai vậy?”
Trong mắt nàng ta ánh lên một tia lóng lánh thấp thoáng hình bóng của y, rồi cả hai đều lặng im không nói gì, hệt như ánh dương thu ấm áp ngoài sân lúc này. Đôi mắt nàng ta dường như không thể chịu nổi thứ ánh sáng rạng rỡ như thế nên vô cùng ngứa ngáy, trái tim thì đập thình thình không ngừng, chừng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, bao nhiêu năm rồi, rốt cuộc cũng phải nói ra câu ấy rồi ư? Nàng ta âm thầm do dự, âm thầm giằng xé, dường như không thể tin vào những việc đang xảy ra trước mắt, bao nhiêu năm rồi, rốt cuộc đã có thể chính miệng nói với y rồi ư? Cổ họng nàng ta có chút nghẹn ngào, ánh mắt thì dịu dàng vô hạn, mãi một hồi lâu sau mới nhẹ nhàng cất tiếng: “Muội không tin là huynh không biết.”
Nụ cười e thẹn ấy thật giống hồi nàng ta mới vào Chân phủ biết bao nhiêu. Lòng y bất giác thầm mềm lại, y biết là An Lăng Dung thích mình, y không chỉ một lần phát hiện nàng ta lén đưa mắt nhìn về phía y, y biết rất rõ. Nhưng khi vừa định mở lời thì trong lòng y đột nhiên xuất hiện hình bóng của một người, đó chính là Thiến Đào lúc vừa được gả cho y. Khi đó y đối xử với Thiến Đào kỳ thực không được tốt cho lắm, lúc nào cũng lạnh nhạt hững hờ, không có chút gì có thể gọi là thương yêu trìu mến. Buổi sáng hôm đó, khung cảnh ngoài trời đẹp như tranh vẽ, Thiến Đào ngồi trước gương nhẹ nhàng chải tóc. Mái tóc của nàng vừa đen vừa dày, hệt như một xấp lụa đen bóng thượng hạng. Y khẽ cất tiếng hỏi nàng: “Nàng bao nhiêu tuổi rồi?” Lời vừa ra khỏi miệng y đã cảm thấy hối hận, hóa ra sau khi Thiến Đào được gả vào nhà họ Chân, y chưa từng để ý tới những thứ thuộc về nàng, thậm chí cả việc nàng năm nay mười tám hay mười chín tuổi y cũng không biết, mà nữ nhân thì vốn bụng dạ hẹp hòi, dù tính tình nàng có ôn hòa đến mấy thì lần này, một phen phong ba chỉ e khó mà tránh nổi.
Nào ngờ Thiến Đào lại không hề tức giận, chỉ ngoảnh đầu nhìn qua, cười tươi rạng rỡ. “Thiếp không tin là chàng lại không biết. Mới sáng sớm mà chàng đã định đùa cho thiếp vui đấy phải không?”
Chân Hành thoáng sững ra, kế đó liền cười gượng. “Ta thật sự không biết.”
Thiến Đào nhoẻn miệng cười, nói: “Mười tám. Nếu lần sau chàng còn không nhớ nổi thì thiếp sẽ nói lại với chàng.” Thế là y cũng nở nụ cười tươi.
Kể từ khi ấy, y biết rằng Thiến Đào là một nữ tử cực kỳ khoan dung, hiền hậu, do đó, y đã dần dần yêu nàng.
Nơi khóe mắt y đã vương dấu lệ từ lúc nào chẳng hay. An Lăng Dung thầm máy động trong lòng, hóa ra y vẫn còn nghĩ tới mình như thế, vẫn còn để tâm tới mình như thế, và rồi nàng ta có thêm một chút dũng khí, bèn khẽ nói: “Người đó chính là…”
“Thần thực đã mạo muội quá rồi!” Chân Hành cắt ngang lời nàng ta. “Thần không nên thăm dò chuyện riêng tư của nương nương. Nương nương có nghĩ tới ai cũng không quan trọng, bởi thần chỉ là người ngoài, nương nương không cần phải nói cho thần biết làm gì.”
An Lăng Dung thầm giá lạnh trong lòng, chiếc kim bạc trên tay hơi run lên, thiếu chút nữa thì tự đâm vào tay mình. Bên khóe môi nàng ta dần hiện lên một nụ cười buồn thương tột độ. “Công tử cho rằng trong lòng ta, công tử chỉ là người ngoài ư?”
Y hít sâu một hơi, nói: “Đúng thế. Nương nương từng cùng với muội muội của thần là Thục phi tình như tỷ muội, nhưng xét cho cùng thần chỉ là huynh trưởng của Thục phi thôi, không có quan hệ gì với nương nương, do đó đương nhiên là người ngoài rồi.”
Đầu ngón tay sao lại ra nhiều mồ hôi như thế chứ, làm nàng ta ngay đến một cây kim cũng không cầm chắc được. Nghe y cự tuyệt một cách dứt khoát như thế, cảm giác thật chẳng khác gì ngày đó tận mắt nhìn thấy y và Tiết thị ân ái bên nhau. Nàng ta chưa từng quên cảm giác lúc đó, giống như bị một mũi dùi băng sắc bén đâm thẳng vào trái tim vậy, toàn thân không có chỗ nào là không đau đớn. Tiết thị là thê tử kết tóc của y, còn bản thân nàng ta rốt cuộc chỉ là một người ngoài, dù chỉ đứng nhìn từ xa thôi cũng không kìm được thầm đau xót.
Nhưng, nàng ta lại không cách nào hận y được.
Q.8 – Chương 47: Ngoại Truyện – Phần 02
Nỗi bi thương nơi đáy lòng tựa như tuyết trắng bay đầy trời, lạnh đến thấu xương. “Đã từng có lúc muội cho rằng Ch
