vưởng giữa chốn hoàng cung. Đứa bé của nàng ta lẽ ra không nên xuất hiện, vì nàng ta đã đeo túi thơm chứa xạ hương rất nhiều lần rồi, còn từng uống Tức Cơ hoàn nữa, nhưng Hoàng hậu lại nói thẳng với nàng ta rằng: “Ngươi nhất định phải có thai, bằng không sẽ không thể cứu được An Tỷ Hòe, càng không thể cứu được chính bản thân ngươi.”
Bấy lâu nay nàng ta đều không muốn mang trong mình đứa con của Hoàng đế, nhìn Chân Hoàn vì mất con mà khóc lóc sầu thảm, nhìn các phi tần vì những đứa con mà khi khóc khi cười, khi mừng vui khi thất vọng, nàng ta cảm thấy vô cùng nhạt nhẽo. Quả đúng là như vậy, tấm thân này đã nằm ngoài tầm khống chế của bản thân rồi, tựa như một chiếc lá trôi lềnh bềnh trên dòng nước, hà tất phải có thêm một đứa bé nữa làm gì, huống chi đứa bé đó còn là của nam nhân mà mình không hề yêu thương. Ngoài ra, một khi nàng ta có con, có vốn liếng để củng cố sự sủng ái, Hoàng hậu sẽ là người đầu tiên không chịu buông tha cho nàng ta, do đó đâu cần phải tăng thêm gánh nặng cho bản thân làm gì nữa chứ?
Nàng ta đã hiểu quá rõ cách thức để khiến mình không có thai. Nhưng thật nực cười biết mấy, đã kiên trì suốt bao nhiêu năm như thế, vậy mà đến cuối cùng nàng ta lại không thể không nghĩ đủ mọi biện pháp để có thể thụ thai, dù rằng thân thể mỏng manh của nàng ta hồi đó đã không thể nào mang lại cho đứa nhỏ một sinh mệnh hoàn chỉnh. Nàng ta vẫn nhớ rõ khi ấy, Hoàng hậu mỉm cười nói với nàng ta rằng: “Sau này, dù ngươi không sinh được đứa bé ra thì đó cũng không phải là lỗi của ngươi.”
Thỉnh thoảng nàng ta lại phải đeo túi thơm chứa xạ hương để tiếp cận các phi tần đang mang thai, có lần còn phải thay Hoàng hậu điều chế những thứ dược vật có xạ hương bên trong… Hoàng hậu quyết không bao giờ chịu đụng tay vào những thứ bẩn thỉu như thế, dù rằng nàng ta sớm đã biết rõ rằng mình không còn khả năng sinh nở nữa.
Nàng ta ngay từ khi sinh ra đã hèn mọn rồi, chẳng phải thế ư?
Nàng ta khẽ cười lạnh lẽo, thản nhiên vâng lời. Nàng ta sớm đã biết rồi, tính mạng của đứa bé trong bụng mình ắt sẽ được bù đắp bằng tính mạng của kẻ khác, còn về việc có phải là oan uổng hay không thì nàng ta chẳng buồn quan tâm. Do đó về sau, tuy biết rằng bản thân bị trúng kế của Chân Hoàn, biết rằng bản thân không thể sinh nở được nữa, nhưng nàng ta chẳng hề đau buồn, chỉ cảm thấy sự thất vọng vô biên đang từ từ ngưng tụ lại và biến thành tuyệt vọng.
Nàng ta rất hận bản thân mình, hận sự thân bất do kỷ của bản thân, Chân Hoàn cũng được, Hoàng hậu cũng được, bản thân trước nay đều chỉ là một quân cờ trong tay bọn họ mà thôi.
Nàng ta chưa bao giờ được là chính mình.
Nàng ta căm hận vô cùng, liền không kìm được cắn chặt môi dưới, phải vậy mới có thể kìm nén được nỗi đau xót đang không ngừng trào dâng tự đáy lòng. Chân Hành chưa từng nhìn thấy nàng ta có bộ dạng thê lương như thế, không khỏi vừa kinh hãi vừa đau xót, bèn nói: “Dù thế nào đi nữa thì người phá vỡ giấc mơ của nương nương cũng không phải ai khác, mà là ta. Do đó nương nương không cần phải trút giận lên người khác, càng không cần trút giận lên vợ con của ta. Thiến Đào và Trí Ninh rốt cuộc đã làm sai điều gì chứ?”
Khuôn mặt An Lăng Dung lúc này tựa như bị băng tuyết bao phủ, tràn ngập một sự lạnh lẽo tới tột cùng. “Huynh cho rằng muội không muốn ư? Muội vẫn luôn muốn hận huynh vô cùng. Muội hận huynh chọn một người có tướng mạo giống muội là Cố Giai Nghi để khiến muội ngỡ rằng huynh vẫn còn tình cảm với muội, hận huynh tạo ra cho muội một giấc mộng để rồi lại tự tay đập nát nó. Muội muốn hận huynh biết bao, thế nhưng lại không thể hận được. Muội chỉ có thể hận nữ tử gần gũi nhất bên cạnh huynh thôi. Ngày nào Tiết thị còn tồn tại, ngày đó muội liền cảm thấy mình hết sức nực cười. Người gặp huynh trước rõ ràng là muội! Là muội! Tại sao đến cuối cùng cô ta lại được chung sống bên huynh chứ? Muội vì huynh mà không muốn có con với Hoàng thượng, bao năm nay vẫn luôn dùng hương liệu để tránh thai, tại sao cô ta lại có thể sinh con cho huynh, có được cốt nhục của huynh chứ? Tại sao ai ai cũng muốn muội nguội lòng với huynh, còn huynh thì không thể đoạn tình với Tiết thị và đứa bé của bọn huynh chứ? Sau khi huynh bị lưu đày, Hoàng hậu liền cho rằng nhà họ Chân không còn cơ hội Đông Sơn tái khởi nữa, nàng ta tỏ ra tự tin vô cùng. Nhưng muội thì lại muốn biết sau bốn năm lưu đày, huynh rốt cuộc đã quên Tiết thị và Trí Ninh chưa, vì thế nên cố tình sai người đi nói cho huynh biết về cái chết của bọn họ. Khi đó chỉ cần huynh có thể nín nhịn được, muội ắt sẽ lập tức nghĩ cách để huynh không còn phải chịu khổ nữa.
Nhưng không ngờ huynh lại vì nữ nhân đó mà phát điên! Nàng ta đã chết lâu như vậy rồi mà huynh vẫn còn nhớ mãi không quên. Muội hận! Muội hận! Tại sao Tiết Thiến Đào thứ gì cũng có, Chân Hoàn thứ gì cũng có, còn muội thì lại chẳng có gì hết? Muội hận vô cùng!” Khuôn mặt An Lăng Dung lúc này tựa như đang bùng cháy, hai hàng lệ nóng cuồn cuộn tuôn trào. Thân thể nàng ta run lên dữ dội, bàn tay đưa tới cầm một cây kéo lên, đột nhiên đâm mạnh xuống làm miếng vải trắng kia rách toạc.